Hiển thị các bài đăng có nhãn Trang khác. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trang khác. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

Đẩy vốn rẻ ra thị trường: "Bài toán khó" của Thống đốc

Bốn lần họp Chính phủ thường kỳ, thì 3 lần Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhắc Thống đốc NHNN Nguyễn Văn Bình về việc giảm lãi suất, tạo điều kiện đẩy vốn ra thị trường để DN tiếp cận được vốn. Vậy nhưng tính đến ngày 22/4, tín dụng mới tăng được 0,62%, còn lãi suất thì có giảm, nhưng chỉ là kỳ ngắn hạn, không tác động nhiều đến DN.
Thực tế mà nói, trong 2 năm qua, ngành Ngân hàng đã rất nỗ lực trong việc giảm lãi suất và tạo điều kiện cho DN tiếp cận vốn. Song, vướng mắc lớn khiến yêu cầu của Thủ tướng khó thực hiện được đó chính là nợ xấu. Đó mới thực sự là rào cản của tín dụng và lãi suất. Nhưng với giải pháp xử lý nợ xấu an toàn thông qua VAMC và trích lập dự phòng của các ngân hàng thì cần phải có thời gian, trong khi tín dụng và lãi suất lại không thể chờ.
Nỗ lực của ngân hàng
Công bằng mà nói, sẽ rất sốt ruột nếu như tăng trưởng tín dụng cứ đì đẹt thế này, trong khi mỗi ngày lại nghe tin DN kia đóng cửa, DN này đang điêu đứng, nền kinh tế chững lại… vì thiếu vốn. Vậy nên, có thể hiểu sự khẩn trương của Thủ tướng khi kỳ họp Chính phủ nào cũng nhắc Thống đốc về việc tiếp cận vốn vay ngân hàng. "Tôi đã nói Thống đốc nhiều lần là phải rà soát, tạo mọi điều kiện để các DN tiếp cận được vốn. Còn nếu để cuối năm mới đẩy tiền ra rồi lại hút vào thì không còn ý nghĩa nhiều nữa", Thủ tướng nói.
Nhưng ở vị trí của Thống đốc thì không đơn giản chỉ nói là được. Bởi ngân hàng cũng là DN, nên phải yêu cầu, điều hành sao cho lãi suất có thể giảm, vốn có thể chảy ra nền kinh tế nhiều hơn mà ngân hàng vẫn bảo đảm hoạt động tốt là bài toán không đơn giản. Nếu dùng mệnh lệnh hành chính, có nghĩa là NHNN sẽ đánh mất đi tính thị trường trong điều hành và bản thân các NHTM cũng thấy "ấm ức".
Tuy nhiên, với cách điều hành ít mang tính hành chính nhất hiện nay, lãi suất đã giảm khá mạnh. So với cuối năm 2013, mặt bằng lãi suất huy động VND giảm 0,5 - 1,5%/năm, lãi suất cho vay đối với các lĩnh vực ưu tiên giảm 1% so với cuối năm 2013. Cơ cấu tín dụng tiếp tục chuyển dịch theo hướng tập trung vào các ngành, lĩnh vực ưu tiên theo chủ trương của Chính phủ.
Về phía ngân hàng, để giải phóng nguồn vốn "ứ đọng" trong hệ thống, nhiều ngân hàng đã đưa ra mức lãi suất cho vay khá thấp. Mức lãi suất thấp nhất hiện nay là 6,0%/năm đối với VND và 3,0%/năm đối với USD dành cho các DN hoạt động trong các lĩnh vực: nông nghiệp - nông thôn, kinh doanh hàng xuất khẩu, công nghiệp phụ trợ, DNNVV, ứng dụng công nghệ cao.
Tổng Giám đốc một NHTM còn cho biết có khách hàng chỉ phải vay với mức lãi suất 5%/năm…
NHNN sẽ triển khai gói tín dụng 10.000 tỷ đồng để ngư dân vay vốn đóng mới tàu
Vụ Tín dụng các ngành kinh tế (NHNN) mới đây cũng tuyên bố, trong thời gian tới sẽ tập trung triển khai gói tín dụng 10.000 tỷ đồng trong lĩnh vực thủy sản. Điểm tập trung của nguồn vốn này là sẽ dành cho DN, ngư dân vay vốn phục vụ đóng mới tàu vỏ sắt, cải hoán nâng cấp tàu cũ để vươn khơi bám biển.
Gói tín dụng trên sẽ được áp mức lãi suất ưu đãi, thấp hơn hẳn mặt bằng chung của thị trường hiện nay, với 5%/năm, và đặc biệt là thời hạn cho vay tối đa có thể lên tới 10 năm. Cùng với đó, NHNN cũng xây dựng gói tín dụng quy mô tới 12.000 tỷ đồng phục vụ cho nhu cầu vay vốn tái canh cây cà phê tại Tây Nguyên…
Rõ ràng, trong bối cảnh kinh tế khó khăn hiện nay, ngành Ngân hàng đang nỗ lực giúp DN bớt gánh nặng về vốn, chi phí cũng như mang lại nhiều tiện ích cho DN. Tuy nhiên, mình ngành Ngân hàng nỗ lực thì sẽ rất khó khăn.
Bên cạnh nỗ lực của từng ngân hàng, việc nâng cao khả năng hấp thụ vốn của nền kinh tế vẫn là yếu tố quyết định hàng đầu. Bên cạnh đó, cũng rất cần sự tham gia và hỗ trợ của một số bộ, ngành khác, kể cả trong việc kích cầu đầu tư vào những công trình thiết yếu khác, qua đó làm tăng chi tiêu và nhu cầu sức mua của nền kinh tế, tạo ra vòng tuần hoàn tác động trở lại đến tăng trưởng kinh tế.
Cái khó là vốn dài hạn
Do vốn huy động kỳ dài hạn thường thỏa thuận ở mức cao nên ngân hàng cho vay cũng phải ở mức cao. Đến như những ngân hàng quốc doanh cho vay trung và dài hạn cũng phải 10%/năm trở lên, thì đương nhiên ngân hàng cổ phần phải cho vay cao hơn vì chi phí vốn đầu vào cao hơn. Đó là chưa tính đến việc có huy động được hay không để mà cho vay. Nhưng DN thì muốn vay trung và dài hạn, đặc biệt là DNNVV, vì họ cần đầu tư máy móc, thiết bị, nhà xưởng…
Một vấn đề nữa đó là tài sản thế chấp. Vì vay trung và dài hạn nên ngân hàng luôn đòi hỏi tài sản thế chấp phải là những tài sản có thể quản lý được, chứ không phải những thứ có thể bị "bốc hơi" bất cứ lúc nào. Do vậy, DN muốn tiếp cận vốn vay sẽ gặp nhiều khó khăn. Đó là chưa tính đến khoản nợ xấu, nợ quá hạn, nợ chưa đến kỳ trả của DN tại nhiều ngân hàng.
Thực ra, lãi suất cho vay có thể giảm thêm, DN có thể dễ hơn trong việc tiếp cận vốn vay trung và dài hạn, nếu như nợ xấu được giải quyết. Tuy nhiên, bài toán xử lý nợ xấu của ngành Ngân hàng lựa chọn theo giải pháp an toàn thông qua VAMC và trích lập dự phòng của các ngân hàng. Cách làm này sẽ mất nhiều thời gian, trong khi lãi suất lại cần giảm ngay vốn cần đẩy ra ngay để hỗ trợ DN. Đó chính là bài toán khó của Thống đốc, mà không phải dùng biện pháp hành chính là có thể giải quyết được.
Minh Huệ / Thơi báo Kinh doanh

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

Bài học Ukraina – Nước ta trước họa Tàu Nga

Binh lính Nga ở Ucraina
         * LÊ THIÊN
Sau một thời gian quốc gia độc lập  Ukraina rơi vào những rối loạn về chính trị vì thái độ khinh dân cùng hành vi bạo lực và tham nhũng của Tổng thống Viktor Yanukovych, ngày 22/2/2014, Quốc hội Ukraina đã bỏ phiếu truất quyền tổng thống của ông này.

Nga xâm lăng Ukraina
Sau mấy hôm lẩn trốn, Yanukovych đến được nước Nga. Tổng thống Vladimir Putin của Nga lập tức mở ra một cuộc tập trận thị uy ngay vùng sát biên giới Nga-Ukraina. 
Đồng thời Putin công khai bộc lộ ý đồ xua quân xâm lăng Ukraina, bắt đầu từ khu tự trị Crimeacủa quốc gia Ukraina, nằm trên Biển Đen (Hắc Hải). 
Để hợp thức hóa hành động xâm lăng này, Putin tung ra nhiều chiêu rất là bài bản mà khối Cộng sản quốc tế đã từng sử dụng trước đây. Quốc Hội Nga thông qua một nghị quyết “cho phép sử dụng biện pháp quân sự” để “bảo vệ kiều bào Nga” cư ngụ trên lãnh thổ Crimea.
Trong khi đó một thứ đội quân “vô chủ, vô hình” mang mặt nạ, vận quân phục Nga nhưng không mang phù hiệu, lại được trang bị vũ khí Nga và xe tăng thiết giáp Nga, mở cuộc “tổng tiến công” khu tự trị Crimea này.
Cùng lúc đó, ngày 03/3/2014, trong cuộc họp khẩn cấp của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, Đại sứ Nga Churkin đã đọc bức thư, nói là của ông Tổng thống Yanukovych bị lật đổ gửi Tổng thống Nga Putin, “đề nghị” người đứng đầu nước Nga sử dụng lực lượng quân sự tại Ukraina để “tái lập luật pháp và trật tự” tại nước Ukraina này.
Bức thư của Yanukovych có đoạn: “Người dân đang bị bức hại vì những lý do ngôn ngữ và chính trị. Vì vậy, trong thư này, tôi kêu gọi Tổng thống Nga, ông Putin, đề nghị ông sử dụng lực lượng vũ trang Liên bang Nga để tạo dựng tính hợp pháp, tái lập luật pháp, hòa bình, trật tự, ổn định và bảo vệ người dân Ukraina”.
Putin vốn là tay tình báo lão luyện của Liên Xô cũ, từng đứng đầu cơ quan tình báo Liên Bang Xô Viết KGB hồi cuối thế kỷ 20. Đầu óc Putin luôn mang nặng những thủ đoạn đen tối, mưu mô gian trá cùng những ý đồ và tham vọng bành trướng của một đế quốc Liên Xô vĩ đại thuở nào với giấc mơ đứng đầu “thế giới đại đồng”.
Điều này khiến người ta nghi ngờ rằng, sau 19 năm cầm quyền, Putin đang bước dài bước chân xâm lược hòng tái thôn tính các nước chư hầu cũ trong cái gọi là Liên Bang Xô Viết đã tan rã cách đây hơn hai mươi năm (1991), một hành động tái diễn trò xâm lược của Liên Xô đánh vào Hunggary năm 1953 và vào Tiệp Khắc năm 1968. Từ đó, Putin sẽ tái chiếm các chư hầu cũ của Liên Xô đề làm bàn đạp tấn công các quốc gia Đông Âu Cộng sản cũ, lập lại thế đối đầu với Tây Phương trong cuộc chiến mệnh danh là Chiến Tranh Lạnh.

CSVN tung hê Nga và Putin.
Ngay từ giai đoạn khởi đầu Nga mở cuộc xâm lăng Crimea, báo chí lề đảng Việt Nam đã tung hê đàn anh Putin một cách lố bịch đến nỗi hãng thông tấn BBC ngày 03/3/2014 đã nhận ra ngay thái độ của báo chí Hà Nội và lên tiếng báo động: “Các báo chí chính thống ở Việt Nam do chính quyền quản lý đã có những bài bình luận và phân tích thể hiện sự ủng hộ Nga và chỉ trích người biểu tình Ukraine trong cuộc khủng hoảng hiện nay”.
Bài báo của BBC ngày 03/3/2014 dưới nhan đề “ Báo chí VN ủng hộ Nga về Ukraina? ” đưa ra vài dẫn chứng, như báo CAND dẫn lời ông Putin: “nước Nga có quyền bảo vệ lợi ích của người dân Nga và những người nói tiếng Nga” và “Nga sẽ hành động trong khuôn khổ luật pháp cho phép”.
BBC còn vạch mặt “một số báo Việt Nam không nói rõ Crimea thuộc Ukrainemà chỉ gọi chung chung là 'Cộng hòa tự trị Crimea'”. Hoặc “trang mạng của Đài Tiếng nói Việt Nam hôm 3/3 chạy tiêu đề 'Hàng vạn người tuần hành ủng hộ Nga đưa quân sang Ukraine.'”….
Quả vậy, từ đầu đến cuối Tháng Ba 2014, nếu chúng ta chịu khó mỗi ngày chỉ lướt qua vài cái tít trên báo chí lề đảng về những diễn biến tại Crimea và Ukraina, tất thấy ngay cái xu hướng CSVN tung hê Putin và Nga nó lộ liễu đến mức nào!
Người ra rêu rao: Đó là một cuộc chiến chính nghĩa! Nhân dân Crimea nói riêng và nhân dân một số nước thuộc Liên Bang Xô Viết cũ đồng thanh đứng về phía Nga, đi với Nga, sống chết với Nga, yêu cầu được sáp nhập vào Nga. Vỡ mặt Hoa Kỳ và Tây Phương! Tất thắng ắt về Nga và Putin! Vân vân và vân vân!
Cung cách bầy đàn kiểu phe ta trẻ con ấy thực ra chỉ là trò hề quen thuộc của CSVN thời kỳ thành trì chủ nghĩa cộng sản còn được cho là “bách chiến bách thắng”. Bổn cũ soạn lại đấy thôi.

Giấc mơ CSVN: Khôi phục địa vị siêu cường của Liên Xô .
Vào ngày 27/3/2014, người ta lại đọc thấy trên Đất Việt của CSVN một bài báo của tác giả Thiên Namdưới nhan đề “ Putin và cuộc họp tuyệt mật về Crimea của 'Bộ Tứ KGB' ”.
Không rõ bài báo nhằm mục đích gì, nhưng đã là báo lề đảng, tờ Đất Việt không thể đi ra khỏi cái lề “tuyên truyền” do Bộ Thông Tin-Tuyên Truyền của CSVN đã chỉ ra.
Phải chăng bằng cách đưa ra thông tin mang dáng dấp vô tư, bài báo làm công việc quảng bá KGB, “cơ quan tình báo hàng đầu của thế giới” thời Liên Xô? Bài báo nêu rõ: “Quyết định thu hồi Crimea bằng mọi giá đã được ông Putin đưa ra trong một cuộc họp tuyệt mật của 'Bộ tứ KGB' cùng 3 cố vấn thân cận nhất.”
Sự kiện này chứng tỏ Liên Bang Xô Viết tuy đã sụp đổ, nhưng cái cơ quan tình báo KGB từng một thời làm mưa làm gió thì vẫn còn, ẩn mình dưới cái tên FSB – Cục Anh Ninh Liên Bang Nga! Nhân sự cao cấp của nó được cài vào trong hệ thống tình báo ấy. “Bộ Tứ KGB” được tờ “Thời báo New York” (The New York Times) nêu đích danh là: Vladimir Putin (Tổng thống Nga), Sergei Ivanov (Chánh văn phòng Tổng thống), Nikolai Patrushev (Thư ký Hội đồng An ninh) và Alexander Bortnikov (Cục trưởng Cục An ninh Liên bang Nga (FSB). Chính bộ tứ ác ôn này đã “nhất trí khôi phục quyền kiểm soát” của Liên bang Nga đối với Crimea.
Theo Đất Việt, “vào những thập niên 70 và 80 của thế kỷ trước, họ [ba nhân vật đằng sau Putin] đều là các cựu điệp viên của KGB, những đồng nghiệp thân thiết làm việc cùng với ông Putin tại thành phố quê hương ông là St Petersburg.”
Tờ Đất Việt còn dẫn lời nhận xét của Ông Andrew Kuchins, Chủ nhiệm Dự án Nga của Viện nghiên cứu chiến lược và các vấn đề quốc tế: “Cũng giống như ông Putin, họ đều là các cựu nhân viên tình báo dày dạn kinh nghiệm nhất của Liên bang Xô viết, cùng đồng tâm nhất trí khôi phục lại địa vị siêu cường của Liên Xô”.

Số phận của Criméa đã được hoạch định từ trước tại Moscow.
Cuộc truất phế Tổng Thống Viktor Yanukovych của Ukraina chỉ là cái cớ cho Putin xâm lăng Crimea. Bởi vì “ngay từ 2 tuần trước khi nhân dân Crimea trưng cầu dân ý quyết định độc lập và sát nhập vào Nga, Tổng thống Nga V. Putin đã có quyết định thu hồi Crimea bằng mọi giá, kể cả là dùng vũ lực” sau khi “bộ tứ” có “cuộc họp bí mật vào đêm 25 hay 26 Tháng Hai bàn về Ukraine và vấn đề thu hồi Crimea.”
Bài báo tiết lộ: “Cuộc họp này diễn ra bí mật đến nỗi, ngay cả cánh tay phải thân tín của ông Putin là Ngoại trưởng Sergei Lavrov cũng không được biết và tham dự.”
Phần kết luận của tác giả bài báo, mới đọc qua tưởng là “khách quan”, nhưng ngẫm lại “ngậm đắng nuốt cay thế nào” như dưới đây:
Sau khi “cựu” Tổng thống Ukraine Viktor Yanukovych đào thoát khỏi Kiev vẻn vẹn 3 ngày, quyết định thu hồi Crimea đã được “Bộ tứ KGB” này đưa ra một cách nhanh chóng. Đó cũng chính là thời điểm, quốc hội Ukraine phê chuẩn quyết định thành lập một nội các mới tại Kiev.
Sau đó 1 tuần, ông Putin vẫn khẳng định trước cộng đồng quốc tế là Nga không hề có ý định sáp nhập Crimea vào nước Nga, nhưng sau hậu trường, các hoạt động chuẩn bị cho “ngày trở về” của Crimea được khẩn trương tiến hành.
Sau khi Ukraine tuyên bố thành lập chính phủ mới, 150.000 binh lính Nga được đặt trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao nhất.
Chỉ 1 ngày sau, các toán vũ trang “lạ” đã chiếm lĩnh trụ sở quốc hội và tòa nhà chính quyền Crimea, hạ cờ Ukraine và thay bằng quốc kỳ Nga. Ngay sau đó, 2 sân bay lớn nhất ở Crimeabị phong tỏa.
Cuối cùng, Crimea đã li khai Ukraine và trở về với Nga một cách không thể đơn giản hơn. Và đóng vai trò quyết định trong “cuộc chơi lớn” ở Crimea chính là “Bộ tứ KGB”!

Chiến thắng của KGB: Khát vọng của CSVN được đáp trả.
Cuộc xâm lăng của Liên Bang Nga do Putin cầm đầu rõ ràng vừa gây phẫn nộ, vừa gây bàng hoàng cho lương tri loài người, cho quyền dân tộc tự quyết. Nhưng cuộc xâm lăng thô bạo ấy lại được chào đón bằng những cái vỗ tay vô liêm sỉ như vậy đó của những con người đang mơ giấc mơ hồi phục cái chủ nghĩa đã từng lấy dối trá và bạo lực làm cứu cánh hầu thẳng tay sát hại hàng triệu sinh linh vô tội.
Thế nên người Việt Nam không ai ngạc nhiên về sự mở cờ của nhà cầm quyền csvn trước những bước tiến “oai hùng oanh liệt” của phía Nga và Putin đánh vào một quốc gia nhỏ bé hơn gấp bội về mọi mặt, mà công đầu thuộc về KGB của Liên Bang Xô Viết!
Người ViệtNam chân chính có lòng thương yêu Dân Tộc, thương yêu Tổ Quốc mình không thể giữ mãi thái độ thờ ơ hay bàng quan trước cái ý đồ cổ võ sự hồi sinh của thứ chủ nghĩa phi nhân đã bị nhân loại chôn vùi từ hơn 20 năm qua – chủ nghĩa cộng sản.
Cái ý đồ ấy được bộc lộ chẳng những qua mấy thông tin bóp méo sự thật của hàng loạt báo chí lề đảng, mà còn được cổ võ mạnh mẽ bởi những lời bộc bạch của những tay Cộng sản gạo cội trong nước, điển hình là của một “nhà chiến lược” CSVN qua một cuộc phỏng vấn gần đây.
“Nhà chiến lược ấy” được giới thiệu là Thiếu tướng Lê Văn Cương , nguyên Viện trưởng Viện Chiến Lược Bộ Công An CSVN .
Khi ông trả lời cho VTC News trong cuộc phỏng vấn ngày 03/03/2014, Lê Văn Cương dõng dạc tuyên bố: “Sau những biến động chính trị ở Kiev, cuộc chính biến Ukraine đã lan rộng và đe dọa đến tính mạng cũng như cuộc sống thường ngày của những người dân ở Crưm.Vì vậy Nga có trách nhiệm bảo vệ công dân của mình và hoàn toàn phù hợp với luật pháp quốc tế.
Đây được xem là hành động bảo vệ lợi ích hợp pháp của Nga tại Crưm nói riêng và Ukrainenói chung. Đây không phải là hành động 'gây sự' của Nga như chính quyền mới của Ukraine cáo buộc, mục đích của Nga công khai và đúng luật.” Bài phỏng vấn có tiêu đề là “ Tướng Lê Văn Cương: Cảnh báo Mỹ đến Crum [Criméa], Nga không đùa ”.
Người Việt Nam không khỏi giật mình về “tư tưởng chiến lược” của viên tướng được cho là chuyên gia bậc thầy về chiến lược trong hệ thống đảng cầm quyền tại nước ta.
Ông tướng Công an lại công khai cổ võ cho hành động xâm lược, coi đó là “hoàn toàn phù hợp với luật pháp quốc tế” , một kiểu đánh giá phù hợp với đường lối chủ trương cố hữu của CSVN: bán nước với bất cứ giá nào và ngụy biện dưới bất kỳ hình thức nào, vào bất cứ cơ hội nào!
Chỉ tội là tội cho tiền đồ bất hạnh của quốc gia dân tộc mình nếu có một ngày nào đó bị nước lớn lân bang xua quân vượt biên giới đánh chiếm, nhân danh bảo vệ lợi ích hợp pháp kiều dân của họ sống trên lãnh thổ nước ta, mà nhóm lãnh đạo đương quyền thì cứ hô hào đó là một hành động “ công khai và đúng luật, không phải là hành động gây sự! ”
Bài phỏng vấn cho thấy ông tướng CACS Lê Văn Cương còn “nổ” ra nhiều lời phát biểu khác nữa, nhưng tựu trung các lời phát biểu khác ấy cũng chỉ nhai đi nhai lại cái luận điệu xuẫn động trên mà thôi. Kỳ thực, ông Cương chẳng có ý tưởng gì riêng, mà chỉ lặp lại nguyên văn lời biện bạch của Putin cho hành động cá lớn nuốt cá bé của y.
Dù vậy, những lời phát biểu của tướng Cương cũng đã để lộ “chiến lược” của CSVN làm nhụt khí tinh thần đấu tranh của người dân Việt Nam cho chủ quyền quốc gia và quyền tự quyết của dân tộc. Nguy cơ xâm lược của ngoại bang đối với Việt Namvà họa mất nước đang cận kề.

Họa phương bắc.
Về mối nguy xâm lược từ phương bắc, lịch sử đã chứng minh. Những hình thái vết dầu loang đáng ngờ và các sự kiện lấn đất, chiếm đảo, những gặm nhấm các phần lãnh thổ và lãnh hải nước ta đã diễn ra và hãy còn tiếp tục diễn ra là những bằng chứng không thể chối cãi.
Một số các tỉnh thành bị “xâm thực” đã được báo chí nêu ra. Từ Quảng Ninh đến Ninh Bình, từ Hà Tĩnh đến Quảng Ngãi, từ Cao Nguyên Miền Trung đến Bình Dương, vân vân đều tràn ngập người Tàu từ Trung Quốc nhập cư chính thức cũng có mà nhập cư bất hợp pháp cũng dẫy đầy.Họ chiếm lĩnh thị trường lao động trong các nhà máy, ãng xưởng, trong khi nguồn lao động trong nước lại bị loại bỏ vất vưởng hoặc bị sử dụng như món hàng rẻ tiền bán ra nước ngoài dưới danh nghĩa “xuất khẩu lao động”. Còn người lao động Trung Quốc (hợp pháp hay không hợp pháp) thì hiên ngang sống phè phởn, hiên ngang dựng phố, lập làng và hiên ngang tạo ra những biệt lệ khiến “phép vua thua lệ làng”.
Đó là chưa kể tới những hoạt động tình báo và phá hoại đủ kiểu của họ, một mặt ngấm ngầm tinh vi, mặt khác thì cố tình để lộ như để thách thức, thị uy. Mọi hoạt động của họ đều vô cùng nguy hiểm cho sự sống của con người hiện tại cũng như cho sự tồn vong của dân tộc.
Chiêu thức tình báo dĩ nhiên là thiên hình vạn trạng chẳng biết đâu mà lường. Còn về mặt phá hoại thì cũng muôn màu muôn sắc, từ kinh doanh tới sản xuất, từ thành thị tới thôn quê đến tận hang cùng ngõ hẻm, vào sâu trong các rừng rậm núi cao hay các vịnh nước màu mỡ dọc miền duyên hải… vừa để thu lợi vừa nhằm hủy diệt môi sinh.
Từ thực phẩm đến áo quần và cả đồ chơi trẻ con, từ phân bón, thuốc trừ sâu, thuốc kích thích tăng trưởng, thuốc “giữ xanh” hoa quả, thuốc làm tươi thịt cá… Đều do Trung Quốc đưa vào Việt Nam, nhằm mục đích đầu độc dân Việt, không phải giết ngay tức khắc mà là cấy bệnh nan y vào cơ thể để con người đau đớn, chết dần chết mòn!
Đó là chưa nói tới những đầu độc về văn hóa, Hán hóa não trạng cũng như lối sống của các thế hệ người Việt Nam.

Thoáng nhìn về quá khứ.
Những hành động tự tung tự tác của người Tàu trên đất nước ta ngày nay khiến chúng tôi nhớ thời đệ nhất VNCH, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã ban hành một sắc lệnh cấm cửa 11 ngành nghề đối người Hoa kiều, trừ những kiều dân người Hoa nhập quốc tịch Việt Nam. TT Ngô Đình Diệm là chiến hữu chống cộng của Tổng thống Tưởng Giới Thạch bên Đài Loan. Tình bạn giữa hai người rất thắm thiết. Việc làm của Tổng Thống Ngô Đình Diệm làm phật lòng Tổng Thống họ Tưởng không ít. Nhưng không vì tình bạn và đồng lý tưởng chống cộng mà nhà lãnh đạo quốc gia Việt Nam thời bấy giờ chối từ trách nhiệm của mình đối với dân, với nước và sự tồn vong của dân tộc. Ông Ngô Đình Diệm dứt khoát không nhượng bộ họ Tưởng, cương quyết không thu hồi quyết định cấm 11 nghề đối với người Tàu trên đất Việt, mặc kệ Tưởng Giới Thạch yêu sách và ra điều kiện này nọ.
Ngày nay thì sao? Cả nước đều rõ. Làm gì có một nhà lãnh đạo có được cái bản lãnh và khí phách ấy đối với ngoại bang?
Rồi tới thời Đệ nhị VNCH. Khi Quân đội Hoa Kỳ được phép đóng quân trên lãnh thổ Việt Nam, họ được phép lập căn cứ, các Công ty Dân sự Mỹ được phép đấu thầu xây dựng cầu đường cùng một số công thự, nhưng công nhân phải là người Việt Nam, tuyệt đối không được dùng lao động người Hoa Kỳ hay người của bất cứ người nước nào, dù lúc bấy giờ tại Miền Nam Việt Nam đang có mặt nhiều nhóm người nước ngoài khác như Úc, Tân Tây Lan, Đại Hàn, Đài Loan, Thái Lan, Phi LuậtTân. Họ rất mong được tuyển dụng vào các việc này. Nhưng không được. Thậm chí, cả trong các căn cứ của quân đội Mỹ, chỉ có quân lính Mỹ trú đóng, việc phục vụ và mọi thứ dịch vụ trong đó cũng cho giao phó cho công nhân người Việt. Họ làm việc thoải mái, không hề chịu một áp lực hay áp bức nào.
Chính nhờ đó mà mức sống và kiến thức của người dân Miền Nam Việt Nam được nâng cao, con cái học hành đến nơi đến chốn; từ thành thị tới thôn quê, không một người nước ngoài nào có thể nhảy vào cạnh tranh, giành giực
Đặc biệt, trong hoàn cảnh ấy, người Việt Nam, kể cả phụ nữ và trẻ, không ai bị xuất cảng lao động, không ai bị bán ra nước ngoài… như ta thấy đầy dẫy trong nước ta hiện nay, cái thời đại gọi là thời xã hội chủ nghĩa vinh quang! Một chuyện nhỏ này thôi cũng cho thấy sự khác biệt giữa xưa cà nay trong xã hội Việt Nam: Hồi đó, người Mỹ có mặt khắp Miền Nam Việt Nam, nhưng số phụ nữ Việt Nam lấy chồng Mỹ chỉ là thiểu số cực nhỏ. Và thật là hiếm hoi thấy có người đàn bà Việt Nam lấy chồng là người Đài Loan, Đại Hàn, Thái Lan, Phi Luật Tân…!
Khi một chế độ suy tôn Đảng lên bậc thống trị tuyệt đối đứng trên cả Tổ Quốc và Dân Tộc thì cái chế độ ấy không còn là chế độ phụng sự Quốc Gia-Dân Tộc mà chỉ là tập hợp của một nhóm “phe đảng” lấy bạo lực làm sức mạnh, một mặt đè nén dân, một mặt cam tâm làm nô lệ cho ngoại bang núp dưới danh nghĩa hữu nghị 4-tốt-16-chữ-vàng! Cứ cái ôm lấy tốt cái vàng vẽ trên giấy này thì một ngày nào đó Việt Nam thế nào cũng sẽ chứng kiến cái cảnh cá lớn nuốt cá bé trong khi đám sai nha nước nhỏ thì cứ một mực tung hô hành động xâm lăng của nước lớn, cho đó là “hành động bảo vệ lợi ích hợp pháp” , là hành động “công khai và đúng luật” ,“không phải là hành động 'gây sự'” .

Mối họa từ giấc mơ Nga.
Giấc mơ Mỹ là một thực tế. Nhưng người CSVN sau 1975 gán cho cụm từ một ý nghĩa đầy châm biếm nhạo cười mai mỉa dành cho người Việt của Miền Nam Việt Nam thời trước 1975.Bây giờ tại Việt Nam, khát vọng về một “giấc mơ Nga” đang trổi dậy mạnh mẽ trong lòng đám cầm quyền CSVN. Họ mơ về một nước Nga hùng cường làm sống lại chế độ CS quốc tế đã bị chính nhân dân Nga nguyền rủa và đập tan.
Nước Nga hay Liên Bang Nga hiện là một thực thể thay thế Liên Bang Xô Viết đã sụp đổ. Có điều khác giữa Liên Bang Nga và Liên Bang Xô Viết là Nga ngày nay không còn nữa 13 nước chư hầu bao bọc xung quanh để bảo vệ “thành trì xhcn” như trước nữa. Nhưng với Việt Nam thì khác. Nhà cầm quyền CSVN lúc nào cũng coi Nga như là một Liên Xô hùng mạnh của thuở nào. CSVN luôn mơ tưởng về sự phục hồi của Liên Bang Xô Viết từ trong lòng Liên Bang Nga.Cho nên, mỗi lần nói lên mối quan hệ Việt-Nga là mỗi lần CSVN coi Nga như là “đàn anh” , là “ người bạn thiết cốt” , là “anh em con một tổ” , là “đồng chí” giống như Liên Bang Xô Viết thuở nào.
Nếu với CSVN, Trung Quốc được tôn vinh là “người anh em thắm thiết môi liền môi” , thì Nga cũng được tung hô là người “ân nhân vĩ đại” mà Việt Nam có “nghĩa vụ” phải “đáp đền” và đáp đền một cách cụ thể xứng đáng: Cảng Cam Ranh và Điện Hạt Nhân Ninh Thuận là hai địa chỉ đã được khoanh vùng. Người Nga đã từng hùng cứ Cam Ranh sau Tháng Tư 1975 và đã chia tay nó, nay lại quay về và lạicó thêm Ninh Thuận tạo thế liên hoàn.
Khi Cam Ranh trở thành cảng sửa chữa tàu bè do Nga quản lý, thì việc người Nga, binh lính Nga và tàu chiến Nga hiện diện ở đó sẽ là chuyện “bình thường” thôi. Hơn nữa, 6 chiếc tàu ngầm quân sự của Nga đã bán cho Việt Nam mà Nga có trách nhiệm bảo trì tu bổ thì cũng là cơ hội cho Nga tha hồ tăng cường nhân sự về mặt quân sự trên cái bán đảo đầy màu mỡ này. Từ đó quân đội Nga đương nhiên có quyền “bảo vệ” thành phần chuyên viên tinh hoa của họ ở tỉnh Nnh Thuận đang phụ trách xây dựng, vận hành các Nhà máy điện hạt nhân ở đó mà Nga đã là chủ đầu tư! Rồi mói đây, Nga lại phụ trách xây dựng nhà máy nguyên tử tại Đà Lạt lớn gấp 30 lần Nguyên Tử Lực Cuộccủa thời VNCH. Cho nên vùng hoạt động của Nga chắc chắn sẽ bao trùm trọnkhu vực ba tỉnh Khánh Hòa-Ninh Thuận và Lâm Đồng! Một diện tích không nhỏ có sự tập trung lâu dài của người Nga trên đất nước Việt Nam! Vấn đề dân sinh ở khu vực này chắc chắn sẽ không đơn giản một khi Nga đòi thiết lập làng chuyên gia của họ ở đó. Trong thực tế, phía Nga và phía chính quyền địa phương Ninh Thuận đã cùng đi khảo sát khu vực lựa chọn để tiến hành dự án xây dựng cơ ngơi cho người Nga rồi!

Ai học được chữ ngờ?
Câu hỏi đặt ra ở đây một lần nữa: Nếu trong nước nổ ra một biến động bất thường, như một cuộc biểu tình đòi hỏi thay đổi nhân sự chằng hạn, thì nhà cầm quyền CSVN sẽ làm gì nếu phía Nga và Tàu viện cớ “bảo vệ lợi ích hợp pháp” của người Nga, người Tàu như là một hành động“công khai và đúng luật” , dứt khoát đó “không phải là hành động 'gây sự'” để đưa quân tới những điểm nóng?
Chúng tôi chưa bàn tới việc Trung Cộng hay Nga Cộng đã cài sẵn tình báo, ngụy tạo một biến động nào đó để chơi trò tầm ăn dâu trên khắp đất nước Việt Nam!
Người Việt Nam trong nước không quên hình ảnh khá “lạ lùng” xảy ra xung quanh khu tượng đài Lý Thái Tổ Hà Nội nhân kỷ niệm cuộc chiến tranh biên giới Việt-Hoa năm 1979.
Hôm ấy một số nhân sĩ và thanh niên yêu nước tổ chức lễ tưởng niệm các chiến sĩ VN tử trận trong cuộc chiến chống quân xâm lược phương bắc năm 1979. Lễ tưởng niệm tôn nghiêm vừa tiến hành với một nhúm nhỏ trí thức và thanh niên ye nước, bỗng một đám đông người ăn mặc khác thường gồm đàn ông đàn bà kéo nhau ra chiếm cứ khu tượng đài, nhảy múa kệch cỡm theo nhịp một bài nhạc Trung Hoa mở hết công xuất rất ồn ào!
Người ta nghi ngờ hành động này là một tín hiệu thách thức nhà cầm quyền Việt Nam có dám dập tắt bài ca Trung Quốc không, hay buộc phải giải tán những người dự lễ tưởng niệm!
Cuối cùng CSVN tuân theo chỉ thị ngầm của đàn anh, ngoan ngoãn thẳng tay giải tán người dự lễ tưởng niệm. Còn đám đông ồn ào kia thì ung dung nhảy múa theo điệu nhạc xập xình xon-đố-mì cho đến khi không còn bóng dáng một người nào trong nhúm nhỏ dự lễ tưởng niệm!
Giả sử, nếu một ngày nào đó vở kịch nham nhở kia lại tái diễn với những màn biểu diễn khác do bọn tình báo Nga-Hoa dàn dựng và kích động, thì chẳng biết số phận đất nước ta sẽ đi về đâu! Có lẽ giải pháp mà Vladimir Putin đã chọn cho Crimea và Ukraina sẽ là phuơng thức giải quyết tối ưu dành cho Việt Nam chăng? Rồi thì lý lẽ sẽ thuộc về kẻ mạnh, đàn anh nước lớn? Họ“hành động bảo vệ lợi ích hợp pháp?”. Đó “không phải là hành động 'gây sự', và đó là “mục đích công khai và đúng luật?”
Bấy giờ “nhà chiến lược” Lê Văn Cương và các “đồng chí” của ông sẽ nghĩ gì? Nói gì? Làm gì? Hay sẽ vỗ tay hoan hô đoàn quân chiến thắng mang vinh quang về cho “Đảng ta”?
30/3/2014
L.TDLB/Điểm tin BS
---------------

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

Thư ngỏ gửi cơ quan An ninh điều tra

               * TS. HÀ SĨ PHU 
Ngày 20-3-2014 tôi lại nhận được “Giấy mời” của cơ quan An ninh điều tra, “mời” nhưng YÊU CẦU phải có mặt đúng giờ (mời đến lần thứ 3 chắc chuyển sang Triệu tập?) (hình 1).
Trong hơn 20 năm nay tôi không thể nhớ được đây là “Giấy mời” lần thứ bao nhiêu nữa? 
H1
Tôi vốn không muốn kể những tai họa mà cá nhân mình phải chịu đựng, dù rất vô lý, nhưng nay tôi đã già yếu, 75 tuổi với đủ thứ bệnh tật, tôi buộc phải có thái độ dứt khoát để yêu cầu chấm dứt những phiền toái vô lý kéo dài hết năm này đến năm khác như vậy. Chỉ xin tạm đề cập đến hai lĩnh vực: lĩnh vực vi phạm quyền tự do đi lại và lĩnh vực hình sự hóa những vấn đề dân sự. dẫn đếnđiều tra xét hỏi liên miên, Những vi phạm khác khi cần sẽ xin nói sau. 

1/ Bị cản trở quyền Tự do đi lại
- Năm 1998, tôi được ông Thị trưởng thành phố Genève mời sang du lịch tham quan (hình 2), nhưng phía Việt Nam không cho phép đi, công an lâm Đồng trả lời như vậy, đồng thời Sứ quán Thụy Sĩ cho biết đã can thiệp nhưng thẩm quyền cho phép là thuộc phía Việt Nam ! (hình 3). 
- 15 năm sau tình hình vẫn không có gì khá hơn. Năm 2012 tôi và vợ tôi làm hồ sơ xin cấp Hộ chiếu phổ thông (passport), họ chỉ cấp cho vợ tôi, còn tôi được yêu cầu phải tự viết một tờ cam đoan (cam đoan không liên hệ với các tổ chức chính trị, không viết bài và trả lời phỏng vấn có hại cho chính phủ Việt Nam, khi về tường trình chuyến đi với công an), tôi không viết vì không có văn bản nào quy định như vậy nên tôi không được cấp. Công an Lâm Đồng bảo tôi phải về gặp cục xuất nhập cảnh ở 254 Nguyễn Trãi t/p HCM. Tôi về đó hỏi thì ông đại tá Phan văn Răng trả lời: Ở đây sau khi làm các Hộ chiếu đã trả hết về Lâm Đồng, nếu có trường hợp không cấp thì cũng có công văn nói rõ lý do cho công an Lâm Đồng biết rồi, Lâm Đồng phải trả lời cụ thể cho công dân chứ sao phải về đây? Chị đại úy Nguyễn Thanh Nga còn nói rõ hơn: Nếu bác bị tạm cấm xuất cảnh thì công an Lâm đồng cũng phải cho bác biết vì lý do gì và thời hạn bao lâu chứ? Việc cấp Hộ chiếu cho tôi cứ thế bị đưa đẩy, pháp luật sao cứ mập mờ tùy tiện ?.
H2
- Mỗi khi tôi ra Bắc, về Hà nội hay Bắc Ninh lập tức có tin báo để công an hộ khẩu ngoài ấy tiếp cận và gây phiền. Thậm chí vợ tôi đưa tôi ra Hà nội chữa bệnh, khi đi đã cẩn thận báo tổ trưởng dân phố, khi về vẫn bị công an hoạnh họe phạt tiền cả hai vợ chồng (quả thực lúc ấy tôi chỉ mong được tự do đi lại bằng thời Pháp thuộc). 

2/ Bị điều tra xét hỏi liên miên từ những sinh hoạt dân sự chính đáng
- Năm 1990 tôi ra Hà nội, khi đến thăm bà mẹ chị Dương Thu Hương liền bị câu lưu hỏi cung 10 ngày
- Tôi photocopy một lá thư của ông Võ Văn Kiệt, một tài liệu đã đăng trên các trang Web và được doanh nhân Trình Quang Phú giới thiệu, tức là chẳng còn gì bí mật, mà bị quy tội “cố ý làm lộ bí mật nhà nước”, hỏi cung liền mấy tháng và đi tù một năm.
- Viết thư trao đổi với các ông Lê Hồng Hà và Hoàng Minh Chính mà bị quy tội “vi phạm luật xuất bản”, hỏi cung liền một tháng và tịch thu một dàn vi tính.
H3
 - Viết thư trao đổi với các ông Đỗ Mạnh Tri và Nguyễn Gia Kiểng để từ chối, không ký vào cái “kết ước năm 2000” và giải thích vì saoViệt Nam chậm đổi mới so với Đông Âu mà bị quản chế tại gia, hỏi cung suốt 8 tháng ròng rã và khởi tố tới tội “phản quốc” (cùng với ông Mai Thái Lĩnh), khám nhà tịch thu một dàn vi tính nữa! Vụ án bị hủy bỏ nhưng quản chế 2 năm, hàng tháng phải lên phường làm việc với công an!

Ngoài ra còn ba lần đấu tố tại phường và khu dân cư, những lần “mời làm việc” rải rác nhiều năm, tôi tính lại đã có trên 400 buổi bị hỏi cung và làm việc với công an, hỏi như vậy còn chi là đời một con người? 
   Gần đây, cùng với việc Việt Nam được bầu vào hội đồng phát triển và giám sát nhân quyền, trong nước có sự hình thành những tổ chức dân sự. Nhận thấy đó là sự phát triển của xã hội bình thường, giúp cho xã hội cân bằng, và được mời, nên tôi đã tham gia các hội đoàn như “diễn đàn xã hội dân sự”, “văn đoàn độc lập Việt Nam” … , đó là những hội có tính nghề nghiệp hoặc ái hữu, không phải những tổ chức chính trị, và ở đâu tôi cũng là một thành viên tích cực, ôn hòa, có lý có tình, không bao giờ quá khích. 
Trở lại việc Cơ quan An ninh điều tra “mời” chúng tôi đến cơ quan công an để điều tra: theo quy định chung của luật thì chúng tôi có quyền mời luật sư ngay từ đầu và chỉ làm việc khi có luật sư, nhưng quyền tối thiểu ấy chưa bao giờ được thực hiện. Trong vụ quy kết tôi và ông Mai Thái Lĩnh tội “phản quốc” năm 2000, tôi đến Viện Kiểm sát Lâm Đồng đòi quyền có luật sư thì được trả lời: luật quy định thế nhưng mời luật sư cũng chẳng hơn gì vì luật sư trong nước thì cũng phải cãi theo luật Việt Nam nên cũng phải nói như công an và Viện kiểm sát thôi ông ạ (!). Thật hết biết.
Nếu tạm gác quyền ấy, tạm chấp nhận cơ quan điều tra có quyền mời một người lên để điều tra về một việc gì đó khi không có luật sư, nhưng giấy mời vẫn phải ghi rõ điều tra về vụ việc gì, vì mời làm việc phải có lý do ngay lúc đặt vấn đề. Lại nhớ năm 2000 công an đến đọc lệnh khám nhà, tôi hỏi lý do gì mà khám nhà vì khám nhà là việc rất hệ trọng, công an bảo “cứ khám nhà, sau 10 phút sẽ biết lý do, ông định chống người thi hành công vụ hả?” Đúng là luật pháp lộn ngược! 
Lại cứ rộng lượng, tạm cho phép cứ viết giấy mời làm việc mà chưa cần nói lý do, công an có thể viện cớ này cớ khác để giải thích với một người mới một lần, hay một vài lần bị mời. Nhưng, với một người đã bị làm việc và hỏi cung trên 400 buổi, đã bị quy đến tội “phản quốc” mà cuối cùng vụ án phải hủy vì sự quy kết chỉ là tầm bậy thì mọi lý sự quen dùng như vậy cũng đã thành vô nghĩa, mất thiêng, không thể chấp nhận. Vậy, với tư cách một người đã bị “điều tra” trải dài trên 20 năm, lại đang trong thời gian chữa bệnh, là bệnh nhân đang điều trị ngoại trú (bệnh mắt, bệnh tim, tiểu đường và u xơ tiền liệt), tôi xin giữ quyền của một con người có ý thức, khước từ lời “mời” buộc phải đến  làm việc như giấy mời trên.
Chúng ta có cách giải quyết tốt hơn nhiều, đừng cố biến chuyện dân sự thành hình sự. Nếu có điều gì cần trao đổi cho rõ, xin mời đến nhà, mặc dù không thích thú gì nhưng tôi sẵn sàng trao đổi trong sự tôn trọng, vì lợi ích chung, mọi việc tôi làm đều công khai minh bạch, không có gì phải dấu giếm. Cư xử với nhau như vậy hẳn là có lý có tình hơn, nếu chúng ta còn muốn có lý có tình. Xin trân trọng trao đổi hết nhẽ như vậy.
Đà Lạt ngày 22-3-2014
H.S.P
(Thư này gửi cơ quan An ninh điều tra đồng thời gửi công luận) ->  Post từ nguồn BS  
 
----------------
---------------

Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2014

Kinh tế thị trường định hướng XHCN là sức mạnh hay lực cản của Kinh tế VN?


Tại hội thảo khoa học “Một số vấn đề lý luận - thực tiễn cốt yếu về phát triển nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”gần đây, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cho rằng “Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa làm sức mạnh quốc gia tăng lên rõ rệt”. Các chuyên gia kinh tế đánh giá về phát biểu này thế nào
Kinh tế thị trường định hướng XHCN là gì?
Kể từ năm 1986 khi tiến hành cải cách kinh tế, trong cương lĩnh của Đảng CSVN đã khẳng định Việt Nam thực hiện nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa (XHCN).
Từ đó cho đến nay, Đảng CSVN vẫn thừa nhận rằng chưa có một định nghĩa cụ thể và đầy đủ cho khái niệm nền kinh tế thị trường định hướng XHCN. Mà chỉ có các giải thích nguyên lý chung cho rằng, đó là một nền kinh tế vận hành theo cơ chế thị trường có sự quản lý chặt chẽ của nhà nước.
Nguyên nhân của tình trạng này là do đây là hệ thống kinh tế hoàn toàn mới, chưa có tiền lệ trong lịch sử và được coi là một phát kiến của riêng Đảng CSVN.
Khi được hỏi có nhận xét gì về phát biểu của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, khi cho rằng “Kinh tế thị trường định hướng XHCN làm sức mạnh quốc gia tăng lên rõ rệt”.
TS. Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quản lý kinh tế Trung ương đánh giá rằng, từ khi tiến hành đổi mới kinh tế thì nền kinh tế Việt nam đã có những bước chuyển biến rõ rệt, thời gian đầu nền kinh tế tăng trưởng nhanh, nhưng những năm gần đây có chậm lại. Các kết quả đạt được đó là thành tựu của nền kinh tế thị trường, việc hòa nhập quốc tế và sự chủ động, sáng tạo của người dân. Tuy nhiên cho đến nay khái niệm nền Kinh tế thị trường định hướng XHCN là gì và nội dung như thế nào thì vẫn chưa được xác định rõ ràng. Từ Hà nội TS. Lê Đăng Doanh nói:
“Đến hiện nay đang chưa rõ, nền kinh tế thị trường định hướng XHCN có đầu, mình, chân tay thế nào và cho đến nay chưa ai mô tả nó được rõ rệt. Cho nên tôi nghĩ rằng việc khẳng định Kinh tế thị trường định hướng XHCN đã có những tác động tích cực có lẽ phải nghiên cứu thêm”.
TS. Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện Phản biện IDS cho rằng vấn đề quan trọng là ở chỗ là phải hiểu định hướng XHCN là thế nào? Nếu hiểu định hướng XHCN đó là kinh tế quốc doanh là chủ đạo, nhà nước giữ vai trò lớn là điều hoàn toàn sai lầm, đó là điều cần phải xóa bỏ. Mà cần hiểu nhà nước có trách nhiệm đảm bảo sự công bằng, bảo vệ người yếu thế, tức là nhà nước có trách nhiệm can thiệp vào thị trường khi thị trường bị thất bại để khắc phục các khuyết tật của thị trường. Theo ông Nguyễn Quang A rất đáng tiếc là các nhà lãnh đạo Việt nam chưa bao giờ nói đúng cái định hướng XHCN là gì? Trao đổi với chúng tôi, TS. Nguyễn Quang A nhận định:

“Tôi nghĩ nền Kinh tế thị trường mà gạt bỏ hai điểm như tôi vừa nói thì nó là môi trường thúc đẩy cho kinh tế Việt nam. Còn gắn thêm hai điểm ấy, nói một cách khác là nền kinh tế thị trường định hướng XHCN thì nó là lực cản của nền kinh tế Việt nam”.
Doanh nghiệp nhà nước hại nhiều hơn lợi?
Phân tích về nhược điểm của việc doanh nghiệp nhà nước giữ vai trò chủ đạo trong nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN ở Việt Nam, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan, nguyên thành viên Ban tư Vấn của Thủ tướng Chính phủ  cho rằng thời gian qua khu vực kinh tế nhà nước tỏ ra hoạt động không hiệu quả, cho dù nhà nước đã hỗ trợ cho họ rất lớn về mọi mặt. Có ý kiến cho rằng hiện nay các doanh nghiệp kinh tế nhà nước đã đóng góp một phần lớn thu nhập của ngân sách, song điều đó hoàn toàn không tương xứng với việc các doanh nghiệp nhà nước đang nắm một số lượng tài sản của nhà nước, của toàn dân rất lớn và được kinh doanh trong các lĩnh vực có rất nhiều thuận lợi. Từ Hà nội, bà Phạm Chi Lan cho biết:
“Hiện nay doanh nghiệp nhà nước chưa hoạt động theo kỷ luật thị trường, họ vẫn được sử dụng các nguồn lực của nhà nước giao và không có sức ép đối với họ trong việc phải làm ra lợi nhuận và hoạt động có hiệu quả cao. Khi họ thua lỗ thì nhà nước ra  tay cứu trợ họ, như vậy họ không có sức ép thực sự cũng như động lực để cạnh tranh ”
TS. Nguyễn Quang A đánh giá rằng việc nhà nước can thiệp vào nền kinh tế là chuyện bình thường và bất cứ nhà nước nào cũng phải can thiệp vào thị trường bằng chính sách của mình. Song có 2 điểm cốt lõi mà nhà nước Việt nam cần phải xem xét lại, đó là doanh nghiệp nhà nước là chủ đạo và sự can thiệp của nhà nước dưới sự lãnh đạo của đảng CSVN theo ông là điều vô nghĩa. Và chỉ cần bỏ 2 điểm này thì lập tức Việt nam sẽ có một nền Kinh tế thị trường hoàn chỉnh như các quốc gia khác đang tiến hành, điều mà chính quyền Việt nam đang hết sức mong đợi.
TS. Nguyễn Quang A cũng đánh giá rằng, nền kinh tế thị trường gắn với định hướng XHCN là sự biểu hiểm sự ôm đồm không cần thiết của nhà nước. Còn việc kinh doanh của các doanh nghiệp, các hoạt động của các tổ chức tôn giáo hay Xã hội Dân sự là việc của họ, nhà nước không nên can thiệp vào.
Trao đổi với chúng tôi, TS. Nguyễn Quang A cho rằng:
“Tôi nghĩ rằng đấy chính là vấn đề và chừng nào Đảng CSVN không thay đổi đường lối của họ thì nền kinh tế Việt nam chưa thể có những thay đổi mang tính đột phá được”.
Cũng theo TS. Lê Đăng Doanh hiện nay nền kinh tế thị trường định hướng XHCN đang chịu sự can thiệp quá mức của nhà nước đã gây nhiều tranh cãi. Do đó để thúc đẩy kinh tế phát triển mạnh đúng như khả năng của nó, theo ông nhà nước cần phải tôn trọng sự cạnh tranh bình đẳng giữa các thành phần kinh tế, chống độc quyền và áp dụng đúng và đủ cơ chế thị trường.
Nói về những hạn chế của Kinh tế thị trường định hướng XHCN hiện nay, theo TS. Lê Đăng Doanh đó là nguyên nhân của sự phát triển kinh tế thiếu hiệu quả, đồng thời nó là mầm mống của việc tham nhũng và lợi ích nhóm trong các doanh nghiệp nhà nước. Điều đó dẫn đến bảng xếp hạng của kinh tế Việt nam đang ở mức thấp trong nhiều năm gần đây. Trao đổi với chúng tôi, TS. Lê Đăng Doanh nói:
“Hiện nay nền kinh tế thị trường của Việt nam đang chịu sự tác động của nhà nước trên mức bình thường và có hàng loạt các cam kết đang gây tranh cãi. Ví dụ như việc nhà nước can thiệp vào hệ thống giá hiệu quả đến đâu, giữ ổn định giá có giữ được không và hiệu quả như thế nào?”
Đường lối phát triển kinh tế quốc gia là một trong những yếu tố quan trọng nhất trong cương lĩnh chính sách của đảng cầm quyền, để thúc đẩy và kích thích nền kinh tế phát triển. Nếu chính sách kinh tế không rõ ràng, cụ thể và đảm bảo tính khoa học mà chỉ nhằm thể hiện cho mục đích chính trị thì chắc chắn nó sẽ trở thành lực cản của nền quốc gia.
Anh Vũ (thông tín viên RFA, Bangkok) – At  Viet - Studiess )
----------------

Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014

Bệnh viện công quá tải, bệnh viện tư ngắc ngoải

Một Hội nghị về tăng cường phối hợp BV công – tư góp phần giảm tải BV chưa đưa ra được cơ chế phối hợp cụ thể nhưng lại cho thấy bức tranh khá “xám xịt” về hệ thống y tế tư nhân cũng như các “nhóm lợi ích” trong vấn đề giảm tải. Có thể thấy Bộ Y tế còn nhiều việc phải làm nếu muốn xây dựng một “cầu nối” giữa BV công và tư để thực hiện giảm tải BV.

Sáng 14/3, Bộ Y tế tổ chức Hội nghị “Tăng cường phối hợp giữa bệnh viện Nhà nước và Tư nhân thực hiện đề án giảm quá tải bệnh viện khu vực phía Bắc” tại Hà Nội.
Công quá tải, tư ngắc ngoải
Ông Nguyễn Văn Đệ - Chủ tịch Hội hành nghề y tư nhân Thanh Hóa, Chủ Tịch HĐQT - Tổng giám đốc công ty TNHH một thành viên BV đa khoa Hợp Lực (Thanh Hóa) cho biết Thanh Hóa có 7 BV tư nhưng tới nay chỉ có BV Hợp Lực là còn hoạt động tốt, còn lại đều trong tình trạng khó khăn, có BV sắp vỡ nợ nhưng chưa dám công bố.
giảm tải bệnh viện, bệnh viện công, bệnh viện tư, Nguyễn Thị Kim Tiến, lợi ích nhóm
BV đa khoa tư nhân Hợp Lực (Thanh Hóa)
Trong tổng số 170 BV tư nhân trên cả nước, ông Đệ nói theo thông tin mà ông biết thì cũng có tới 50% đã “chết” hoặc đang “ngắc ngoải”.
Những con số (năm 2013) mà Cục Quản lý Khám, chữa bệnh (Bộ Y tế) đưa ra về sự phát triển cũng như đóng góp của hệ thống y tế tư nhân trong chăm sóc sức khỏe cho thấy bức tranh tổng quát hơn về vấn đề này:
giảm tải bệnh viện, bệnh viện công, bệnh viện tư, Nguyễn Thị Kim Tiến, lợi ích nhóm
Đầu tư lớn nhưng hoạt động cầm chừng nên các BV tư nhân đều mong mỏi có thêm bệnh nhân. Ông Đệ nói, BV Hợp Lực của ông có khả năng thu dung thêm 700 bệnh nhân điều trị và hiện đang hoạt động dưới tải.
Còn Giám đốc BV Tràng An (Hà Nội) Vũ Thế Hùng cũng bày tỏ mong muốn BV công quá tải nên “san sẻ” bớt bệnh nhân sang BV tư để giảm tải, thậm chí ông còn mạnh dạn đề xuất cho phép BV tư được đầu tư xây dựng cơ sở vật chất trong BV công (như BV Bạch Mai) rồi cùng nhau phối hợp vận hành, giảm tải cho BV công.
Công không tin tư
Được mời phát biểu, PGS.TS Nguyễn Quốc Anh, Giám đốc BV Bạch Mai thẳng thắn nói "không" với kiến nghị của GĐ BV Tràng An vì sự ra đời của BV Việt Pháp hiện nay đã là một “bài học xương máu” đối với BV Bạch Mai. Vì lịch sử hình thành của BV Việt Pháp cũng gắn với một ý tưởng tương tự như ông Hùng đề xuất.
giảm tải bệnh viện, bệnh viện công, bệnh viện tư, Nguyễn Thị Kim Tiến, lợi ích nhóm
Gần 11 giờ trưa nhưng vẫn rất đông bệnh nhân ngồi chờ khám ở khoa Khám bệnh - BV Bạch Mai (Ảnh chụp ngày 13/3. Ảnh: Cẩm Quyên)
Hợp tác và "lợi ích nhóm"
Tại Hội nghị, có ĐB thẳng thắn cho biết sẽ không có chuyện ở địa phương mà BV công chuyển bệnh nhân sang BV tư vì liên quan đến vấn đề nguồn thu cho ngân sách địa phương, nên chỉ có thể chuyển trong cùng hệ thống BV công (chuyển lên/chuyển xuống) chứ BV tư không thể “chen vào”.
Ông Đệ đánh giá nhiều BV công “muốn quá tải" để xin đầu tư mở rộng, nâng cấp, mua sắm trang thiết bị, vv … vì tất cả những quy trình đó đều có thể sinh ra “lợi nhuận”.
Còn với việc chuyển bệnh nhân từ BV công sang BV tư, ông Quốc Anh thẳng thắn, BV Bạch Mai có thể chuyển bệnh nhân của mình sang BV công lập khác trên địa bàn, thậm chí chuyển người bệnh về BV công tuyến dưới (sau khi đã qua giai đoạn nguy hiểm) nhưng không bao giờ chuyển bệnh nhân sang BV tư (trừ BV Vinmec vì đây là nơi được đầu tư bài bản và BV Bạch Mai cũng đã có thỏa thuận hợp tác với BV này.
Người bệnh vào bệnh viện thì sinh mạng, sức khỏe là quan trọng nhất, điều kiện ăn ở tuy quan trọng nhưng chỉ là phụ. Vì thế, trong chuyện này tôi cho rằng không thể dùng mệnh lệnh hành chính để giải quyết hay ép bệnh nhân sang BV tư.
Có nơi không có bệnh nhân nhưng có nơi đông quá mà bệnh nhân vẫn sống chết phải lao vào vì đó là vấn đề chất lượng. BV tư hãy tự nâng cao chất lượng thì ắt hẳn sẽ “hữu xạ tự nhiên hương”" - ông Quốc Anh bày tỏ.
PGS.TS Trần Văn Thuấn, PGĐ BV K cũng cho biết, BV K sẵn sàng hợp tác với BV tư nhân trong đào tạo, chuyển giao kỹ thuật nhưng đặt ra câu hỏi: Liệu BV tư (đặc biệt là con người) có đủ khả năng tiếp nhận hay không?
Cục Quản lý Khám, chữa bệnh (Bộ Y tế) đề xuất một số giải pháp cho sự phối hợp này, gồm:
- Đối với BV Nhà nước: Cử cán bộ hợp tác chuyên môn theo thỏa thuận; Phối hợp liên doanh liên kết trong đào tạo; BV quá tải xem xét phối hợp chuyển bệnh nhân sang điều trị tại các BV tư có đủ điều kiện cơ sở vật chất và chuyên môn; Phối hợp với BV tư khai thác sử dụng thiết bị kỹ thuật cao; Công nhận kết quả xét nghiệm của BV tư;
- Đối với BV tư: Tăng cường nguồn nhân lực đảm bảo chất lượng; Đầu tư cơ sở vật chất; Giá cả hợp lý; Tham gia mạng lưới BV vệ tinh của các BV công; Phối hợp với BV công; ..
Sự phối hợp này còn có sự tham gia điều phối, giám sát của Bộ Y tế, lãnh đạo các địa phương dưới các hình thức như xây dựng, ban hành văn bản, tạo cơ chế thuận lợi cho các đơn vị. 
Cẩm Quyên/VnN
----------------