Hiển thị các bài đăng có nhãn Pháp luật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Pháp luật. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

Luật gia Thụy Sĩ phân tích hành vi của Trung Quốc

Hành vi ngang ngược của Trung Quốc trên Biển Đông thể hiện qua việc đơn phương hạ đặt trái phép giàn khoan Hải Dương- 981 trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam đã thôi thúc nhiều luật gia trên thế giới xem xét lại khía cạnh pháp lý của Luật biển quốc tế, cũng như cách hành xử của một cường quốc trong xã hội hiện đại.
Phóng viên TTXVN tại Thụy Sĩ đã có cuộc phỏng vấn luật sư Pierre Schifferli tại Geneva:
- PV: Với tư cách là luật sư tại "Barreau de Geneve", ông có cho rằng tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông đáp ứng các tiêu chuẩn của luật pháp quốc tế?
- Ông Pierre Schifferli: Cho đến nay, tranh chấp lãnh thổ vẫn luôn là đề tài rất phức tạp. Trong nhiều trường hợp, sức mạnh của luật pháp mang lại thành công, nhưng không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Một số trường hợp lại dùng "luật" của sức mạnh mà Trung Quốc cũng đang sử dụng phương thức này để giành lại những gì họ muốn. 
Đối với Việt Nam, cách tốt nhất hiện nay là sử dụng cách thứ nhất nghĩa là sức mạnh của luật pháp. Theo tôi, đây là một câu hỏi hay vì trước tiên cần phải biết các tiêu chuẩn cũng như khía cạnh pháp lý của luật quốc tế công cộng trong tranh chấp lãnh thổ trên biển. 
Luât sư Pierre Schifferli (bên phải).
Sau khi tìm hiểu về luật pháp liên quan đến các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, các công ước quốc tế tương thích cũng như các sự kiện lịch sử, tôi có thể khẳng định tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc là không dựa trên tính pháp lý. Những lập luận Trung Quốc đưa ra để bảo vệ chủ quyền lãnh hải chỉ là những yêu sách chứ không có các tài liệu minh chứng. Trong khi đó, tuyên bố chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam được dựa trên những giấy tờ có đủ bằng chứng pháp lý và lịch sử. Công ước quốc tế về luật biển đã xác định quốc gia ven biển có chủ quyền, quyền chủ quyền đối với các vùng biển là nội thủy, lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của mình.
- PV: Trước hành vi Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương- 981 trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam, cộng đồng quốc tế, bao gồm cả những người Việt Nam và những người yêu chuộng hòa bình khác, cần phải làm gì để bảo vệ sự ổn định ở Biển Đông cũng như tuân thủ Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982?
Ông Pierre Schifferli: Đã từ lâu những vấn đề tranh chấp lãnh thổ trên Biển Đông, nhất là đối quần đảo Hoàng Sa giữa một bên là Trung Quốc và một bên là Việt Nam, được biết đến trên thế giới, qua các cuộc Hội thảo, qua báo chí và các phương tiện thông tin đại chúng. Thế rồi một bên đơn phương đưa giàn khoan vào vùng tranh chấp, hơn thế nữa còn kéo theo cả trăm tàu hộ tống, bao gồm cả tàu chiến, máy bay tuần tiễu... khi mà chưa hề có sự giải thích rõ ràng. Điều đó không khác gì một kẻ mạnh đến tuyên bố cái đó là của tôi, tôi đến, tôi chiếm đóng và lấy đi; mặt khác cũng thể hiện rằng khi không có đủ tự tin giành được chiến thắng về mặt pháp lý vì không có được bằng chứng có tính thuyết phục nên buộc phải viện đến sức mạnh quân sự.
             Trong quan hệ quốc tế, các nước luôn vì lợi ích quốc gia của mình. Còn đối với cộng đồng quốc tế, các quan hệ cần phải dựa trên cách hành xử đúng đắn và hợp pháp. Xét trên tình hình thực tế hiện nay, Trung Quốc đang hành động một cách thù địch, khiêu khích, đe dọa quân sự ở vùng biển có tranh chấp. Mặc dù không ai mong muốn vấn đề giữa Việt Nam và Trung Quốc có thể dẫn đến xung đột quân sự, tuy nhiên, hành động khơi mào của Trung Quốc là đe dọa đến hòa bình cũng như tính pháp lý của luật pháp quốc tế.
Ở khía cạnh an ninh, các nhà chính trị cần phải cân nhắc đưa lên Hội đồng bảo an LHQ. Tôi chỉ là luật sư nhưng nếu tôi là chính trị gia tôi sẽ đưa lên Hội đồng Bảo an cho dù Hội đồng hiện đang bận rộn về vấn đề Ukraine. Trung Quốc cũng đã tận dụng cơ hội từ cuộc khủng hoảng trong quan hệ giữa Nga và Ukraine. Tuy nhiên, Chính phủ Việt Nam vẫn có thể nêu vấn đề này vì Hội đồng bảo an là nơi giải quyết, xem xét đưa ra nghị quyết áp dụng các biện pháp cần thiết đối với hành động đe dọa hòa bình và an ninh quốc tế. 
Về khía cạnh pháp lý, công ước LHQ về Luật Biển năm 1982 (UNCLOS) quy định rõ trong trường hợp có tranh chấp thì các bên phải kiềm chế không tiến hành các hành động khiêu khích và đơn phương. Trên thực tế, cũng đã có một số phán quyết quốc tế về tranh chấp lãnh thổ liên quan đến vùng biển, chẳng hạn như trong vụ CameroonNigeria. Vì vậy cách tốt nhất cho cả Trung Quốc và Việt Nam là đưa vấn đề này ra tòa án công lý quốc tế.
- PV: Philippines đã đưa vấn đề tranh chấp chủ quyền biển đảo với Trung Quốc lên Tòa án quốc tế theo UNCLOS, liệu có những thuận lợi và khó khăn gì nếu Việt Namkiện Trung Quốc về giàn khoan Hải Dương - 981?
- Ông Pierre Schifferli: Việc đưa vấn đề giàn khoan lên Hội đồng bảo an LHQ chắc chắn sẽ làm Mỹ và Nga cảm thấy phiền phức, nhất là đối với Nga hiện đang có quan hệ tốt với cả Việt Nam và Trung Quốc. Hơn nữa còn một điểm khó khăn là Trung Quốc cũng là một trong năm nước thành viên thường trực Hội đồng Bảo an nên có thể sử dụng phiếu chống. Thực tế, việc thông qua nghị quyết của Hội đồng bảo an đều dựa trên nguyên tắc nhất trí giữa năm nước lớn ủy viên thường trực. 
Nhưng nếu đưa vấn đề tranh chấp lên Tòa án quốc tế suy đến cùng sẽ là thuận lợi cho tất cả các nước, kể cả Việt Nam và Trung Quốc. Nhìn chung, những hành động của Trung Quốc trong thời gian gần đây như đưa ra tuyên bố Vùng nhận dạng phòng không biển Hoa Đông, tranh chấp lãnh thổ với một loạt quốc gia láng giềng Nhật Bản, Philippines... thể hiện một chính sách hiếu chiến và một dạng biến thái của "đế quốc". Nếu các vấn đề tranh chấp được đưa lên tòa án quốc tế, chính phủ Trung Quốc sẽ phải hiểu rằng cần phải tuân theo chuẩn mực chung, cũng như cần phải có cách hành xử văn minh trong một xã hội hiện đại cho dù có sức mạnh về quân sự. Còn những nước nhỏ như Việt Namhay Thụy Sĩ cần phải tận dụng sức mạnh của luật pháp, đưa các vấn đề lên tòa án quốc tế để ngăn chặn các tranh chấp vượt tầm kiểm soát.
Tôi cho rằng nếu Trung Quốc thực tâm muốn đàm phán chắc chắn phía Việt Namcũng sẵn sàng, nhưng cho đến nay tôi cảm thấy chính phủ Trung Quốc không quan tâm đến các quốc gia láng giềng mà chỉ làm những điều họ muốn. Tôi đánh giá cao những biện pháp ứng phó cũng như sự kiềm chế của chính phủ Việt Nam không đổ thêm "dầu vào lửa". Nhưng tôi lo ngại rằng nếu Trung Quốc vẫn tiếp tục theo hướng này, không muốn giải quyết vấn đề thông qua ngoại giao hoặc không chấp nhận đưa lên tòa án quốc tế, tình hình có thể ngày một nghiêm trọng, không chỉ với Việt Nam, Nhật Bản, Philippines..., mà đối với cả khu vực. 
Tôi hoàn toàn hiểu rằng tình hình ở Biển Đông sẽ trở nên nguy hiểm đối với các quốc gia trong khu vực, bao gồm cả Trung Quốc, cho dù nước này giỏi tính toán trong các nước cờ chiến lược. Tôi hy vọng rằng cuối cùng Trung Quốc sẽ hiểu và chấp nhận đưa lên Tòa án công lý quốc tế vì đó là cách hành xử văn minh trong các tranh chấp và đây cũng là điều mà cộng đồng quốc tế cũng như những người dân Trung Quốc mong muốn.
- Xin cảm ơn ông!
 Tố Uyên (P/v TTXVN tại Thụy Sỹ)

 ---------------

Quốc hội tính thúc đẩy sớm luật Biểu tình

Không nằm trong danh sách các dự luật được xem xét thông qua của nhiệm kỳ Quốc hội khóa XIII nhưng trước đề xuất của nhiều đại biểu, Quốc hội đang xem xét thúc đẩy sớm dự luật này.
Trao đổi với báo chí chiều nay 28.5 bên lề kỳ họp Quốc hội, Bộ trưởng Bộ Tư pháp Hà Hùng Cường cho biết, sáng nay, dưới sự chủ trì của Phó chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu, Ủy ban Pháp luật của Quốc hội đã tổ chức cuộc họp để thảo luận, tiếp thu, chỉnh lý ý kiến của đại biểu Quốc hội về việc xây dựng Nghị quyết về Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh năm 2015, điều chỉnh Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh khóa XIII và năm 2014 của Quốc hội.
Theo tinh thần cuộc họp này, Đảng đoàn Quốc hội sẽ có văn bản báo cáo Bộ Chính trị về đề xuất đưa chương trình xây dựng luật Biểu tình vào Nghị quyết về Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh năm 2015, điều chỉnh Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh khóa XIII và năm 2014 của Quốc hội.
Bộ trưởng Hà Hùng Cường cho biết, thống kê của ban thư ký kỳ họp Quốc hội cho thấy đã có 23 đại biểu đề xuất đưa việc xây dựng luật Biểu tình vào chương trình xây dựng luật, pháp lệnh trong thời gian tới.
“Biểu tình là một quyền cơ bản được quy định trong Hiến pháp. Hiến pháp đã quy định đối với những quyền cơ bản đó thì chỉ có thể bị hạn chế bằng luật thôi, không thể mãi sử dụng nghị định được. Nhu cầu thực tiễn đòi hỏi điều đó rồi”, ông Cường nói.
“Trước đó, Đảng đoàn Quốc hội đã có văn bản báo cáo Bộ Chính trị và Bộ Chính trị đã cho ý kiến về chương trình xây dựng sẽ gồm những gì trong năm 2014 - 2015 rồi. Bây giờ phát sinh thì phải báo cáo lại”, ông Cường nói và cho biết đại biểu có ý kiến như vậy về việc xây dựng luật Biểu tình thì Quốc hội phải lắng nghe để thể hiện dân chủ.
Dù chưa thể khẳng định Quốc hội có đưa việc xây dựng luật Biểu tình vào chương trình xây dựng luật, pháp lệnh năm 2014 - 2015 hay không, nhưng dưới góc độ cá nhân, ông Hà Hùng Cường nói: “Cá nhân tôi thấy rằng cố gắng ban hành luật Biểu tình trong nhiệm kỳ này”.
Theo chương trình kỳ họp, chiều 30.5, Quốc hội sẽ biểu quyết thông qua Nghị quyết về Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh năm 2015, điều chỉnh Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh khóa XIII và năm 2014 của Quốc hội.
Thái Sơn/TNO
------------------------



Tuyên Quang: Chuyện một phiên tòa

            Sáng  27/5 Tòa án nhân dân tỉnh Tuyên Quang mở phiên tòa Phúc Thẩm 2 người dân tộc H’Mông là ông Lý Văn Dinh và ông Dương Văn Tu theo điều 258 BLHS “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”.  
Phiên tòa nơi trại giam
Ngay từ sáng sớm công an, cảnh sát cơ động được chặn các chốt cách phiên tòa khoảng 2km. Điều ngạc nhiên phiên Phúc thẩm không được xét xử tại Tòa án mà lại là trại giam. Đặt chân đến Trại tạm giam công an tỉnh Tuyên Quang tại địa chỉ: Xóm 22, xã Kim Phú, huyện Yên Sơn, tỉnh Tuyên Quang, cách thành phố Tuyên Quang khoảng 7km.
Mặc dù đi rất sớm nhưng việc tiếp cận vào khu vực trại giam là không thể, người dân khu vực đó cho biết phải có giấy tờ tùy thân và là người nhà mới được vào. An ninh mặc sắc phục lẫn thường phục có mặt ở tất cả các quán nước gần đó. Sự có mặt của người lạ nào ở đây cũng được dành cho những ánh mắt soi mói.
Xe cảnh sát cơ động đi lại liên tục, mật độ công an cũng nhiều hơn trong các quán. Trong vai một người khách du lịch phóng viên có dịp trò chuyện với hai vợ chồng bác bán nước ngay cổng trại giam: họ cho biết hôm nay là ngày xử vụ “tuyên truyền, kích động, lôi kéo chống phá cách mạng”. Hôm trước xử trên tòa án thành phố đông lắm nên hôm nay không xử ở đó nữa mà chuyển về đây. Tôi đặt vấn đề nếu đã xử thì phải ở tòa án chứ sao lại trại giam được, thật kỳ lạ. Bà chủ quán nước cho biết chắc sợ bạo động đó, nghe nói nhóm này đã lôi kéo được nhiều người theo lắm. Cả đêm qua xe cơ động đi suốt đêm, con rú còi inh ỏi, sáng nay phải có giấy tờ mới được vào, bà cũng muốn vào lắm mà không được, nhà chị hàng xóm bên kia cũng không được vào.
Quán nước này khá vắng khách vì góc quan sát khu vực trại giam hơi hẹp. Ban đầu chỉ có tôi, lúc sau có hai bạn nữ nữa đến nhưng uống vôi chai nước lọc, rồi gửi bà chủ quán nước ba lô đi đâu đó, rồi bảo tí cháu quay lại lấy. Cho đến khi có một nhóm an ninh nhìn thấy sư xuất hiện của người lạ trông có vẻ “không phải dân ở đây”. Ban đầu chỉ có hai người vào, sau đó nguyên cả đám 10 người vào, gọi bia uống.
Tôi đang thắc mắc, trong lúc bao nhiêu bạo loạn xảy ra, chỉ vì một phiên tòa phúc thẩm, xét xử ở địa điểm heo hút, hẻo lánh mà huy động cả trăm công an rảnh rỗi, ngồi canh me soi mói những “người lạ” rồi ngồi uống bia với nhau. Tiền đó từ đâu?


Hành xử theo kiểu “công an trị
Vì biết ngay từ đầu là không tiếp cận được phiên tòa, tôi cố ngồi chờ kết quả phiên phúc thẩm. Nhưng đến khoảng 10h một nhóm 4 người ập vào quán nước tra vấn tôi liên quan đến một người nào đó tên là Ngọc và là Lụa nào đó và yêu cầu tôi mang cái ba lô mà hai người đó gửi vào trong kia. Khi một mực phủ nhận rằng không quen hai người đó và bà chủ quán nước không đồng tình việc đó. Bà cũng nói với họ, tôi ngồi một mình từ sáng, không trò chuyện với bất kì ai. Tôi cảm ơn bà đã làm chứng cho tôi và quay ra nói với những người thanh niên đó. Theo lẽ thường tôi sẽ không trả lời bất kỳ nào câu hỏi mà các anh đặt ra sau câu thứ nhất các anh áp đặt tôi quen cô A cô B nào đó, mà thực tế là tôi không quen họ. Và bà bán nước đây đã làm chứng điều đó, thậm chí bà vừa kể cho tôi nghe hai cô đó nói giọng miền Nam. Cái kiểu xông vào quán và không có bất kỳ phép lịch sự nào đối với tôi cũng như bà đây là đủ lý do tôi không muốn nói chuyện với các anh dù các anh có là ai. Một điều nữa, tôi là khách từ xa đến đây, tôi mệt tôi có quyền nghỉ ngơi và uống nước. Các anh là công an thì nên bảo vệ chứ không phải hành xử một cách vô lối như vậy.
Sau khi thấy tôi tỏ thái độ khá rõ ràng những người này đã xuống nước nhưng vẫn cử hai người ở lại quan sát. Biết là không nên ở lâu nên tôi đã rời khỏi đó, nhưng khi chiếc taxi tôi gọi đến thì một an ninh chạy nhanh ra chiếc taxi và nói điều gì đó với lái xe. Lúc lên xe tôi hỏi được biết họ yêu cầu anh lái xe cho biết nơi tôi xuống xe. Thật nực cười cái cách làm việc của công an Tuyên Quang nói riêng và ngành công an ở Việt Nam nói chung. Tôi biết là chỉ cần tôi nán lại thì chắc chắn sẽ như hai bạn nữ mà tôi chỉ gặp chớp nhoáng ở quán nước.
Cho đến giờ này kết quả phiên tòa đã được tuyên hai bạn nữ thuộc hội Phụ nữ Nhân Quyền vẫn chưa có bất kỳ thông tin gì. Khi ra khỏi đó tôi mới biết thông tin của hai bạn nữ đó là Huỳnh Phương Ngọc và Nguyễn Thị Lụa. Có lẽ, cũng chỉ có ba người chúng tôi được chú ý vì “không phải dân ở đây”.
Kết quả phiên tòa ai cũng lường trước được, cách hành xử của công an thì khó biết sẽ thế nào. Một phiên tòa không được gọi là một phiên tòa ngay từ đầu thể hiện từ việc đổi địa điểm xét xử không phải sang một tòa án khác mà xử ở trại tạm giam. Một phiên tòa người xem thì ít mà công an mật vụ thì nhiều để canh me, quan sát những người lạ hiện diện trên mảnh đất họ cai trị, để rồi xông vào hạch sách một người lạ mặt một cách bất lịch sự.
Chỉ nhìn vào cách hành xử của công an bên ngoài phiên tòa đã cho thấy một phiên tòa không bình thường đang diễn ra tại mảnh đất này trong ngày hôm nay.
(PV. VRNs đưa tin trực tiếp từ Tuyên Quang http://www.chuacuuthe.com/2014/05/tuyen-quang-chuyen-mot-phien-toa/)


 
---------------

Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014

Việt Nam khởi kiện, Trung Quốc sẽ “mất cả chì lẫn chài”

* TS. TRẦN ĐÌNH BÁ
Hãy chớp thời cơ “có một không hai” này để khởi kiện, “bắn một mũi tên trúng hai đích”: thắng về pháp lý trong vụ giàn khoan Hải Dương 981, đồng thời giành lại Hoàng Sa.
Liên quan đến vụ Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam, Kiến Thức xin giới thiệu bài viết của TS Trần Đình Bá về việc Việt Nam có nên khởi kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế hay không. 
Chúng ta đang quá lãng phí thời gian tranh luận, lặp đi lặp lại cả triệu lần về “Việt Nam có đầy đủ quyền chủ quyền – quyền tài phán. Phía Trung Quốc vẫn đáp trả trơ tráo cả triệu lần như thế. Điều Tổ quốc cần lúc này là phải hành động ngay bằng việc làm thiết thực là khởi kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế để tiết kiệm xương máu - sức dân, chứng minh tài ngoại giao, đấu tranh pháp lý và bản lĩnh trí tuệ Việt Nam trước cộng đồng quốc tế.
Trung Quốc chủ quan mang giàn khoan đồ sộ Hải Dương 981 (HD 981) trị giá 1 tỷ USD xâm nhập trái phép, hù dọa Việt Nam và thách thức cộng đồng quốc tế, song họ đang thực sự bị sa lầy trước dư luận quốc tế và sẽ là mất tất cả chỉ vì một tham vọng “đếm cua trong lỗ”.
Khác với vụ tàu hải giám Trung quốc lén lút đột nhập cắt cáp tàu Bình Minh 02 đang hoạt động nghề nghiệp ở vị trí 12 độ 48’25’’ Bắc và 111 độ 26’48’’ Đông, cách mũi Đại Lãnh Phú Yên khoảng 120 hải lý nằm hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam rồi bỏ chạy, ta chỉ có hình ảnh ghi lại song không thu giữ được vật chứng thì nay sự việc đã khác xa. Một dàn khoan đồ sộ đang neo chặt tại vị trí 15 độ 29’ vĩ Bắc và 111 độ 12’ kinh Đông với xung quanh là 80 tàu chiến trực bảo vệ, phía ngoài là các tàu kiểm ngư của Việt Nam kèm chặt thì khó lòng mà “chạy trốn” trước gần 100 vệ tinh địa tĩnh của thế giới đang chỉa vào.
Trong phiên toàn thể Hội nghị Cấp cao ASEAN lần thứ 24 tổ chức tại Nay Pyi Taw -Myanmar ngày 11/5, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã trịnh trọng công bố trước ASEAN và toàn thế giới: “Hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn, tự do hàng hải và hàng không ở Biển Đông - mối quan tâm chung của ASEAN, của khu vực và thế giới đang bị đe dọa nghiêm trọng.
Từ ngày 1/5/2014, Trung Quốc đã ngang nhiên đưa giàn khoan nước sâu cùng hơn 80 tàu vũ trang, tàu quân sự và máy bay hộ tống đi vào vùng biển chủ quyền của Việt Nam và đã hạ đặt giàn khoan này tại vị trí nằm sâu trên 80 hải lý trong thềm lục địa và vùng đặc quyền Kinh tế của Việt Nam theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982…”
Tuyên bố của người đứng đầu Chính phủ đã khẩn cấp nghiêm trọng tới mức báo động của một quốc gia thành viên tự bảo vệ mình và cảnh báo quốc tế về UNCLOS bị xúc phạm, tố cáo chỉ mặt vật chứng – danh tính kèm theo tố giác hành vi hung hăng… có số liệu về vị trí, thời gian, không gian, mức độ nguy hiểm và hậu quả đã gây ra.
Chọn biện pháp hòa bình là đúng, nhưng đàm phán hay khởi kiện?
Tại Shangri-La, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã từng làm toàn thế giới khâm phục về sáng kiến Xây dựng lòng tin và nay đã phải đanh thép: “Việt Nam đã hết sức kiềm chế, chân thành bày tỏ mọi thiện chí, sử dụng mọi kênh đối thoại, giao thiệp với các cấp khác nhau của Trung Quốc để phản đối và yêu cầu Trung Quốc rút ngay giàn khoan và các tàu vũ trang, tàu quân sự ra khỏi vùng biển của Việt Nam. Tuy nhiên, đến nay, Trung Quốc không những không đáp ứng yêu cầu chính đáng của Việt Nam mà còn vu khống, đổ lỗi cho Việt Nam và tiếp tục dùng sức mạnh, gia tăng các hành động uy hiếp, xâm phạm ngày càng nguy hiểm và nghiêm trọng hơn…”.

Trong giải pháp hòa bình có hòa giải thông qua nước trung gian, vậy nước đó sẽ là ai. Và ai là người trung gian làm hòa giải “chia phần quyền lợi 2 bên” lại không vụ lợi cho mình, lại thiên vị … làm phức tạp thêm tình hình. Bài học xương máu về Hiệp định 1954 còn đó… Chỉ có khởi kiện là một việc làm khôn ngoan và cần thiết nhất với Việt Nam lúc này. Tài phán quốc tế mới giải quyết được những căn cơ về pháp lý, về kinh tế và răn đe được hành vi vi phạm của Trung Quốc, làm sáng tỏ được những vấn đề lịch sử mà dân tộc ta lâu nay phải ôm hận.
Việt nam khởi kiện, Trung quốc sẽ mất hết
“Đảo có người ở” là điểm quan trọng đặc biệt để xác định vùng đặc quyền kinh tế theo Luật biển 1982 nhưng điều kiện cần và đủ là bộ tiêu chuẩn bằng phụ lục giải thích có trong UNCLOS, nó phải có bề dày sở hữu trên văn bản, trên thực tế con người mà không phải là một đảo “nhân tạo” có được bằng hành vi cướp bóc xâm chiếm… Lấy Hoàng Sa làm một đảo xa bờ hiện nay để xác định vùng đặc quyền kinh tế 200 km, để tự vỗ ngực “Trung Quốc có đủ bằng chứng để chứng minh quyền chủ quyền, quyền tài phán của Hoàng Sa” là một toan tính chủ quan sai lầm mà họ chưa lường hết hậu quả của nó khi đưa ra tòa án quốc tế.
Bản đồ của triều đại phong kiến cuối cùng là nhà Thanh (đầu thế kỷ XX) chỉ có Hải Namlà đảo cực Namchỉ đủ để xác định đường cơ sở theo UNCLOS. Trong khi Triều Nguyễn trước đó đã khai thác, làm chủ quần đảo Trường Sa từ nhiều thế kỷ. Các bản đồ cổ, bản đồ Hàng hải các nước phương Tây nhưng xuất bản từ thế kỷ 18, 19 đều có cụm từ quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam. Các văn bản sắc phong, chỉ lệnh liên quan đến Hoàng Sa đều còn lưu giữ. Thời Pháp thuộc Việt Nam đã đặt trạm khí tượng thủy văn, đèn Hải đăng, cột phát sóng vô tuyến. Các tài liệu đo khí tượng thủy văn, sổ sách được lưu giữ cẩn thận, có hình ảnh. Năm 1951, tại San Francisco - Bộ Ngoại giao Quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu tuyên bố cả hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa thuộc lãnh thổ Việt Nam mà không gặp phải kháng nghị hay bảo lưu nào từ 51 quốc gia tham dự hội nghị. Hiệp định Genève 1954 có các cường quốc là Liên Xô, Trung Quốc, Pháp, Anh, Mỹ, trong đó văn bản của hiệp định ghi rõ chia đôi Việt Nam ở vĩ tuyến 17 có ghi rõ 2 quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa ở nam vĩ tuyến 17 do chính quyền ở đó quản lý đó là nước Việt Nam Cộng hòa. Trung Quốc có chữ ký trong văn bản này, nghĩa là mặc nhiên thừa nhận chủ nhân quần đảo Hoàng Sa là Việt Nam. Vậy mà ngày 19/1/1974, trung Quốc bất chấp công lý, đạo lý đã dùng vũ lực tấn công chiếm giữ, gây ra tội ác đẫm máu trên đảo Hoàng Sa, trên biển Đông.
Chúng ta vận động thuyết phục nhưng việc đó đã vô ích. Chúng ta trân trọng tình hữu nghị lâu đời nhưng không để bị lợi dụng. Chúng ta phải hành động ngay, khởi kiện ra Trọng tài UNCLOS và cả Tòa án Công lý Quốc tế (The International Court of Justice – ICJ) bởi Việt Nam là thành viên 149 của Liêp hợp quốc và thành viên của UNCLOS.
Khởi kiện lúc này Việt Nam có đầy đủ bằng chứng, nhân dứng, vật chứng về cả không gian, thời gian và tang vật hiện hữu là giàn khoan 1 tỷ USD. Chúng ta đang được toàn thế giới ủng hộ, ta được cả chính trị, ngoại giao chính trường, ngoại giao nhân dân, được minh oan và được tỏa sáng trước công lý quốc tế về một nước yêu hòa bình, tôn trọng và có trách nhiệm trước Công ước Luật Biển 1982.
Hãy chớp thời cơ “có một không hai” này để khởi kiện ngay, là “bắn một mũi tên trúng hai đích”. Chúng ta sẽ thắng về pháp lý trong vụ giàn khoan Hải Dương 981 xâm phạm chủ quyền, đòi được bồi thường về kinh tế, vừa giành được chủ quyền cho Hoàng Sa. Đây mới là thắng lợi bền vững!
Đòi lại bằng được chủ quyền Hoàng Sa bằng biện pháp hòa bình trên diễn đàn pháp lý là khát vọng của 90 triệu người Việt Nam và 5 triệu kiều bào ta ở nước ngoài đang nằm trong tay chúng ta. Đây còn là trách nhiệm lớn của những người hôm nay trước Anh linh hàng triệu liệt sỹ là những hùng binh Trường Sa từ triều Nguyễn và những người đã anh dũng ngã xuống hai quần đảo và trên các điểm tựa vì Tổ quốc thiêng liêng.

TĐB/Kiến thức
--------------

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

Chính phủ cần đứng đơn kiện Trung Quốc ra tòa quốc tế

 Đây là kiến nghị của TS Hoàng Ngọc Giao, Viện trưởng Viện Nghiên cứu chính sách pháp luật và phát triển.Đánh giá về hành vi hạ đặt giàn khoan HD 981 của Trung Quốc tại vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, TS Hoàng Ngọc Giao, cho rằng cùng với một loạt các hành động trước đó, hành động lần này của Trung Quốc đã lên đến đỉnh điểm và vô cùng nghiêm trọng. TS Giao cũng cho rằng đây là thời điểm thích hợp để Việt Nam kiện Trung Quốc ra Tòa án quốc tế.
TS Hoàng NGọc Giao tại buổi họp của Liên đoàn Luật sư chiều 11/5
TS Giao cho rằng, cùng với một loạt những hành động trước đó như xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa, áp đặt lệnh cấm đánh bắt cá tại vùng biển Hoàng Sa năm 2009, sử dụng tàu hải giám cắt cáp thăm dò địa chấn các tàu của Tập đoàn dầu khí Quốc gia Việt Nam, công bố mời thầu thăm dò dầu khí tại thềm lục địa của Việt Nam...,  hành động lần này của Trung Quốc rất nghiêm trọng ở chỗ khi họ đặt chân án ngữ toàn bộ đường ra Biển Đông của ta, ảnh hưởng đến bà con ngư dân Lý Sơn.
"Cuộc đấu tranh này phải tổng hợp ngoại giao, pháp lý, trên thực địa, qua kênh chính thức của nhà nước và qua kênh của nhân dân. Chúng ta không thể nhún nhường, không lẫn lộn giữa ngoại giao nhà nước và ngoại giao nhân dân, giữa ngoại giao và pháp lý. Pháp lý là việc sòng phẳng, không có chuyện nương nhẹ, anh đúng tôi công nhận anh đúng, anh sai tôi phải phản đối đến cùng", ông Giao nói. Ông cũng cho biết hành vi đưa giàn khoan vào biển VN của TQ đã vi phạm cả hai nguyên tắc cơ bản trong quan hệ quốc tế là dùng vũ lực và đe dọa sử dụng vũ lực.
Ông Hoàng Ngọc Giao kiến nghị Chính phủ đứng đơn kiện, thực hiện các thủ tục pháp lý để kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế về các hành vi thôn tính lãnh thổ là các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, đồng thời đề nghị Hội đồng Bảo an LHQ nhóm hịp và giải quyết vấn đề này. "Chính phủ cứ chuẩn bị hồ sơ đầy đủ, nếu TQ trước công luận quốc tế không công nhận tòa án luật Biển hoặc không chấp nhận vụ kiện thì sẽ là thách thức quốc tế đối với Trung Quốc về ngoại giao và pháp lý", ông Giao nói.
Về ý kiến cho rằng Việt Nam có thể giải quyết vấn đề theo hướng khai thác lợi ích kinh tế từ giàn khoan của Trung Quốc theo hướng đôi bên cùng có lợi, TS Giao cho rằng lý lẽ này, cũng như yêu cầu Việt Nam rút hết các tàu rồi mới đàm phán, thực chất là mánh lới chính trị của Trung Quốc, chúng ta phải luôn luôn cảnh giác. "Đây không phải là câu chuyện tranh chấp, chính Trung Quốc đang kéo chúng ta vào mưu đồ của họ, biến không có tranh chấp thành có tranh chấp để họ xâm lấn nhà của chúng ta. Hoạt động hợp tác đầu tư kinh tế không phải như vậy. Tôi cho rằng những tiếng nói như vậy có thể do thiếu thông tin, nhận thức còn yếu và rất nguy hiểm bởi như vậy chúng ta đã sa vào âm mưu của TQ".
Ông Giao cũng cho rằng TQ không muốn quốc tế hóa vấn đề biển Đông mà muốn giải quyết với từng nước riêng lẻ trong khối ASEAN là bởi muốn sử dụng chính sách bá quyền nước lớn. Ông Giao đã ví von TQ như một tay " nhà giàu mới nổi", muốn sử dụng đồng tiền mà họ kiếm được để tranh thủ sự đồng thuận của các nước. Vì vậy TQ muốn chia rẽ các nước để họ kiếm lợi. "Bản thân chúng ta cũng cần tỉnh táo bởi dù có thỏa thuận gì giữa các lãnh đạo cấp cao, từ trước đến nay TQ luôn luôn chà đạp lên những cam kết mà họ đã ký", ông Giao nói.
Liên đoàn Luật sư Việt Nam ra tuyên bố phản đối Trung Quốc
Chiều 11/5, Liên đoàn Luật sư Việt Nam đã ra Tuyên bố phản đối hành vi của Trung Quốc xâm phạm chủ quyền và quyền chủ quyền của Việt Nam ở biển Đông. Theo đó, Liên đoàn Luật sư Việt Nam cực lực phản đối Chính phủ Trung Quốc về hành vi hạ đặt giàn khoan nước sâu Hải Dương 981 tại tọa độ 15029’58’’ vĩ Bắc – 111012’06’’ kinh Đông, ở vị trí  nằm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế  của Việt Nam là 80 hải lý, trên thềm lục địa của Việt Nam, cách đảo Lý Sơn 119 hải lý và cách bờ biển Việt Nam 130 hải lý, để tiến hành khoan thăm dò thềm lục địa của Việt Nam. Tính đến ngày hôm nay, phía Trung Quốc đã huy động 83 tàu hộ tống (trong đó có nhiều tàu quân sự và máy bay yểm trợ). Một số tàu Trung Quốc đã cố tình đâm thẳng vào các tàu cảnh sát biển và tàu kiểm ngư của Việt Nam đang hoạt động chấp pháp tại vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, gây thiệt hại về tài sản và thương tích đối với nhân viên công vụ của Việt Nam.
Liên đoàn luật sư Việt Nam yêu cầu Chính phủ Trung Quốc chấm dứt ngay các hành vi xâm phạm chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam và rút ngay giàn khoan Hải Dương 981, rút hết các tàu công vụ và quân sự đang hộ tống giàn khoan ra khỏi vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam và không lặp lại hành động tương tự trong tương lai.
Liên đoàn Luật sư cũng cho biết sẵn sàng đóng góp với Chính phủ về những cơ sở pháp lý và trong các hành động pháp lý để bảo vệ chủ quyền ở biển Đông.
Lan Hương/(VietQ.vn) -

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

NGHĨ VỀ “ANH BA SÀM” KHI ANH NGUYỄN HỮU VINH BỊ BẮT

              * NGUYỄN TRỌNG TẠO
Hơn ba ngày qua, dư luận xôn xao chuyện Blogger Anh Ba Sàm (Nguyễn Hữu Vinh) bị bắt vì viết blog, theo điều luật 258. Nguyễn Hữu Vinh là người sáng lập trang ANH BA SÀM (hay BA SÀM) từ hơn 6 năm trước với slogan “Phá vòng nô lệ – Cơ quan ngôn luận của thông tấn xã vỉa hè).
Đấy là một trang điểm tin hàng ngày (thỉnh thoảng có bình luận vài dòng rất ấn tượng), tổng hợp các tin tức từ báo trong nước và quốc tế, báo “lề phải” và “lề trái” và các thông tin tự do trên mạng, tuy nhiên, từ khi khởi đầu đến nay đều ưu tiên cho những thông tin về Trung – Việt, cảnh báo và phản đối những hành động xâm phạm chủ quyền VN của TQ. Mình rất thích trang BA SÀM vì chỉ cần nhấp chuột vào là biết được những thông tin nổi bật nhất hàng ngày với nhiều chiều hướng khác nhau, kể cả sự trái ngược thông tin khiến người đọc phải phân tích để tìm thấy SỰ THẬT.
Mình cám ơn BA SÀM, và đã có dịp gặp anh trong những cuộc biểu tình phản đối TQ xâm phạm lãnh hải, lãnh thổ Tổ quốc VN.
Vinh (Ba Sàm) thực sự là một nhà báo giỏi, có khí phách và lòng yêu nước. Anh đã làm được điều mà không nhà báo nào ở ta làm được (hoặc không dám làm). Những người bạn của tôi (trừ vài người không biết mạng là gì) đều đọc BA SÀM hàng ngày. Đến như nhà thơ TNH không biết nhấp chuột cũng nhờ con in ra những bài mà anh quan tâm để đọc. Khi chưa biết tên thật của Anh Ba Sàm, nhiều người đoán già đoán non: Anh Ba Sàm người Nam hay người Bắc? Thực ra anh gốc Quảng Trị, sinh ra tại Hà Nội, con trai của ông Nguyễn Hữu Khiếu, nguyên Uỷ viên Trung ương Đảng (2 khoá), đại biểu Quốc hội (3 khoá), Bộ trưởng bộ Lao Động, và là Đại sứ đặc mệnh toàn quyền của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà tại Liên Xô. Anh cũng từng là thiếu tá an ninh, rồi bỏ lon, ra lập công ty Thám tử tư đầu tiên mang tên “Cty Điều tra và Bảo vệ-V” từ năm 1999. Nguyễn Hữu Vinh được báo Tuổi Trẻ từ năm 2006 giới thiệu như một nhân vật thám tử đặc biệt. Sau đó, Nguyễn Hữu Vinh có viết một số bài báo đăng trên báo giấy.
Đến 2007 phong trào viết blog trở nên sôi nổi, anh lập ra trang BA SÀM, lúc đầu nặng về thời sự quan hệ Trung – Việt, sau đó thêm những vấn đề thời sự nóng hổi. Blog BA SÀM đưa mạnh về vấn đề Trung Quốc nên nhiều lần bị hacke xâm nhập, có lần xoá sạch và để lại lời cảnh cáo bằng chữ Tàu. Gần 2 năm qua, anh chuyển blog BA SÀM cho một BTV ở nước ngoài quản lý, vì có nhiều sức ép.
Phải nói rằng, trang BA SÀM là một trang điểm thông tin báo chí bằng đường Link về Chính trị – Kinh tế – Xã hội – Giáo dục – VHNT rất thời sự. Nó cho mọi người tiếp xúc thông tin nhiều chiều để tìm ra sự thật trong cuộc sống đang đầy rẫy những bưng bít và sợ hãi. Nó làm theo tinh thần mà Luật báo chí cũng khẳng định “NHÀ BÁO PHẢI NÓI ĐÚNG SỰ THẬT”.
Nhưng Anh Ba Sàm đã bị bắt!
Không rõ Anh Ba Sàm khi bị bắt có bất ngờ không? Nhưng tôi thì rất bất ngờ về những vụ bắt người viết blog ở ta gần đây. Từ Trương Duy Nhất đến Phạm Viết Đào, và giờ là Nguyễn Hữu Vinh. Tôi vẫn nghĩ đó là những người viết có nhiều trăn trở và tâm huyết với nhiều vấn đề của đất nước trong giai đoạn cần lột xác để xây dựng xã hội thời kỳ mới đang quá nhiều khó khăn và phức tạp. Cách nói của họ không êm xuôi một chiều như những con vẹt được huấn luyện nói tiếng người, bởi đầu lưỡi của những con vẹt ấy phải bị cắt. Cao Bá Quát cũng đã thương hại mỉa mai đám người đó trong bài Vịnh con sáo: “Chỉ ưa bắt chước tiếng người nói/ Cho nên đầu lưỡi bị cắt thôi”. Những người viết thực sự, họ viết bằng máu từ trái tim họ chứ không phải viết bằng mực; và họ nói bằng cái lưỡi nguyên lành của họ chứ không phải cái lưỡi đã bị cắt xén. “Sự thật mất lòng”, đó là quan niệm xưa dĩ hoà vi quý, nhưng cũng nói lên nỗi cay đắng của những lời nói thật trước bạo quyền. Cho dù biết lời nói thật có thể bị mất lòng, có thể bị bắt, nhưng họ không làm thân con vẹt. Có như thế, những trang viết mới thực sự là tâm gan của họ.
Tuy nhiên, không phải chân lý lúc nào cũng thuộc về một cá nhân nào đấy, những người viết cũng có thể có cái cực đoan của họ, và phải hiểu được cái cốt lõi của cực đoan ấy mới đọc được cái tâm của người viết. Trên trang BA SÀM cũng có một số bài khác với quan điểm chính thống trong nước, nhưng qua đó, chính thống cũng biết được là họ khác mình cái gì, và vì sao khác? Nếu không có những đường Link như vậy, làm sao mình biết được họ/ đối phương đang muốn gì? Bây giờ cả thế giới phơi bày ở trên màn hình phẳng, không thể che giấu bất cứ điều gì, cho dù sự bưng bít của những chính thể độc tài ngày càng ngông cuồng và dữ tợn. Và hãy tin vào sự thông minh của con người, họ tự có những lựa chọn sáng suốt cho chính họ. Ngay việc có trang BA SÀM, tôi vẫn nghĩ nhiều lúc còn có lợi rất nhiều cho cả những người làm CA an ninh ở Việt Nam.
Tôi hy vọng sau vụ bắt bớ này, tình hình báo giấy, báo mạng, của tổ chức hay cá nhân sẽ sôi động hơn, sẽ dấn thân vì sự thật, vì lợi ích của nhân dân hơn. Vì ngay sự kiện Anh Ba Sàm bị bắt đã làm nổ ra một tinh thần tranh đấu mới trong làng viết trong nước và quốc tế. Và tôi cũng hy vọng rằng, Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh sẽ được trả tự do ngay trong đất nước mà hiến pháp và pháp luật đều bảo vệ QUYỀN TỰ DO NGÔN LUẬN CỦA CÔNG DÂN.
Hà Nội, 8.5.2014
NTT
---------------
* Cần nói rõ:
>>Bấm chuột vào dòng chữ xanh:>> Trong bài này, trên trang này (và một số trang khác) có Ý kiến Bùi Bồng, tôi xin khẳng định, không phải của tôi - Bùi Văn Bồng! Cảm ơn các bạn   
>>  Và ở bài này  - cũng vậy   
-----------------

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

Phản ứng của bloggers về việc bắt giữ blogger Ba Sàm

                      

  * Kính Hòa

Cuối tháng ba, đầu tháng tư năm 2014, một loạt các tù nhân chính trị được trả tự do tại Việt Nam. Ngay lúc ấy, ông Hà Sĩ Phu, một trí thức bất đồng chính kiến sống tại Đà Lạt nói với chúng tôi rằng:
Những người tù này là cái vốn của đảng cộng sản. Hoa kỳ yêu cầu thả Cù Huy Hà Vũ hay Vi Đức Hồi, thì tôi thả đây. Đổi lại thì các ông (Hoa Kỳ) phải nới rộng cho chúng tôi cái này cái kia.
Tuy nhiên thả một chiến sĩ dân chủ ra thì dù sao cũng là một sự nhượng bộ đối với dân chủ. Nhưng họ lại sợ rằng, anh em dân chủ, các hội đoàn dân sự tưởng rằng đây là dịp tốt để mở rộng tranh đấu nên họ phải có ngay một giải pháp để bù lại. Anh đừng tưởng tôi xuất ra cho anh như thế là tôi nới lỏng đâu nhé.”
Ngày 5/5/2014 ông Nguyễn Hữu Vinh, người từng điều hành trang thông tin điện tử Ba Sàm được rất nhiều người truy cập tại Việt Nam, bị bắt. Cùng bị bắt với ông có chị Minh Thúy cũng được cho là tham gia vào việc điều hành trang mạng Ba sàm. Ông bị bắt bởi điều luật 258 của hình luật Việt Nam, mang nội dung: thực hiện các hành vi đăng tải các bài viết trên mạng internet nội dung xấu, thông tin sai lệch làm giảm uy tín, mất lòng tin trong nhân dân về cơ quan nhà nước, tổ chức xã hội, công dân.

Yếu tố Trung Quốc hay đấu đá chính trường
Việc bắt giữ ông Vinh gây nên sự quan tâm trong giới có quan tâm đến chính trị xã hội Việt Nam. Có ý kiến cho rằng đây là một xung đột chính trị trong thượng tầng của tầng lớp cầm quyền tại Việt Nam vì ông Vinh có xuất thân từ gia đình một cán bộ cao cấp. Tuy nhiên các bloggers có tiếng ở Việt Nam không hoàn toàn đồng ý với suy nghĩ này. Ông JB Nguyễn Hữu Vinh, một blogger nói:
Ông Nguyễn Hữu Vinh Ba Sàm là con một Ủy viên trung ương đảng thì cũng chưa phải là cái gì ghê gớm lắm, và cha ông cũng đã mất rồi nên tôi không nghĩ rằng việc bắt bớ này là do cái gì đó ở thượng tầng kiến trúc. 
Nhưng cũng có thể là chuyện phe này nhóm kia đối với những vấn đề đất nước đang đối mặt, như là nhân quyền hay là thả tù nhân chính trị.”
Blogger Nguyễn Lân Thắng từ Hà nội thì có phần tin hơn vào sự xung đột quyền lực:
Tôi thấy việc bắt anh Nguyễn Hữu Vinh là một chuyển biến chính trị lớn ở Việt Nam. Thực ra tôi biết là có rất nhiều người trong lòng chế độ này ủng hộ anh ấy. Cho nên việc bắt một blogger như vậy thì sự ủng hộ ông ta không đơn giản là từ phía người dân mà còn từ phía những người trong bộ máy.”
Blogger Huỳnh Ngọc Chênh, từng là phóng viên kỳ cựu của báo Thanh niên thì nêu ra những trường hợp các blogger được cho là có nhiều kết nối trong guồng máy chính trị bị bắt trước đây để so sánh với trường hợp ông Nguyễn Hữu Vinh:
Tôi thì thấy không biết do ngẫu nhiên hay có ý mà trong thời gian vừa rồi một số bloggers bị bắt được cho là có những nguồn tin khá thân cận, như anh Trương Duy Nhất, anh Phạm Viết Đào, rồi bây giờ là anh Vinh.”
Blogger Mẹ Nấm, người đề xướng việc ký tên đòi bỏ điều luật 258 được cho là dễ gây ra lạm quyền trong hình luật Việt Nam thì nói rằng chị không tin vào chuyện xung đột ở thượng tầng kiến trúc chính trị.
Thật ra tôi không tin việc này có liên quan đến xung đột thượng tầng kiến trúc ở mức độ nào đó đâu. Đã có dự đoán là blogger Anh Ba Sàm sẽ bị bắt cách đây một tháng từ blogger Beo. Chứng tỏ là người ta đã chuẩn bị việc bắt bớ này từ trước chứ không phải tùy thuộc vào thời điểm.
Thời điểm mà blogger Mẹ Nấm đề cập chính là sự kiện dàn khoan biển Hải Dương của Trung Quốc xâm nhập vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam trong những ngày đầu tháng Năm này. Từ đó dấy lên đồn đoán rằng do ông Nguyễn Hữu Vinh Ba Sàm có thái độ chống Trung Quốc mạnh mẽ nên việc bắt ông là để ngăn cản dư luận chống đối thái độ của nhà cầm quyền đối với Trung Quốc.
Với quan điểm này, blogger JB Nguyễn Hữu Vinh nói:
Anh Ba Sàm là một người có tinh thần nồng nàn đối với vấn đề biển đảo của đất nước, cho nên việc anh bị bắt trong thời điểm khi mà giặc đã cắm giàn khoan vào vùng biển của đất nước thì không loại trừ có điều gì đó liên quan.”
Blogger Huỳnh Ngọc Chênh nói rằng cả ba người, Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào và Nguyễn Hữu Vinh Ba Sàm đều có tinh thần chống Trung quốc xâm lược.
Anh Nguyễn lân Thắng thì nói là hiện nay các tin tức về chuyện giàn khoan Trung quốc đang tràn ngập các trang mạng không do chính phủ kiểm soát, tuy nhiên chưa có gì chắc chắn để khẳng định rằng việc gây hấn của Trung Quốc và vụ bắt giữ ông Nguyễn Hữu Vinh có những mối liên quan.
Xóa bỏ điều 258 vẫn là vấn đề quan trọng nhất
Trở lại với điều luật 258 được dùng để bắt ông Nguyễn Hữu Vinh, blogger Mẹ Nấm cho rằng đó mới là điều quan trọng mà giới blogger cần phải đấu tranh sau vụ bắt bớ này:
Cái cuối cùng cần phải thấy đó là điều 258 nó có thể bắt bất cứ người nào khi người ta muốn chứ không phải là đánh giá người này người kia nằm ở chỗ nào hay xung đột như thế nào. Không ai biết là chúng ta sẽ bị bắt lúc nào, chúng ta không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc phản đối điều luật 258.”
Chị cũng cho biết thêm là ngay sau vụ bắt bớ xảy ra thì mạng lưới blogger mà chị là thành viên đã lên tiếng thúc giục các thành viên tiếp tục cuộc vận động yêu cầu xóa bỏ điều luật 258 cũng như sẽ vận động đòi hỏi nhà nước Việt Nam trả tự do cho blogger Nguyễn Hữu Vinh cùng chị Minh Thúy. Và chị cho rằng việc bắt bớ này không làm cho cộng đồng blogger khiếp sợ.
Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh đồng tình và phát biểu:
Nói chung là nó không đe dọa được ai. Ai mà làm việc vì lý tưởng của mình, xác định con đường mình đi là đấu tranh cho tự do báo chí, đấu tranh cho một nhà nước pháp quyền, một xã hội dân sự, thì chuyện bị bắt hay không nó không quan trọng. Khi có ai bị bắt thì có sự cảm thông rằng người bạn mình bị đi tù vì sự sai trái của điều luật 258 chứ không ảnh hưởng gì.”
Khi đề cập đến xã hội dân sự thì cũng xin nhắc lại rằng cách đây ít hôm, một cựu quan chức cao cấp là ông Trương Đình Tuyển tuyên bố tại một hội nghị ở thành phố Hạ Long rằng đã đến lúc phải công nhận xã hội dân sự. Ngay sau đó trang mạng Diễn đàn xã hội dân sự do Tiến sĩ Nguyễn Quang A và một số trí thức chủ trương đã không còn truy cập được.
Và cho đến hết ngày 5/5 thì những tin tức báo chí liên quan đến vụ giàn khoan Trung Quốc xâm phạm thềm lục địa Việt Nam chỉ có một số báo như Thanh Niên, Petro Times, Tuổi trẻ,… đưa tin về việc phản đối của bộ ngoại giao Việt Nam. Hai tờ báo lớn của đảng cộng sản là Nhân dân và Quân đội Nhân dân thì thì mãi đến cuối ngày 6/5 mới đưa tin này theo ưu tiên số hai so với vụ Nguyễn Hữu Vinh Ba Sàm dù rằng vụ giàn khoan xảy ra trước.

Tại sao phải bắt chủ trang blog Basam?

ông Nguyễn Hữu Vinh, người sáng lập trang blog Basam
Ông Nguyễn Hữu Vinh, người sáng lập trang blog Basam
Courtesy blog Mõ Làng
Sáng ngày 5-5-2014 cổng thông tin điện tử của Bộ công an chính thức loan tin ông Nguyễn Hữu Vinh, người sáng lập trang blog Basam và bà Nguyễn Thị Minh Thúy cùng bị bắt vì vi phạm điều 258 Bộ luật Hình sự. Việc bắt giữ này gây ra một làm sóng rộng khắp trên các trang mạng trong và ngoài nước.Việc bắt ông Nguyễn Hữu Vinh chủ trang blog Basam và người cộng sự tại Hà Nội khiến cư dân mạng đưa ra rất nhiều câu hỏi bởi công an đã chọn thời điểm Trung Quốc đặt giàn khoan HD 981 trên vùng biển của Việt Nam để bắt giữ ông. 
                  Nhà báo tự do Nguyễn Hữu Vinh và blog Basam
             Nhà báo tự do Nguyễn Hữu Vinh là con của công thần Nguyễn Hữu Khiếu, nguyên Bộ trưởng, từng giữ chức Đại sứ Đặc mệnh Toàn quyền tại Liên Xô cũng là một sỹ quan an ninh kỳ cựu. Bản thân của Nguyễn Hữu Vinh từng là thiếu tá an ninh của A25 và sau đó bỏ ngành an ninh để thành lập một doanh nghiệp “thám tử tư” lần đầu tiên của Việt Nam.

                TS Nguyễn Quang A nhận xét việc bắt giữ này:
-Không biết vì một lý do gì họ lại bắt anh Nguyễn Hữu Vinh một blogger thực sự nổi tiếng nhất ở Việt Nam. Đây là trang điểm tin rất hay, rất nhiều người đọc. Họ viện cớ điều 258 nhưng tôi theo dõi thì thấy anh ấy có viết gì đâu, toàn điềm tin và bài của người khác đưa lên thôi.
             Ông Nguyễn Hữu Vinh lập trang blog Basam vào năm 2007 và không lâu sau đó trang blog này trở nên nổi tiếng nhất Việt Nam.
Càng nổi tiếng người đọc trong và ngoài nước càng nghi ngờ cho nhân thân của ông hơn. Với lý lịch như thế lại đang sống giữa lòng Hà Nội, công khai đưa tin các cuộc biểu tình chống Trung Quốc và đàn áp dân oan đã làm nhiều người nghi ngờ ông là an ninh đội lốt hoạt động dân chủ.Ông Nguyễn Hữu Vinh không những viết trên trang Basam mà còn xuất hiện công khai trong các sự kiện quan trọng. Tại cuộc Hội thảo “Tác động của truyền thông xã hội lên tác nghiệp báo chí” vào ngày 24-12-2012, tại Hà Nội ông và nhà báo Phạm Viết Đào đã đọc tham luận tại đây.
Nhà báo Phạm Viết Đào sau đó bị bắt còn ông thì không.
Mới đây không lâu ông lại xuất hiện tại cuộc hội thảo mang tên: "Bảo tồn và phát huy những giá trị lịch sử của các cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới, hải đảo và chủ quyền quốc gia thời hiện đại" do Hội Khoa học Lịch sử tổ chức vào ngày 9 tháng 3 năm 2014. Hình ảnh cuộc hội thảo này đã được ông tường thuật chi tiết trên trang mạng Basam sau đó.
Trang blog Bsam ngày 6 tháng 5, 2014
Trang blog Bsam ngày 6 tháng 5, 2014 (RFA screen cap.)

Sự công khai của ông có lẽ cũng là ý muốn của công an nhằm gây nghi ngờ trong cộng đồng mạng. Họ để ông tự do đưa bất cứ tin tức gì lên trang Basam với chiến thuật tung hỏa mù và tự diễn biến chia rẽ lẫn nhau.
Trang Basam điểm tất cả các loại tin tức trong cũng như ngoài nước có liên quan đến Việt Nam. Tin lấy từ báo chí lề phải cũng như người viết blog, thậm chí những bài viết hay trên Facebook. Dù vậy khi chú ý kỹ người ta sẽ thấy chủ đề chính quan trọng nhất mà trang Basam đưa lên đầu trang mỗi ngày luôn luôn là các bài viết có yếu tố Trung Quốc, đặc biệt là Biển Đông.
Có lẽ đây cũng là một thế mạnh mà an ninh Việt Nam ngần ngại không bắt chủ trang blog Basam khi người dân đã phản ứng trước vấn đề này ngày càng công khai và gay gắt hơn.
Vậy tại sao lại bắt người chống Trung Quốc mạnh mẽ và hiệu quả nhất trong khi giàn khoan HD 981 công khai chiếm đóng hoạt động trong vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam? Câu hỏi này có nhiều cách giải thích trong đó nhà báo Phạm Đình Trọng đưa ra hai yếu tố sau đây:
Chính vì trong lúc này có một việc nghiêm trọng như thế mà Ba Sàm bị bắt thì tôi nghĩ có hai ẩn ý của chính quyền. Ẩn ý thứ nhất là răn đe những người phản đối Trung Quốc. Ẩn ý thứ hai là phân tán sự chú ý
nhà báo Phạm Đình Trọng
-Có thể đây là một ẩn ý của chính quyền bởi vì Trung Quốc đưa giàn khoan vào mình là một việc rất lớn và việc này cũng diễn ra lâu rồi vì trước khi đưa giàn khoan đến thì nó phải khảo sát thăm dò, đóng cọc. Rõ ràng những chuẩn bị như thế đã diễn ra giữa thanh thiên bạch nhật và lực lượng hải quân tuần tra biển của mình phải biết. Thế nhưng cũng không công bố đến khi nó vào rồi thì bộ Ngoại giao mới phản đối như một thông lệ thôi.
Chính vì trong lúc này có một việc nghiêm trọng như thế mà Ba Sàm bị bắt thì tôi nghĩ có hai ẩn ý của chính quyền. Ẩn ý thứ nhất là răn đe những người phản đối Trung Quốc. Ẩn ý thứ hai là phân tán sự chú ý của người dân đối với Trung Quốc khi nó đưa giàn khoan vào Việt Nam.
Từ trang Basam đến trang Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự
Chị Ngọc Thu, người phụ trách trang Basam hiện nay xác nhận là ông Nguyễn Hữu Vinh không còn dính gì tới trang này ngược với những gì mà cơ quan công an cáo buộc. Khi được hỏi phải chăng ông Nguyễn Hữu Vinh đã biết trước việc mình sẽ bị bắt chị Thu cho biết:
-Chúng tôi không thể trả lời chính xác nhưng chuyện bắt anh Vinh không liên quan gì tới trang Basam vì đã từ lâu anh Vinh không còn điều hành trang Basam nữa, anh không giữ quyền Admin và không thể mở hay đóng trang Basam được cho nên tôi nghĩ chuyện bắt anh ấy không liên quan gì tới nội dung của trang Basam.
Dường như có sự liên quan gì đó. Không rõ ràng lắm việc bắt anh Vinh có liên quan tới trang Chép sử Việt bị đóng hay không nhưng ngay khi tin anh Vinh bị bắt thì cả hai trang Chép sử Việt và Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự đều bị đóng ngay lúc đó - Chị Ngọc Thu
Ngay khi trang Basam tạm ngưng điểm tin, trang Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự làm tiếp công việc của nó tuy chưa công phu và rộng lớn bằng. Thêm vào đó là sự xuất hiện của blog mang tên Chép sử Việt đã khiến người theo dõi ngạc nhiên hơn mặc dù không ai biết chắc trang blog này có phải do Nguyễn Hữu Vinh thực hiện hay không. Chị Ngọc Thu người hiện là BTV của trang Basam chia sẻ:
-Dường như có sự liên quan gì đó. Không rõ ràng lắm việc bắt anh Vinh có liên quan tới trang Chép sử Việt bị đóng hay không nhưng ngay khi tin anh Vinh bị bắt thì cả hai trang Chép sử Việt và Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự đều bị đóng ngay lúc đó
TS Nguyễn Quang A người có vai trò trên trang Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự cho biết việc trang này bị hacker chiếm tên miền, ông nói:
-Tôi không rõ trang Chép sử Việt ấy là của ai, có thể nó có liên quan nhưng cũng có thể nó độc lập với nhau. Chuyện trang Dân Quyền bị hack xảy ra trước khi anh Vinh bị bắt. Anh em kỹ thuật của chúng tôi đang tìm cách phục hồi và khôn g biết bao giờ mới xong và cũng có thể làm thêm một trang thứ hai hay thứ ba gì đấy nữa.
Nhà giáo Phạm Toàn, người từng cộng tác, dịch bài trên trang Basam có cái nhìn sâu hơn, ông cho rằng đàng sau việc bắt giữ này là kết quả của tranh chấp giữa phe phái:
-Ba Sàm ghê lắm nếu không bắt Ba Sàm thì có thể anh ấy kêu gọi biểu tình chống Biển Đông sắp tới thì nguy lắm. Tôi vẫn thấy anh Ba Sàm phải là cùng một phe nào đó. Có thể phe ấy thông minh hơn nhưng lại yếu thế hơn
Hình ảnh công an bắt giam Nguyễn Hữu Vinh có thể do phe thân Trung Quốc hay ai đó gián tiếp gửi đi thông điệp tới cho Hoa Kỳ trước khi đối thoại nhân quyền Hoa Kỳ-Việt Nam sẽ diễn ra vào ngày 12 và 13 tháng Năm sắp tới. Thông điệp ấy rõ ràng cho thấy sức ép làm cho Việt Nam phải thực hiện nhân quyền theo ý của quý vị đã hoàn toàn phá sản.
Tuy nhiên nếu xoay vấn đề sang một góc khác, câu hỏi dựa theo kinh nghiệm của người xưa: “phải chăng đây là động tác mượn dao giết người của các phe phái trong nội bộ?” không phải là không có lý của nó.
                    Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok 
-----------------

Chú Vinh Ba Sàm bị bắt

                 * VÕ VĂN TẠO 
Khoảng 2 giờ sáng 6-5, hay tin chú Vinh Ba Sàm bị bắt, khi tỉnh giấc do cúp điện đột xuất. Từ chiều, Nha Trang oi bức ngột ngạt, điềm báo giông tố sắp đến sau nhiều ngày không một giọt mưa.
Lại một người tử tế lâm vòng lao lý. Thêm nghìn kẻ lạc quan ngây thơ sáng mắt.
Là con trai một vị Ủy viên Trung ương đảng - Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Việt Nam dân chủ cộng hòa tại “anh cả đỏ” Liên Xô, tốt nghiệp Đại học an ninh, đương nhiên thênh thang quan lộ, nhưng chú chẳng chọn lối sống vinh thân phì gia ích kỷ, hèn mọn, vô cảm và hắc ám.
Đau đáu số phận nhân dân và đất nước, thắc thỏm xương máu, sự nghiệp cha ông, chú tiêu biểu trong số không nhiều cán bộ, công an, quân đội cố giữ cái tâm trong sáng trong thời buổi “chợ trời thật giả đâu chân lý? hàng hóa lương tâm cũng thiếu thừa!”.
Nối bước Phan Chu Trinh khai trí, chẳng quản mệt nhọc nguy nan, bằng trang blog nghiêm túc và có trách nhiệm Anh Ba Sàm (đố ai tìm được mẩu tin, bài viết nào dạng “sàm” trên blog chú), chú cần mẫn năm này tháng khác, những mong quan, dân bớt u mê, nước Việt ta có cơ may thành quốc gia hùng cường, xứ sở văn minh chẳng thua kém thiên hạ.
Chú bị bắt, có lẽ không ít người vẫn chưa thôi ngờ vực: “trò diễn?”. Nhưng anh và nhiều người không nghĩ thế.
Không phải ngẫu nhiên, vài giờ sau khi chú bị bắt, các hãng thông tấn lớn quốc tế và nhiều trang mạng rộ tin khẩn cấp. Những người tử tế tới tấp loan tin. Tất cả đều vô cùng phẫn nộ.
Ngày 3-5 là ngày tự do báo chí thế giới do Liên Hiệp Quốc chủ trương. Ngày 5-5, chú bị bắt, bất chấp bối cảnh sáu công dân Việt Nam đang có mặt tại Hoa Kỳ để tranh đấu cho tự do báo chí ở Việt Nam, công chúng trong và ngoài nước càng thêm thức tỉnh. Mới cách đây ít ngày, một số người đấu tranh cho dân chủ và tiến bộ xã hội bất ngờ được ra khỏi “nhà tù nhỏ”. Điều đó cho thấy, nhận định của cộng đồng mạng về mục tiêu, thủ đoạn đổi chác lấy TPP - Hiệp định đối tác kinh tế chiến lược xuyên Thái Bình Dương - của nhà nước, là có căn cứ. Nhưng dường như toan tính thiển cận trong vụ này lại là động thái tham bát bỏ mâm. Càng bóp nghẹt tự do báo chí, càng làm Việt Nam trở nên xa lạ và bị cô lập trên trường quốc tế, càng tự chui đầu vào cái thòng lọng Bắc Kinh.
Có người bảo, sự kiện chú bị bắt sẽ đánh lạc hướng được đáng kể sự quan tâm và phẫn nộ của cộng đồng mạng và dư luận trong nước và quốc tế trước động thái Trung Quốc trắng trợn kéo giàn khoan “khủng” vào cướp dầu mỏ của Việt Nam. Nếu quả vậy, chú cũng có “công” giúp nhà nước bằng việc bị “nhập kho” đúng lúc nước sôi lửa bỏng đấy!
Yên tâm đi nhé, chú Vinh quý mến! Người tử tế đâu đâu cũng có. Trong chốn ngục tù, tin chắc chú vẫn được không ít người có lương tri yêu mến, nể trọng, thành tâm đối xử tử tế.
Qua mưa, trời lại hửng lên thôi!
V.V.T.
-----------------

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Bắt tạm giam Phó TGĐ Tổng công ty đường sắt

bawtsm, đường sắt, hối lộ
Theo một nguồn tin riêng xác nhận VietNamNet, ông Trần Quốc Đông, Phó tổng giám đốc Tổng Công ty đường sắt VN đã bị bắt tạm giam vì liên quan đến nghi án hối lộ 16 tỷ đồng từ công ty tư vấn giao thông Nhật Bản (JTC).
Ngoài ông Đông thì ba cán bộ Ban Quản lý dự án Đường sắt thuộc Tổng Công ty đường sắt VN cũng bị bắt tạm giam vì liên quan nghi án nhận hối lộ trên.
Được biết, việc bắt ông Trần Quốc Đông diễn ra tại trụ sở Tổng Cty Đường sắt VN hôm 3/5.
Ngoài 4 cán bộ của Tổng công ty đường sắt VN bị bắt tạm giam, xác nhận với VietNamNet một lãnh đạo Bộ GTVT cho biết, bộ này đã đình chỉ chức vụ không thời hạn với ông Trần Văn Lục - giám đốc Ban quản lý dự án của Cục đường sắt VN từ trước dịp nghỉ lễ 30/4.Ông Đông từng làm Trưởng ban Quan hệ quốc tế rồi làm GĐ Ban Quản lý dự án (QLDA) Đường sắt của Tổng Cty ĐSVN.
Ông Lục bị đình chỉ do nghi vấn liên quan đến nghi án nhận hối lộ của JTC từ thời kỳ ông này làm GĐ Ban QLDA của Tổng Cty Đường sắt VN.
Vũ Điệp
=======