Hiển thị các bài đăng có nhãn Thế giới. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thế giới. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

16 sự thật ít người biết về Trung Quốc

 
Nông dân nghèo ở Trung Quốc

Một nửa số lợn của thế giới tập trung ở Trung Quốc, hơn 30 triệu người dân nước này phải sống trong hang, tổng tài sản ròng của 20 người giàu nhất Trung Quốc lớn hơn cả GDP HungaryDưới đây 16 sự thật không phải ai cũng biết về Trung Quốc do trang Business Insider tập họp và giới thiệu:

20 triệu cây tre, gỗ bị đốn hạ mỗi năm để đáp ứng nhu cầu đũa của Trung Quốc
16 sự thật ít người biết về Trung Quốc
Trung Quốc sử dụng khoảng 80 tỷ đôi đũa dùng 1 lần mỗi năm. Những cây tre, gỗ bị đốn để làm loại đũa này thường vào khoảng 20 năm tuổi.
Tổng chiều dài đường sắt của Trung Quốc có thể quấn hơn 2 vòng quanh trái đất
16 sự thật ít người biết về Trung Quốc
Tổng chiều dài đường sắt đang hoạt động ở Trung Quốc đạt 93.000 km. Trong khi đó, chu vi của trái đất là 40.075 km.
Trữ lượng than đá của Trung Quốc có trọng lượng bằng 575 triệu con cá voi xanh cộng lại
16 sự thật ít người biết về Trung Quốc
Với 115 tỷ tấn, dự trữ than đá đã được phát hiện của Trung Quốc lớn thứ ba thế giới. Trong khi đó, một con cá voi xanh, loại động vật lớn nhất thế giới đương đại, nặng khoảng 200 tấn. Trung Quốc chiếm 46% sản lượng than toàn cầu và 49% tiêu thụ than toàn cầu.
Trong vòng 2 năm, Trung Quốc sản xuất nhiều xi măng hơn Mỹ trong cả thế kỷ 20
16 sự thật ít người biết về Trung Quốc
Trung Quốc là nước sản xuất xi măng lớn nhất thế giới và tiêu thụ khoảng 60% lượng xi măng toàn cầu.
Hút thuốc lá khiến 1 triệu người Trung Quốc chết mỗi năm
16 sự thật ít người biết về Trung Quốc
Con số này lớn hơn dân số của toàn bộ đảo Cyprus (khoảng 865.000 người). Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) ước tính, đến năm 2050, hút thuốc lá sẽ khiến 3 triệu người Trung Quốc chết mỗi năm.
Dự trữ khí đốt của Trung Quốc có thể tích tương đương 1,24 tỷ bể bơi Olympic cộng lại
16 sự thật ít người biết về Trung Quốc
Với 109,3 tỷ feet khối, dự trữ khí đốt đã được phát hiện của Trung Quốc lớn thứ 13 thế giới. Một bể bơi Olympic có thể tích khoảng 88.000 feet khối.
Lượng tiêu thụ mỳ ăn liền hàng năm của Trung Quốc đủ để nuôi toàn bộ người dân Algeria 3 bữa mỗi ngày trong vòng 1 năm
Năm 2011, Trung Quốc tiêu thụ 42,5 tỷ gói mỳ ăn liền. Dân số của Angeria là 38,7 triệu người.
Năm 2011, Trung Quốc tiêu thụ 42,5 tỷ gói mỳ ăn liền. Dân số của Angeria là 38,7 triệu người.
Lượng thịt lợn mà người Trung Quốc ăn hàng năm nặng bằng 5.200 tháp Eiffel cộng lại
Năm 2011, Trung Quốc tiêu thụ 42,5 tỷ gói mỳ ăn liền. Dân số của Angeria là 38,7 triệu người.
Trung Quốc tiêu thụ 52 triệu tấn thịt lợn trong năm 2012 và 51,6 tấn thịt lợn trong năm 2011. Tháp Eiffel nặng 10.000 tấn.
20 người giàu nhất Trung Quốc có tổng giá trị tài sản ròng 145,1 tỷ USD, lớn hơn GDP của Hungary
GDP danh nghĩa của Hungary là 124 tỷ USD.
GDP danh nghĩa của Hungary là 124 tỷ USD.
Hơn 30 triệu người Trung Quốc phải sống trong hang. Con số này lớn hơn dân số của Saudi Arabia
Nhiều người Trung Quốc sống trong hang tập trung ở tỉnh Thiểm Tây.
Nhiều người Trung Quốc sống trong hang tập trung ở tỉnh Thiểm Tây. 
Khoảng 8 tỷ đôi tất “ra lò” mỗi năm ở Datang, Trung Quốc, nơi được xem là “thành phố tất”.
Tỷ lệ tự tử của Trung Quốc cao gấp đôi của Mỹ
Tỷ lệ tự tử của Trung Quốc cao gấp đôi của Mỹ

Tỷ lệ tự tử của Trung Quốc vào khoảng 22,2/100.000 người, so với 10,3/100.000 người của Mỹ.
Tỷ lệ tự tử của Trung Quốc vào khoảng 22,2/100.000 người, so với 10,3/100.000 người của Mỹ.
Diện tích của Trung Quốc gần bằng Mỹ lục địa, nhưng Trung Quốc chỉ có 1 múi giờ
Tỷ lệ tự tử của Trung Quốc vào khoảng 22,2/100.000 người, so với 10,3/100.000 người của Mỹ.
Giờ chuẩn Bắc Kinh là múi giờ duy nhất của Trung Quốc. Trung Quốc từng có 5 múi giờ, nhưng vào năm 1949, nhà lãnh đạo Mao Trạch Đông quyết định hạ xuống còn 1 múi giờ để thúc đẩy sự đoàn kết cả nước. Điều này đồng nghĩa với việc, ở một số vùng của Trung Quốc, mặt trời mọc khi đồng hồ đã điểm 10h trưa.
Hệ thống lương thực - thực phẩm của Trung Quốc nuôi sống được gần 25% dân số thế giới, với chỉ 7% diện tích đất canh tác toàn cầu
Tỷ lệ tự tử của Trung Quốc vào khoảng 22,2/100.000 người, so với 10,3/100.000 người của Mỹ.
Từ năm 1978 đến nay, sản lượng ngành nông nghiệp của Trung Quốc đã tăng gấp 3 lần. Sản lượng gia súc thậm chí tăng 5 lần.
Chi tiêu dùng của Trung Quốc sẽ tăng gấp 3 lần trong thời gian từ nay tới năm 2020
Tỷ lệ tự tử của Trung Quốc vào khoảng 22,2/100.000 người, so với 10,3/100.000 người của Mỹ.
Chi tiêu dùng của Trung Quốc được dự báo sẽ tăng từ mức 2,03 nghìn tỷ USD trong năm 2010 lên 6,18 nghìn tỷ USD vào năm 2020. Trung Quốc được dự báo sẽ là thị trường hàng xa xỉ lớn nhất thế giới vào năm 2020, với quy mô 245 tỷ USD.
Một nửa số lợn của thế giới tập trung ở Trung Quốc
Tỷ lệ tự tử của Trung Quốc vào khoảng 22,2/100.000 người, so với 10,3/100.000 người của Mỹ.
Trung Quốc là nước tiêu thụ thịt lợn lớn nhất thế giới. Bởi vậy, không có gì là ngạc nhiên khi có 475 triệu con lợn, tương đương một nửa số đầu lợn của thế giới, tập trung ở nước này.
Phương Anh
(Theo Business Insider/Dân tri)

Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

Trung Quốc định thâu tóm Ngân hàng Châu Á


Tính tới cuối tháng 3/2014 dự trữ ngoại tệ của Trung Quốc tới gần 4.000 tỉ USD, đứng hàng đầu và chiếm tới 1/3 tổng dự trữ ngoại tệ thế giới. Với dự trữ ngoại tệ hùng hậu này, Trung Quốc đang tìm cách thâu tóm Ngân hàng Châu Á. 
Ngày 2/10/2013 trong buổi hội đàm với Tổng thống Indonexia tại Giacacta, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã đề xuất thành lập “Ngân hàng đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng Châu Á” (Asian InfrastructureInvestment Bank- AIIB) nhằm giúp đỡ lẫn nhau và thúc đẩy tiến trình nhất thể hóa ASEAN. Ngân hàng này sẽ cấp vốn cho công cuộc xây dựng cơ sở hạ tầng của các nước trong khu vực Châu Á kể cả ASEA.
Đây là ngân hàng thứ ba do Trung Quốc đề xướng và giữ vai trò chủ đạo. Trước đó là Ngân hàng phát triển BRICS (Nhóm 5 nước đang trỗi dậy) và Ngân hàng phát triển tổ chức Thượng Hải (SCO). Hai ngân hàng trên do Trung Quốc chủ trì và là nước xuất vốn nhiều nhất, giờ đây Trung Quốc đề xướng thành lập “Ngân hàng đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng Châu Á” (AIIB) do Trung Quốc chủ trì và là nước xuất vốn chủ yếu. Như vậy, Trung Quốc muốn thâu tóm cả ba Ngân hàng và có ý đồ thay thế và đẩy “Ngân hàng phát triển Châu Á” (ADB) ra rìa. 
Tờ “Asahi Shimbun” của Nhật Bản ngày 19/5/2014 cho rằng kể từ sau Đại  chiến  thế giới thứ hai tới nay, Ngân hàng phát triển Châu Á (ADB) trong suốt thời gian thành lập từ năm 1966 tới nay đã phát huy rất tốt vai trò của mình trong việc giúp đỡ tài chính và vốn đầu tư cho các nước trong khu vực, nhất là các nước nghèo. Những khoản tiền ODA (vốn vay chính phủ) cấp cho các nước, nhất là các nước nghèo, kém phát triển và đang phát triển đã phát huy tác dụng to lớn trong công cuộc tái thiết và xây dựng cơsở hạ tầng ở các nước, như xây dựng cầu đường, đường cao tốc, bến cảng, nhà ga, sân bay…
Ngày 2/5/2014 khi ADB tiến hành Hội nghị thường niên ở Thủ đô Astana, Cadacxtan, thì cùng ngày đó Trung Quốc triệu tập Hội nghị của “Ngân hàng đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng Châu Á” (AIIB) ngay gầnđó với 16 thành viên. Bộ trưởng tài chính Trung Quốc Lầu Kế Vĩ nói AIIB tồn tai song song và bổ sung cho ADB. Tuy nhiên dư luận cho rằng đây chỉ là cái cớ để Trung Quốc chia rẽ, khoét chân tường và làm suy yếu ADB. Dư luận nhiều nước Châu Á cho rằng AIIB chỉ là “chiếc áo khoác” của Ngân hàng và Quỹ dự trữ ngoại tệ khổng lồ hiện nay của Trung Quốc nhằm bành trướng ra ngoài,  tranh giành thị trường đầu tư và ảnh hưởng với ADB, tiếp đó từng bước thay thế vai trò của ADB hiện nay.
Một quan chức của ADB cho rằng đây là “con bài chính trị” của Trung Quốc, định dùng tiền để thâu tóm cả Châu Á. Trung Quốc cho rằng Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) và Ngân hàng thế giới (WB) là sản phẩm củatrật tự tiền tệ quốc tế sau Chiến tranh thế giới thứ hai, mang màu sắc của hệ thống “Bretton Wood” do Mỹ và Phương Tây thâu tóm và chi phối.
Tiếp đó ADB ra đời năm 1966 tại Philippin do Nhật Bản làm Chủ tịch hiện nay cũng bị Mỹ, Nhật Bản chi phối. Trung Quốc là nước có tiềm lực kinh tế tài chính thứ hai và thứ nhất thế giới, nhưng tiếng nói và quyền phát ngôn lại không có trọng lượng trong cơ quan tài chính ngân hàng này. Bởi vậy, Trung Quốc phải xây dựng một hệ thống riêng do mình chi phối.
Trước đây do tiềm lực kinh tế tài chính có hạn  nên Trung Quốc không có kiến nghị nào xung quanh vấn đề này. Kể từ khi cải cách tới nay, với tiềm lực kinh tế và tài chính hùng hậu., như thực lực kinh tế đứng thứ hai thế giới, dự trữ ngoại tệ đứng thứ nhất thế giới, nhưng Trung Quốc chưa bao giờ có chân trong chức Chủ tịch ADB, bởi vậy Trung Quốc muốn “phế truất” hệ thống cũ để thành lập một hệ thống và trật tự tiền tệ thế giới mới do Trung Quốc chủ trì. 
Ngoài ra, với dự trữ ngoại tệ gần 4.000 tỉ USD, trong đó đa số là các trái phiếu của Mỹ, nên Trung Quốc muốn số vốn này đầu tư ra các nước Châu Á, vừa kiếm lời, vừa cạnh tranh với ADB, gạt ADB ra rìa, từ đó thâu tóm luôn địa vị kinh tế, chính trị của khu vực. 
Nhận rõ mưu toan này của Trung Quốc, nên trong chuyến thăm Nhật Bản tháng 4/2014 vừa qua, Tổng thống Mỹ Obama nói: “Chúng tôi ủng hộ ADB là Ngân hàng hiện đang ra sức đáp ứng được  công cuộc tái thiết cũng như xây dựng cơ sở hạ tầng của các nước Châu Á.”
Tờ “Asahi Shimbun” của Nhật dẫn phát biểu của Chủ tịch ADB Takehiko Nakao nói: “ADB chúng tôi sẵn sàng hợp tác nghiệp vụ tài chính tiền tệ với AIIB, nhưng không góp vốn đầu tư vào ngân hàng này.”
Tờ báo cho rằng kể từ khi thành lập 10/2013, AIIB phớt lờ, không bao giờ thông báo hoặc có ý mời Nhật Bản và Ấn Độ, hai nước có tiềm lực kinh tế tài chính hùng hậu ở Châu Á tham gia. Theo tờ bào, bởi vì Trung Quốc muốn thâu tóm và chi phối AIIB, tức là chi phối hệ thống tiền tệ tài chính ngân hàng Châu Á. Một quan chức tài chính ngân hàng Nhật Bản cho biết vận hành và kinh doanh ngân hàng không phải là việc dễ dàng, hiện nay Trung Quốc muốn lập “một bếp riêng” của mình thì Trung Quốc cứ làm. ADB chúng tôi có thiện chí nếu họ mời chúng tôi làm tư vấn, nhưng đầu tư góp vốn thì không bao giờ làm. Cho dù phía Trung Quốc có mời Nhật Bản tham gia AIIB thì trong bối cảnh quan hệ Nhật – Trung hiện nay, phía Nhật Bản cũng không thể tham dự.
Hiện nay Trung Quốc đang muốn mở rộng ảnh hưởng của mình ra các nước xung quanh, như Mianma, Bangladesh, Pakixtan, các nước Cộng hòa Trung Á, nên đã bỏ tiền ra tranh thủ sự ủng hộ của các nước này. Ngoài ra, Trung Quốc còn ôm ấp hoài bão lớn là thâu tóm và chi phối hệ thống tài chính ngân hàng Châu Á để trở thành bá chủ khu vực. Bởi vậy, dư luận đều cho rằng AIIB là con bài chính trị của TrungQuốc.
Kiều Tỉnh / Tầm nhìn
---------------


Thứ Ba, 27 tháng 5, 2014

Mỹ bí mật lập liên minh an ninh ở châu Á – Thái Bình Dương

Trung Quốc vừa lên tiếng “đe nẹt” các nước nhỏ trong khu vực, thì ngay tại châu Á – Thái Bình Dương, Mỹ đang âm thầm thiết lập một “cấu trúc an ninh” bao gồm các đối tác chiến lược và đồng minh của mình.
Theo tờ The Star (Philippines), “thỏa thuận an ninh” mà Mỹ đang kêu gọi các đối tác chiến lược của mình tham gia là nhằm hình thành một liên minh quân sự để đề phòng và chống lại những bước đi hung hăng và hiếu chiến của Trung Quốc trong việc tuyên bố chủ quyền đối với các vùng nước thuộc Biển Đông nhằm tiến tới độc chiếm gần như toàn bộ vùng biển này.
Nhưng tại sao Mỹ lại kêu gọi các nước trong khu vực tham gia hình thành liên minh quân sự? Theo lập luận của Lầu Năm Góc, việc xây dựng thêm các căn cứ quân sự hiện đã trở nên quá tốn kém trong bối cảnh ngân sách quốc phòng của nước này liên tục bị cắt giảm. Thay vào đó, việc hình thành một “cấu trúc an ninh hình rẻ quạt” trong đó mỗi đối tác chiến lược hay đồng minh là một “nan quạt” phù hợp hơn cả với chính sách “trục châu Á” hay chương trình “tái cân bằng” lực lượng Mỹ ở khu vực này.
Tờ The Star của Philippines còn cho biết thêm, hiện tại các “nan quạt” của cấu trúc an ninh này ngoài Philippines còn có Australia, Nhật Bản, Singapore và Thái Lan. Trong tương lai, rất có thể Malaysia cũng sẽ tham gia vào đội hình này, nguồn tin từ Bộ Quốc phòng Mỹ cho biết.
Theo một thỏa thuận đã được ký từ năm 1992, Singapore đã cho phép các đơn vị hải quân và không quân Mỹ được phép sử dụng căn cứ quân sự Sembawang. Trong thời gian qua, các lực lượng Mỹ cũng thường xuyên tổ chức tập trận chung với quân đội Thái Lan mặc dù mọi chương trình hợp tác đã bị tạm ngừng do cuộc đảo chính vừa qua ở đất nước này.
Hôm thứ Sáu tuần trước, phát biểu tại một phiên thảo luận về an ninh trong khuôn khổ Diễn đàn kinh tế thế giới khu vực Đông Á, đô đốc William Locklear III, Chỉ huy trưởng lực lượng quân đội Mỹ tại châu Á – Thái Bình Dương đã nhấn mạnh rằng “sự tăng trưởng nhanh chóng của số lượng các thiết bị quân sự tại khu vực châu Á – Thái Bình Dương” đã dẫn đến một vấn đề là “nếu không được sử dụng hợp lý” sẽ dẫn đến “một vấn đề nghiêm trọng”.
Cũng theo vị đô đốc này, cùng với tốc độ tăng trưởng kinh tế cao, theo quan sát của ông ta, khu vực này hiện đã trở thành nơi có “tốc độ quân sự hóa” cao nhất thế giới.
“Để công việc kinh doanh được tiếp tục trôi chảy, khu vực châu Á – Thái Bình Dương cần có một cấu trúc an ninh bền vững”, ông Locklear nói.
Trong một cuộc thảo luận kín với các quan chức và chuyên gia Philippines về vấn đề an ninh trong khu vực ASEAN, đô đốc Locklear đã đề cập đến việc xây dựng “cấu trúc an ninh” này.
Trong phần đầu của phiên thảo luận, ông Locklear đã nhấn mạnh rằng việc Mỹ duy trì một sự hiện diện mạnh mẽ ở khu vực châu Á – Thái Bình Dương trong suốt hơn 70 năm qua và vị thế của Mỹ là “sẵn sàng chào đón Trung Quốc như một đối tác”.
“Vị trí của Mỹ không phải là để kiềm chế Trung Quốc”, ông Locklear nói và khẳng định rằng hai nước có đến 80% lợi ích chung.
“Nhưng có rất nhiều chuyện nằm ở bên ngoài cái 80% ấy vẫn có thể xảy ra ở đây”, tướng Locklear nói.
Hồi thứ Tư tuần trước, trong một sự kiện ở Thượng Hải, chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã đưa ra một lời “cảnh báo” rằng các lực lượng quân sự mới nổi ở khu vực đang tìm cách liên minh với nhau để nhắm đến việc chống Trung Quốc.
Chủ tịch Trung Quốc còn không ngại ngần chỉ ra rằng các nước như Nhật Bản, Philippines và Việt Nam đã “xích lại gần nhau” để chống lại những hành động hung hăng của Trung Quốc trong quá trình hiện thực hóa tuyên bố chủ quyền của họ ở Biển Đông bằng cái gọi là “bản đồ đường 9 đoạn” (đường lưỡi bò).
Tại Diễn đàn kinh tế thế giới khu vực Đông Á, tướng Locklear đã gọi “đường lưỡi bò” là một thứ rất mơ hồ và lên tiếng kêu gọi các bên cần tuân thủ nguyên tắc và duy trì ổn định trong khu vực.
Vị chỉ huy của lực lượng quân đội Mỹ ở Thái Bình Dương cũng tuyên bố “thái độ lẽ phải thuộc về kẻ mạnh” sẽ không bao giờ được phép xảy ra trong khu vực này.
Khi được hỏi về quan điểm của Mỹ trong “chính sách hướng Đông” của Nga, ông Locklear cho rằng “Việc liệu Nga có thực sự có đủ năng lực để trở thành một thế lực đáng kể ở châu Á – Thái Bình Dương hay không vẫn chưa thể xác định nhưng rõ ràng đây là một điều Mỹ cần phải chú ý”.
Tờ The Star của Philippines tiếp tục trích dẫn “một nguồn tinh chính thức” cho rằng việc Nga đạt được những thành công ở Ukraine đã khiến cho Washington lo ngại rằng Trung Quốc cũng sẽ “bắt chước” để mở rộng vùng lãnh thổ của mình bằng chiêu bài “bảo vệ công dân Trung Quốc ở nước ngoài”.
Hồi tháng trước, trong chuyến thăm đến Nhật Bản, Tổng thống Mỹ Barack Obama đã cam kết với Tokyo rằng Washington sẽ bảo vệ Nhật Bản nếu kẻ thù tấn công vào bất kỳ khu vực nào thuộc lãnh thổ của nước này kể cả quần đảo Senkaku/Điếu Ngư đang có tranh chấp giữa Trung Quốc và Nhật Bản.
Tuy vậy, đến nay chính quyền Obama vẫn chưa hề có một cam kết hay hứa hẹn nào đối với những vùng biển thuộc chủ quyền của Philippines nằm trong Biển Đông, kể cả khu vực nằm hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Philippines mà Trung Quốc cũng tuyên bố là của họ.
Mới đây, Bắc Kinh đã tuyên bố thiết lập một Vùng nhận diện phòng không mà Manilalo ngại rằng rồi một ngày không xa nó sẽ được mở rộng ra toàn bộ khu vực Biển Đông.
Philippines đã đưa các tranh chấp này lên Hội đồng Trọng tài của Liên Hợp Quốc và tòa án Luật Biển – hành động đã khiến Bắc Kinh vô cùng cáu giận. Việt Namcũng đang xem xét và tập hợp hồ sơ để có hành động tương tự.
Hiện nay, Manila và Washingtonvẫn đang trong quá trình điều chỉnh và hoàn thiện một Thỏa ước nâng cao hợp tác quốc phòng đã được ký trong chuyến thăm của ông Obama đến Manilahồi tháng trước. Bản thỏa ước này sẽ tạo khung pháp lý cho việc quân đội Mỹ gia tăng sự hiện diện luân phiên tại Philippines.

Lương Minh/Infonet
----------------

Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2014

Đối đầu TQ-VN ở Biển Ðông thử thách chính sách xoay trục Á Châu của Mỹ

BỘ NGOẠI GIAO HOA KỲ — Vụ giằng co về một giàn khoan dầu ở vùng biển có tranh chấp ngoài khơi Việt Nam đang trắc nghiệm cái gọi là chính sách “Xoay trục” của chính quyền Obama về các nguồn lực quân sự và ngoại giao qua châu Á.
Việt Namnói một giàn khoan dầu của Trung Quốc trong vùng biển có tranh chấp đe dọa đến quyền tự do hàng hải. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố:
“Việc hạ đặt giàn khoan bất hợp pháp đe dọa nghiêm trọng đến hòa bình, ổn định an ninh hàng hải và tự do hàng hải ở Biển Ðông.”
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi nói chính Việt Namđang làm tăng thêm căng thẳng qua việc nêu thắc mắc về chủ quyền của Trung Quốc.
Ông Hồng nói: “Họ đang bóp méo các sự kiện, làm cho sai đúng lẫn lộn trên sân khấu thế giới, bôi nhọ Trung Quốc và đưa ra những lời cáo buộc vô lý.”
Vụ giằng co nằm trong khuôn khổ nỗ lực của Trung Quốc nhằm đẩy lui sự hiện diện nhiều hơn của Hoa Kỳ ở Thái Bình Dương, theo nhận xét của giáo sư Hillary Mann Leverett của trường American University:
“Cuộc giằng co thực sự đưa Việt Nam ra tiền trường của một cuộc chiến, cơ bản là giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, về việc ai sẽ có khả năng tạo ảnh hưởng ngày nay và dài hạn trong khu vực hết sức quan trọng của thế giới.”
Ðó là một thông điệp nhắm vào tất cả những đối thủ tranh chấp chủ quyền với Bắc Kinh, theo giáo sư Carl Thayer của trường Ðại học New South Wales:
“Các quốc gia chủ chốt trong ASEAN, không riêng gì Philippines và Việt Nam, sẽ hết sức quan ngại, bởi vì không phải chỉ là vấn đề một giàn khoan, mà là sức mạnh quân sự kèm theo, và mỗi quốc gia sẽ cảm thấy yếu thế trước Trung Quốc.”
Chủ tịch Tập Cận Bình nói Trung Quốc luôn luôn cố gắng giải quyết một cách êm thắm các vấn đề chủ quyền hàng hải và nêu thắc mắc về các quốc gia Á châu mưu tìm liên minh chống lại các nước láng giềng. Ông Tập nói:
“Các nước củng cố liên minh quân sự chống lại một nước thứ ba không có lợi ích cho an ninh khu vực.”
Bắc Kinh đang tìm cách phá hoại cái gọi là chính sách xoay trục của Hoa Kỳ dựa vào điều mà giáo sư Leverett nói là một giả thuyết cho rằng Washingtonsẽ không tranh chấp. Giáo sư Leverett cho biết:
“Khái niệm đối với Trung Quốc thực sự là dành cho Hoa Kỳ sự lựa chọn mà Hoa Kỳ không thể thắng được. Hoặc họ phải chiến đấu với Trung Quốc về những hòn đảo mà họ không quan tâm hoặc họ sẽ không hậu thuẫn cho các đồng minh của mình. Điều này gửi đi một tín hiệu mạnh cho các đồng minh đó là không thể dựa vào Hoa Kỳ, chính sách xoay trục không có thực chất, và láng giềng duy nhất mà họ phải đối phó ngày nay và mãi mãi là Trung Quốc.”

Washington nói sẽ ủng hộ hành động pháp lý của Hà Nội chống lại giàn khoan trong khuôn khổ gọi là “lợi ích quốc gia của Hoa Kỳ trong việc duy trì hòa bình và ổn định” ở Biển Ðông.
-----------------

Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2014

THÔNG ĐIỆP GỬI "AQ" CỦA LƯƠNG DÂN NƯỚC VIỆT

                  * ĐẶNG HUY VĂN
Chẳng ai ngạc nhiên khi hai vị nguyên thủ quốc gia có vấn đề của thế giới đã vội vã gặp nhau tại Thượng Hải hôm 20/5/2014.
Một vị là nguyên thủ nước Nga vừa có thành tích xuất sắc cắn xé được một quốc gia láng giềng Ukraina của mình, còn vị kia là nguyên thủ Trung Quốc đang triệt để lợi dụng tình hình Ukraina để kéo giàn khoan nước sâu HD 981 vào khoan thăm dò dầu ngay trên thềm lục địa của nước láng giềng Việt Nam. Đúng là “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”! Và kết quả của cuộc hội đàm giữa hai ông có thể có những điều không được tuyên bố công khai nhưng ai cũng rõ là hai vị nguyên thủ quốc gia đó đang quyết tâm bành trướng xâm phạm chủ quyền lãnh thổ các nước láng giềng của mình bất chấp cả luật pháp và công ước quốc tế!

Nghĩ đến những tên vừa được phất lên nhờ “cuộc cách mạng của giai cấp vô sản” từ khố rách áo ôm lên làm nguyên thủ quốc gia này, tôi bỗng nhớ đến kiệt tác “AQ CHÍNH CHUYỆN” của đại văn hào Lỗ Tấn, viết vào nửa đầu của Thế Kỷ 20. Và thật kỳ diệu là tôi đã được gặp lại các nhân vật AQ, Cu D, thằng Tây Giả của Lỗ Tiên Sinh ở thời hiện đại.

Thằng Tây Giả từ nước Nga, mà tổ tiên của nó là Nga Hoàng ngày xưa đã từng chiếm của Trung Hoa thời Mãn Thanh một vùng lãnh thổ rộng gấp 5 lần diện tích đất liền nước Việt Nam ngày nay, 1.6 triệu km2 mà hiện giờ bố con nhà AQ muốn đòi nhưng sức còn yếu nên chưa đòi được. AQ hận cụ cố thằng Tây Giả lắm, nhưng đã quen với tâm lý “thắng lợi tinh thần” nên nhân lúc thế giới đang bận tâm về tình hình Nga xâm lấn Ukraina, AQ liền tranh thủ sang xâm lấn thềm lục địa của Cu D Việt Nam. Cu D vốn “hèn với giăc, ác với dân”, nay thấy AQ lại bắt tay ngay với thằng Tây Giả, một người bạn chiến lược mà Cu D từng hy vọng nhờ nó giúp giữ Biển Đông trước sự xâm lăng của giặc Tàu, nên Cu D đau đớn tiu nghỉu đang sợ bị dân nước Nam tẩy chay. Ôi! Nhìn Cu D mặt đực ra trước bàn dân thiên hạ mà thật đáng thương!

Tôi xin khuyên Cu D hãy thay đổi lại cách cư xử! Hãy “hiền với dân, ác với giặc” để tập hợp toàn dân lại mở Hội Nghị Diên Hồng tìm cách đánh đuổi giặc Tàu xâm lược, thì may ra ngày Cu D qua đời còn có đất chôn, còn người hương khói. Tại sao Cu D các người không học tập vị tổng thống Thein Sein của nước Myanmar để làm nên một Mùa Xuân Miến Điện tại Việt Nam?

Và ta cũng xin có vài lời với chú AQ Tập Cận Bình. Chú mới hồi phục nền kinh tế cho Trung Quốc sau một thời AQ Mao tàn phá. Chú nên tập trung sức lực phát triển kinh tế và quốc phòng hơn nữa để chóng đủ sức đòi lại vùng lãnh thổ rộng lớn mà ngày xưa cụ cố thằng Tây Giả Putin đã chiếm. Cái đó mới đáng bỏ công đòi chứ lấn chiếm vài hòn đảo ở Biển Đông của Cu D thì có khác gì ăn cắp vặt, làm sao mà giàu được? Mà chú đã quên truyền thống chống ngoại xâm Phương Bắc của dân tộc ViệtNam rồi sao? Coi khéo không lấn được biển Việt Nam mà lại còn bị tiền mất tật mang đó nghe! Tham thì thâm mà chú!

THÔNG ĐIỆP GỬI “AQ” 
CỦA LƯƠNG DÂN NƯỚC VIỆT  
(Gửi TBT Đảng CS  Trung Quốc Tập Cận Bình)

Xưa Nga Hoàng xâm lấn của Trung Hoa
Vùng lãnh thổ rộng bằng năm nước Việt
AQ Mao lẽ nào ngươi không biết
Để đi đòi mà sang chiếm Hoàng Sa?

Ngươi ký gì với thằng Tây Giả người Nga?
Trong cuộc gặp giữa hai nhà lãnh đạo
Khi ngươi đang lấn Biển Đông thô bạo
Còn Putin vừa cắn xé Ukraina!

Phải chi ngươi sợ thằng Tây Giả từ Nga?
Nên gặp Putin không dám đòi lãnh thổ
Chỉ giở trò dọa Cu D bé nhỏ
Mà một thời đã gắn bó cùng ngươi

Có lẽ bởi Cu D có tật “hèn với giặc”
“Ác với dân” thích sống kiếp đười ươi
Khi gặp ngươi thì khom lưng uốn gối
Như D “cha” chịu nhẫn nhục suốt đời!

Tại sao ngươi đưa giàn khoan 981?
Thăm dầu trên thềm lục địa Việt Nam
Đâu còn thời của AQ Mao bạo ngược
Ép D “cha” dâng biển đảo Trường-Hoàng!

Giờ năm Châu đã rầm rập xuống đường
Chống Tây Giả và AQ xâm lược
AQ ơi hãy về đền Thổ Cốc
Ngủ một đêm để ghìm lại lòng tham!

Hải phận Tàu truyền lại tự ngàn năm
Chưa bao giờ vượt Hải Nam biển đảo
Tại bảo tàng bản đồ còn nguyên dấu
Sao ngươi khùng đòi biển đảo Việt Nam?

Ngày Hoàng Sa bị quân Tàu đô hộ
Ngươi biết rồi vì đã quá đôi mươi
VNCH vì Hoàng Sa máu đổ
Mà Cu D không phản đối một lời!

Ngươi nghe chăng các tiếng thét vang trời
“Đã đảo quân cộng sản Tàu xâm lược!”
Cùng “Đã đảo lũ Việt gian bán nước!”
Của dân Nam cuồng nộ phẫn căm ngươi

Lỗ Tiên Sinh từng cảnh báo trước rồi
Theo Tây Giả hung hăng làm “cách mạng”
Gom khố rách áo ôm thành lập đảng
Thì sẽ thành lũ giết chóc mà thôi!

Ngươi không tin sang Xô Viết mà coi
Chính chúng đã thờ Nga Hoàng trở lại
Gặp Tây Giả ngươi căm thù mới phải
Bởi tổ tiên Tây Giả cướp đất ngươi!

Rút giàn khoan ra khỏi biển nước người!
Đừng chần chừ mà Cu D sợ hãi
Bởi nó biết dân Việt đang kết lại
Dưới ngọn cờ chống bè đảng đười ươi!

Kia hồn thiêng Ngô Vương thét vang trời
Hồn Hưng Đạo tuốt gươm vàng cứu nước
Hồn Quang Trung…cưỡi voi gầm dấn bước
Triệu Thị Trinh chém giặc giữa trùng khơi!

Hỡi Việt Nam vùng lên cứu đất trời!
Bắt Cu D đầu hàng ngay dân Việt
Con cháu ta ngày hôm nay thà chết
Quyết không nhường một tấc đảo biển khơi!

Còn AQ gặp Tây Giả mà đòi
Phần lãnh thổ xưa Nga Hoàng đã chiếm
Và xéo ngay khỏi biển Đông vĩnh viễn
Kẻo dân Nam dìm chết bố con ngươi!

Nay chúng con thề quyết giữ biển trời!
Của ông cha từ ngàn đời truyền nối
Thề quét sạch lũ Cu D gian dối!
Để Trường-Hoàng về với Mẹ
Việt Nam ơi!

Hà Nội, 23/5/2014

Thứ Ba, 20 tháng 5, 2014

Từ đồng chí tới đồng minh

Ông Vladimir Putin nói ông quan hệ ngoại giao và cá nhân tốt với ông Tập Cận Bình
                     Hơn 20 năm trước ông Vladimir Putin còn dùng từ 'tovarisch', tiếng Nga có nghĩa là đồng chí, trong quan hệ với các cộng sự và các đảng viên cộng sản khác.Thực tế 'tovarisch' có lẽ là câu nói cửa miệng của ông Putin khi đứng dưới cờ của Đảng Cộng sản Liên Xô từ năm 1975-1991.
Nhưng khi ông gặp người tương nhiệm Tập Cận Bình, một đương kim đảng viên cộng sản, trong chuyến thăm Trung Quốc bắt đầu từ ngày mai, sẽ không có từ 'tovarisch' nào được thốt ra mà thay vào đó là 'gospodin', tức 'ngài'.
Chuyến thăm Trung Quốc của Tổng thống Nga Vladimir Putin đánh dấu bước chuyển toàn diện từ đồng chí sang đồng minh chiến lược ở mức cao nhất.
Ngay trước khi lên đường sang Thượng Hải và Bắc Kinh, ông Putin nói với các đại diện truyền thông Trung Quốc và điều này được tăng tải trên trang web của Bấm Điện Kremlin.
"Thiết lập quan hệ gần gũi hơn với Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, người bạn đáng tin cậy của chúng ta, là ưu tiên chính sách ngoại giao không điều kiện của Nga.
"Hiện tại hợp tác Nga-Trung đang tiến lên giai đoạn mới của đối tác toàn diện và liên hệ chiến lược. Sẽ không sai khi nói nó đã đạt tầm cao nhất trong cả lịch sử hàng thế kỷ nay."
Ông Putin cũng nói thêm ông có quan hệ tốt, cả ở mức độ công việc cũng như cá nhân, với Chủ tịch Tập Cận Bình và rằng tiềm năng quan hệ Nga-Trung vẫn còn ở phía trước.
Hai nước hy vọng buôn bán song phương sẽ đạt 100 tỷ đô la trong năm tới so với mức gần 90 tỷ của năm 2013, năm Trung Quốc xuất khẩu gần 50 tỷ sang Nga trong khi nhập về chừng 40 tỷ.
                  Cơn khát nhiên liệu
Mối quan hệ giữa Nga và Trung Quốc là quan hệ có nhiều điều khác biệt so với quan hệ của Trung Quốc với phương Tây do lịch sử của hai quốc gia này.
Tại Nga ứng viên Đảng Cộng sản vẫn giành được hơn 20% số phiếu trong cuộc bầu cử tổng thống hồi năm 2012, nhưng ông Putin trở lại ghế tổng thống với trên 60% phiếu bầu của dân chúng.
Từ tovarisch vẫn được các đảng viên cộng sản và một phần nhỏ trong quân đội Nga sử dụng.
Và mặc dù có những lúc cho phép hàng vạn người dân Nga biểu tình phản đối chế độ, ông Putin có vẻ gần gũi hơn với ông Tập trong cách nhìn về biểu tình so với các nhà lãnh đạo phương Tây.

Ông Putin mở van khai trương đoạn đường ống trên lãnh thổ Nga trong tuyến dẫn dầu Nga-Trung hồi năm 2010
Hai bên cũng tránh chỉ trích nhau trong nhiều vấn đề mà phương Tây thường lớn tiếng trong đó có nhân quyền và cả những vấn đề quốc tế.
Khi Nga sáp nhập Crimea, Trung Quốc có thái độ lãnh đạm so với Hoa Kỳ, Anh, Pháp và một số nước khác.
Và khi Hoa Kỳ và châu Âu có vẻ phản đối Bắc Kinh mạnh mẽ hơn trong chuyện Bắc Kinh đưa giàn khoan ra Biển Đông, Nga nhỏ nhẹ hơn, một phần có lẽ vì chuyến thăm tuần này của ông Putin.
Quan hệ Nga - Trung, theo chính lời ông Putin, hiện nồng ấm hơn bất kỳ thời điểm nào, trong lịch sử hàng trăm năm qua.
Trên thực tế mới chỉ cách đây 45 năm Liên Xô và Trung Quốc đã có nhiều tháng xung đột dọc biên giới mà đẫm máu nhất là tại đảo Trân Bảo trên dòng Hắc Long Giang, tiếng Nga là đảo Damanskii trên sông Ussuri.
Đảo Trân Bảo/Damanskii vẫn thuộc diện tranh chấp cho tới năm 1991 khi Liên Xô sụp đổ và chỉ chính thức thuộc quyền sở hữu của Trung Quốc theo một hiệp định biên giới song phương ký cách đây 10 năm.
Moscow hiện đang cần tìm đối tác mới và ổn định hơn cho tài nguyên dầu khí sau khi châu Âu tỏ thái độ với họ về vấn đề Crimea.
Bắc Kinh trong khi đó đang có cơn khát tài nguyên chưa được đáp ứng.
Ông Putin tuyên bố trước khi lên đường tới Thượng Hải rằng dự án xây dựng đường ống trị giá hơn 60 tỷ đô la để cung cấp dầu thô cho Trung Quốc đang được hoàn tất trong khi các dàn xếp về chuyện xuất khẩu khí đốt tự nhiên cũng đã bước vào giai đoạn cuối.
Dĩ nhiên ông Putin không nói gì về các hợp đồng quân sự nhưng các chuyên gia cho rằng những hợp đồng xuất khẩu vũ khí tối tân của Nga cho Trung Quốc cũng sẽ là một phần của sự trao đi đổi lại giữa hai bên.
Đúng vào thời điểm ông Putin ở thăm Trung Quốc, Bắc Kinh và Moscow cũng có tập trận chung với nhiều tàu chiến của hai bên tham gia tại Biển Hoa Đông.
                      Tam giác Nga-Trung-Việt
Mối quan hệ giữa Liên Xô trước đây và Nga hiện tại với Trung Quốc luôn có ảnh hưởng tới Việt Nam.
Sự chia rẽ giữa Liên Xô và Trung Quốc mà đỉnh điểm là cuộc chiến không tuyên bố giữa hai nước hồi năm 1969 đã khiến Việt Nam đi vào quỹ đạo phải chọn giữa một trong hai cường quốc này.

                            Nga ký hợp đồng cung cấp năm tàu ngầm kilo cho Hà Nội hồi năm 2009
Việc Hà Nội ngả hẳn vào vòng tay Moscow vào cuối thập niên 1970 là một trong những lý do khiến quan hệ Việt-Trung xấu đi trông thấy.
Nhà lãnh đạo Đặng Tiểu Bình cho quân đội vượt qua biên giới hồi năm 1979 chỉ vài tháng sau khi Liên Xô và Việt Nam ký hiệp ước hữu nghị và hợp tác.
Sau khi Liên Xô sụp đổ, các nhà lãnh đạo Việt Nam cố gắng cải thiện quan hệ với Trung Quốc và trong những năm gần đây cũng tăng cường đáng kể quan hệ với Nga.
Nga cũng là nhà cung cấp vũ khí truyền thống và ưa chuộng của Việt Nam với hai trong số năm tàu ngầm kilo mới được bàn giao hồi đầu năm nay.
Nhưng nếu Nga là nhà cung cấp vũ khí lớn nhất cho Việt Nam thì Trung Quốc vẫn là một trong những khách hàng lớn nhất của Moscow.
Việt Nam chắc chắn không còn hy vọng và ảo tưởng vào sự ủng hộ từ Nga như từng hy vọng vào Liên Xô trước đây.
Nhưng chính sách 'làm bạn với mọi quốc gia' của Việt Nam đang đứng trước thử thách chưa từng có khi những bạn bè truyền thống dè dặt lên tiếng về chuyện giàn khoan hiện nay của Trung Quốc.
Nguyễn Hùng / BBC Tiếng Việt
=========

Thảo phạt Ban Tuyên huấn Trung ương (TQ)

                   * TIÊU QUỐC TIÊU 
                  - Nguyễn Thành Tiến dịch
TLW - Ban Tuyên huấn TW là cơ quan của TW ĐCS Trung Quốc chuyên lãnh đạo công tác văn hoá, tuyên truyền, dư luận, báo chí… (được mệnh danh là “Thái thượng hoàng” của báo chí). trong thời kỳ trước và sau Cách mạng Văn hoá, Mao Trạch-đông (Mao) đã từng gọi Ban Tuyên huấn TW do Lục Định-nhất, ChuDương… lãnh đạo là “Điện Diêm vương” bởi nó chuyên bảo vệ phái hữu để chống lại phái tả. Trong lịch sử Trung Quốc, lãnh đạo Ban Tuyên huấn TW thường là vật hy sinh của các cuộc đấu tranh chính trị.
Giữ chức vụ trưởng Ban Tuyên huấn TW qua các thời kỳ gồm có: Lục Định-nhất, Tập Trọng-huân, Đào Chú, Trương Bình-hóa, Hồ Diệu-bang, Vương Nhiệm-trọng, Đặng Lực-quần, Chu Hậu-trạch, Đinh Quang-căn, Vương Nhẫn-chí…Trưởng Ban Tuyên huấn TW hiện nay là Lưu Vân-sơn. 
Ông Tiêu Quốc-tiêu, Giáo sư khoa Báo chí Đại học Bắc-kinh, đã đứng trên lập trường của ĐCS Trung Quốc phê phán Ban Tuyên huấn TW bằng một bài viết khoảng 14 ngàn từ. Sau đây là phần nội dung cốt lõi nhất
Chỗ “thắt cổ chai” trên con đường phát triển văn minh của xã hội Trung Quốc là gì? – Là Ban Tuyên Huấn TƯ (đại diện cho cả hệ thống tuyên huấn). 
Kẻ vác đá ghè chân mình là ai? Là Ban Tuyên Huấn TƯ
Ai đã dung dưỡng bao che cho những phần tử hủ bại? Là Ban Tuyên Huấn TƯ. 
Vậy nó nói lên điều gì? Tất cả mọi người đều biết ở Trung Quốc không có nhiều tự do báo chí, thậm chí là rất ít. Thử hỏi ai đã cân đong bớt xén quyền tự do vốn rất ít ỏi ấy của báo chí Trung Quốc? Chính Ban Tuyên Huấn TƯ. 
Mức độ tự do báo chí là thước đo của văn minh xã hội. Các nhà triết học tiền bối phương Tây đã nói: “Có thể không có chính phủ nhưng không thể không có tự do báo chí”. Ban Tuyên Huấn TƯ đã coi báo chí như kẻ thù, ngay cả 4 chữ “tự do báo chí” cũng không được phép dùng tùy tiện. Điều đó chứng tỏ là họ đã chà đạp lên những chuẩn mực tối thiểu nhất của văn minh. Ban Tuyên Huấn TƯ đã rơi vào “cái lô-cốt” ngu muội và lạc hậu nhất. Những niềm tin, nỗi buồn đạt được bằng sự lãnh đạo của Ban Tuyên Huấn TƯ đồng thời cũng làm cho hình tượng của Đảng và Chính phủ cùng những văn minh tiến bộ của đất nước phải trả giá đắt. 
Nếu như cứ chấp nhận sự hoành hành vô lối của Ban Tuyên Huấn TƯ, tiếp tục gây tai họa cho đất nước, thì không chỉ riêng nó vĩnh viễn rơi xuống địa ngục, mà sự nghiệp cải cách vĩ đại của Trung Quốc sẽ tan thành mây khói, hàng triệu trí thức nhân văn cũng sẽ không ngẩng cao đầu lên được. Do đó, chúng ta phải “xả thân phấn đấu để thảo phạt Ban Tuyên Huấn TƯ”. 
14 chứng nan y của Ban Tuyên Huấn TƯ 
Thứ nhất: Dùng phép phù thủy làm phương pháp công tác 
Hôm nay không được nêu vụ Tưởng Ngạn Vĩnh, ngày mai không được nhắc lại vụ dịch SARS, ngày kia cấm đăng việc này việc nọ, không được nói báo chí là “công cụ xã hội”... đại loại như vậy. Thử hỏi những lệnh cấm ấy của Ban Tuyên Huấn TƯ là từ đâu và do đâu? những cái “không được” của họ là vô căn cứ, hoàn toàn ngẫu nhiên, mang tính áp đặt, chúng không dựa theo một chuẩn mực cơ bản nào của văn minh nhân loại cả, mà trái với những kiến thức khoa học cơ bản. 
Thứ hai: Vận dụng uy quyền của giáo hội La Mã 
Nói đúng ra thì Ban Tuyên Huấn TƯ hiện tại chẳng khác gì Giáo hội La Mã hồi Trung cổ: Quyền lực đầy mình, độc ác và đẫm máu; kẻ nào chống lại thì ít nhất cũng phải chịu “sứt đầu mẻ trán”, nếu như không bị voi giày cọp xé. Báo chí giám sát chỗ này chỗ nọ nhưng đâu dám giám sát Ban Tuyên Huấn TƯ. Họ đã xử lí biết bao phóng viên, tổng biên tập nhưng nào có mấy ai dám ho he? Lẽ nào họ xử đúng cả? Hiện nay các Bộ và Ban Ngành của Chính phủ đều hoạt động đúng luật, tuy mức độ chấp hành pháp luật có khác nhau nhưng dù sao thì cũng có luật để mà theo; còn Ban Tuyên Huấn TƯ ra lệnh thì chẳng theo luật nào cả. Như vậy ở Trung Quốc duy nhất chỉ có Ban Tuyên Huấn TƯ là hoạt động không theo luật, họ là “vương quốc tối tăm” mà ánh sáng của “mặt trời pháp luật” không chiếu tới. 
Thứ ba: Đơn giản chữ viết theo kiểu Nhật 
Trong lịch sử, việc đơn giản chữ viết ở Nhật Bản đã từng xâm nhập vào Trung Quốc, biến “xâm nhập” thành “tiến xuất”. Ban Tuyên Huấn TƯ không coi đó là điều bất cập, mà bảo không nên nhắc lại cái sai của lịch sử. Những cụm từ gợi lại nỗi đau của đất nước như: “cuộc đấu tranh chống hữu khuynh”, “cách mạng văn hoá”, “sự kiện Thiên An Môn (1989)”, “hàng chục triệu nông dân chết đói”… đều là những cụm từ nên tránh sử dụng. Tất cả những cái đó khiến cho báo giới và các nhà học thuật không thể nào chấp nhận được còn dân chúng thì cảm thấy đau lòng, tuyệt vọng. 
Thứ tư: Sát thủ của Hiến pháp 
Tự do ngôn luận (báo chí-xuất bản) là quyền được Hiến pháp nước CHND Trung Hoa bảo hộ. Theo đạo lý thì Ban Tuyên Huấn TƯ đã là cơ quan tuyên truyền của ĐCS Trung Quốc thì phải là người bảo vệ quyền tự do ngôn luận ấy. Nhưng trên thực tế họ lại là kẻ xâm hại nặng nề nhất quyền tự do ngôn luận. Họ đã dùng trăm phương ngàn kế chà đạp lên quyền tự do ấy. Cho nên, muốn bảo vệ Hiến pháp thì không thể không “thảo phạt” Ban Tuyên Huấn TƯ. 
Thứ nămPhản bội lý tưởng cao cả của ĐCS Trung Quốc 
Những năm 40 của thế kỷ XX, thời kỳ đấu tranh chống chế độ chuyên chế Quốc dân đảng là thời kỳ vẻ vang huy hoàng nhất của ĐCS Trung Quốc. Vậy mà học giả Tiếu Tú tập hợp lại những bài xã luận đã đăng trên “Tân Hoa nhật báo” Trùng Khánh, “Giải phóng nhật báo” Diên An… phát hành trong thời kỳ đó để in thành sách “Những tiếng nói đầu tiên của lịch sử” thì lại bị Ban Tuyên Huấn TƯ cấm đoán. Những tiếng nói tự do dân chủ trong thời kỳ đó đối với Trung Quốc là rất có ý nghĩa, chúng đại biểu cho những bài viết có phương hướng văn hoá tiến bộ, vậy mà nay lại bị Ban Tuyên Huấn TƯ cấm xuất bản, thì cũng đủ chứng tỏ họ là kẻ thù của lý tưởng ban đầu của ĐCS Trung Quốc rồi. 
Thứ sáu: Truyền bá tư duy chiến tranh Lạnh 
Câu nói bất hủ của Mao: “Phàm là những gì kẻ thù phản đối thì ta ủng hộ, phàm là những gì kẻ thù ủng hộ thì ta phản đối” đến nay vẫn là phương châm được Ban Tuyên Huấn TƯ vận dụng để chỉ đạo báo chí tuyên truyền và coi đó là “kim chỉ nam” cho hành động. 
Thứ bảy: Cắt xén, cản trở thực hiện tinh thần chỉ đạo của Trung ương chứ không phải quán triệt tinh thần ấy 
Có một số đồng chí nhà báo thường lên Ban Tuyên Huấn TƯ để “lãnh chỉ” hoặc nghe huấn thị đã phát biểu: Một khi anh đã lên Ban Tuyên Huấn TƯ nghe huấn thị thì anh sẽ cảm thấy tình hình Trung Quốc rối tung rối mù, rất nghiêm trọng, trái hẳn với tinh thần của Trung ương; anh sẽ biến thành kẻ đầu têu cắt xén, cản trở, phủ định, thậm chí chống lại tinh thần của Trung ương. Những người gây ra chuyện đó không phải là Đài Loan, Hồng Kông; không phải là bọn tham nhũng hay phần tử hải ngoại “vận động dân chủ” và thân nhân của những người tử nạn trong “sự kiện Thiên An Môn” mà chính là Ban Tuyên Huấn TƯ của ĐCS Trung Quốc. 
Thứ tám: Bệnh “Máu lạnh và nhược trí” 
Ban Tuyên Huấn TƯ thậm chí đã chỉ trích báo chí thông tin về nỗi oan khuất của quần chúng. Phản ảnh việc nhân dân gửi đơn hoặc đi khiếu nại tố cáo thì sao có thể coi là gây mất ổn định xã hội cơ chứ? Không phản ảnh, để tích tụ lâu ngày mới là nguyên nhân gây mất ổn định xã hội. Hàng ngày, phải đối mặt với những nỗi oan chồng chất của nhân dân, họ không những không động lòng mà còn trách báo chí phản ảnh thái quá thì quả là hạng người có trái tim đá và dòng máu lạnh! So với 1,3 tỷ nhân dân Trung Quốc, những người đi khiếu nại tố cáo chỉ là thiểu số thì làm sao có thể gây mất ổn định xã hội kia chứ? Huống hồ, 80-90% trong số đó đều là những người hiền lành, chứ những kẻ cơ hội quá khích thì căn bản không làm như vậy. Những lời chỉ trích của Ban Tuyên Huấn TƯ sẽ chẳng bao giờ giải quyết được tận gốc nạn khiếu kiện. 
Thứ chín: Chỗ dựa cho kẻ bạo tàn, hư hỏng 
Năm ngoái, giới báo chí đều nhận được 25 điều chỉ thị “không được đăng báo” do Ban Tuyên Huấn TƯ “phùng mang trợn mắt” phun ra. Trong đó có “không được đăng” vụ Trưởng ban Tuyên huấn tỉnh ủy Vân Nam bị “song quy” (theo chỉ thị của Trung ương, những cán bộ “có vấn đề” đều phải được làm rõ trong một thời hạn và tại một địa điểm quy định). Tại sao không được đăng báo? Điều “không được đăng” này làm cho báo giới cả nước lấy làm tiếc, còn kẻ hư hỏng thở phào nhẹ nhõm. Đúng là “Hoà thượng che ô, vô pháp vô thiên!” Thử hỏi tất cả những người coi trọng chính nghĩa rằng như vậy có chịu nổi không? 
Thứ mười: “Ăn quả quên người trồng cây” 
Báo giới được Ban Tuyên Huấn TƯ quản lý chặt như bó giò, cứ tưởng họ sẽ bảo vệ mình nhưng không ít nhà báo bị trù dập mà không thấy họ nâng đỡ hoặc lên tiếng. Họ có vô số biện pháp để quản lý, uốn nắn nhà báo nhưng khi nhà báo bị hàm oan, muốn được họ giúp đỡ, minh oan thì họ rụt đầu lại chẳng khác gì một con rùa! 
Thứ mười một: Ra vẻ quý tộc nhưng là nô lệ của đồng tiền. 
Họ luôn tùy tiện ngăn cản báo chí thực hiện chức năng giám sát bằng dư luận bởi một tiếng “ngừng” với một lý do đàng hoàng là “tránh gây mất ổn định xã hội”. Nhưng trong nhiều trường hợp, đó là cuộc trao đổi giữa quyền và tiền, là dùng quyền lực để thu “tô”, là được kẻ xấu nhờ vả. Họ mượn quyền quản lý báo chí được Đảng và Nhà nước giao phó nhằm làm giảm bớt tai họa để trục lợi cá nhân. Như vậy, mỗi lần ngăn cản báo chí đưa tin là một lần họ dung túng cho một hoặc nhiều kẻ xấu, một lần duy trì tai họa. Họ bán rẻ hình tượng của Đảng và Nhà nước để đổi lấy những lợi ích phi pháp. 
Thứ mười hai: Kẻ thù ghét những người tài đức, ai tỏ ra vượt trội thì “diệt”, ai ủng hộ chính nghĩa thì “chôn sống” 
Hiện nay ở Trung Quốc không có loại sách bán chạy, nếu có cuốn nào bán chạy thì lập tức bị Ban Tuyên Huấn TƯ “đốt” ngay. Họ luôn có lý do đàng hoàng mà lòng dạ thì vô cùng đen tối. Cấm một cuốn sách hay, bán chạy là bóp ngẹt sức sáng tạo của dân tộc Trung Hoa. “Bịt miệng” được một nhà báo, một học giả hay một tờ báo tâm huyết với chính nghĩa là làm nhụt chí khí của xã hội Trung Quốc. Sở dĩ hiện tại ở Trung Quốc tinh thần sáng tạo cạn kiệt, đạo đức suy đồi, chính nghĩa co cụm, ác bá hoành hành, chính khí lụn bại… thì 99% là trách nhiệm của Ban Tuyên Huấn TƯ. 
Thứ mười ba: Nhân vật thứ 2 tạo ra hiểm họa khiến quần thể suy yếu 
Tại sao người lao động bị nợ lương triền miên mà chỉ có Thủ tướng Ôn Gia Bảo ra tay thì mới được giải quyết? Ban Tuyên Huấn TƯ cấm đoán báo chí thông tin, việc nợ lương không lọt vào tầm mắt quốc dân thì giải quyết sao được? Tại sao việc dân khiếu kiện kéo dài hàng chục năm không dứt? Tại Ban Tuyên Huấn TƯ che đậy tội ác. Những điều bất cập trong công tác kế hoạch hoá dân số vẫn tiếp tục tái diễn do báo chí không được phép thông tin. Kẻ xấu không sợ quan chức mà chỉ sợ đạo đức chính trị và đạo đức xã hội. Báo chí Trung Quốc vốn có thể làm một vạn điều tốt cho dân, hạn chế đều là tai họa; chỉ tại Ban Tuyên Huấn TƯ ngu muội, lạc hậu trong phương thức tư duy và bá đạo, võ đoán trong cách làm việc nên đã cấm đoán hết 9999 điều. 
Thứ mười bốn: Ban Tuyên Huấn TƯ biến Tổng biên tập các cơ quan báo chí thành những người vô cảm, phi chính nghĩa và thiếu văn hoá 
Mỗi lần nghe họ giáo huấn xong, người ta thấy mình như vừa thoát nạn, bởi dường như họ đang lội ngược dòng thời đại. Nhìn bề ngoài, các Tổng biên tập thấy mình vẫn còn nguyên vẹn nhưng nội tâm đã bị tổn thương rất nhiều. Những lời giáo huấn của các Tổng biên tập đã làm tổn thương hoàn toàn khả năng chống vô cảm, sự đồng cảm với chính nghĩa và văn minh của họ. Gây ra sự vô cảm là tai họa lớn nhất thế giới; chà đạp lên sự đồng cảm với chính nghĩa là sự chà đạp tàn bạo nhất thế giới. 
Thượng sách và hạ sách cứu Ban Tuyên Huấn TƯ 
Thượng sách là trượt tiêu Ban Tuyên huấn các cấp. Nước Mỹ có Ban Tuyên huấn không? Nước Anh có không? Châu Âu có không? – Tất cả đều không có. Vậy ai có Ban Tuyên huấn? Đức Quốc Xã có và đã từng xuất hiện một vị Trưởng ban lừng danh là Tiến sĩ Goebbels với câu nói bất hủ của ngài: “Lặp lại một ngàn lần nói dối sẽ biến thành lời nói thật!”. Trong thời kỳ Tưởng GiớI Thạch thống trị Trung Quốc cũng có Ban Tuyên huấn. Trọng tâm tuyên truyền của thời kỳ đó chỉ gói gọn trong câu: “Cộng sản nghĩa là dùng chung tài sản và vợ”. Chúng còn gọi đội quân của Mao-Chu (Ân Lai) là “Cộng phỉ”. Về bản chất, Ban Tuyên Huấn TƯ luôn chống lại lý luận duy vật cuả chủ nghĩa Mác. Phương châm hành động của họ là “Việc tốt tự nó phát sinh; việc xấu tự nó mất đi; việc tốt, bé sẽ thành lớn; việc xấu, lớn sẽ hóa bé…” Họ lẫn lộn trắng đen, chẳng hiểu khách quan là gì và luôn đi ngược lại tinh thần thực sự cầu thị. Nếu không nhận thức được bản chất công việc của Ban Tuyên Huấn TƯ sẽ là tội ác, là tai họa, là biểu hiện của Đảng và Chính phủ đang tự xa rời dân chúng. Nếu chính phủ Trung Quốc thấy hình ảnh của mình không mấy đẹp đẽ trên chính trường thế giới thì trước hết hãy hỏi tội Ban Tuyên Huấn TƯ. Tính chất và phương thức làm việc của họ đều không hội nhập được với nền văn minh hiện đại. 
Hạ sách là phải soạn thảo một “Bộ luật về công tác Tuyên huấn” để họ cứ theo đó mà làm, khỏi phải vận dụng phép thuật phù thủy. Cũng có thể cho phép họ làm việc theo mô thức công tác hiện hành, nhưng phải có quy chế giám sát chặt chẽ để họ không làm việc máy móc như Giáo hội La Mã. 
4 biện pháp cụ thể 
Biện pháp I: Thiết lập một hạng mục chuyên nghiên cứu học thuật để tính công-tội cho Ban Tuyên Huấn TƯ 
Thử xem trong giai đoạn lịch sử vừa qua, hệ thống tuyên huấn trong cả nước đã làm được những gì, những vị Trưởng ban nào là công thần của dân tộc Trung Hoa, những vị nào là tội phạm; công thần thì đưa lên bàn thờ, tội phạm thì cho xuống địa ngục. Có thể gạt bàn tính để tính ngược từ vị Trưởng ban đương nhiệm là Lưu Vân Sơn và Cát Bỉnh Cán rồi Đinh Quang Căn, Vương Nhẫn Chi, Từ Duy Thành… 
Biện pháp II: Yêu cầu Ban Tuyên Huấn TƯ lập sổ nhật ký công tác 
Ban Tuyên Huấn TƯ nhất thiết phải có sổ nhật ký để ghi rõ toàn bộ công việc hàng ngày. Hôm nay đã ra lệnh phong toả nào, ngày mai sẽ tung “con chủ bài” nào, tất cả đều phải ghi cụ thể vào sổ để giám sát và sau này còn đối chiếu, truy cứu trách nhiệm, để lịch sử phán xét có công hay có tội, nên thưởng hay nên phạt. Hiện đang có một tình trạng khá phổ biến là để khỏi phải chịu trách nhiệm, khỏi bị lịch sử phán xét, người ta thường ra “lệnh cấm” bằng điện thoại. Cần phải kiên quyết ngăn cái trò quỷ không lưu lại bút tích này. Đứng trước một việc xấu, báo chí chuẩn bị đưa ra ánh sáng thì Ban Tuyên Huấn TƯ liền gào lên trong điện thoại: “Phải cứu người, không được đăng báo!”. Các nhà nghiên cứu phải hết sức quan tâm tới việc này, ngoài những lý do đàng hoàng “cần phải giữ ổn định” ra thì để ý quan sát kỹ xem có “sự trao đổi quyền-tiền” không? 
Phải truy vấn xem tại sao anh ta lại hăng hái bao che cho người xấu? Văn hào Lỗ Tấn đã từng nói: “Tôi không bao giờ đem những ác ý tồi tệ đổ lên đầu người Trung Quốc cả”. Nhưng chúng ta có lý do để làm điều này đối với Ban Tuyên Huấn TƯ bởi những cú điện thoại bảo dừng của họ. Mỗi cú điện thoại ấy, họ nhận được bao nhiêu tiền của kẻ xấu? “Thành thật thì khoan hồng, kháng cự thì nghiêm trị”, thực tiễn đã dạy, chúng ta cần ghi nhớ! 
Biện pháp III: Xây dựng chế độ truy phạt những việc làm sai của Ban Tuyên Huấn TƯ 
Đã có chế độ truy cứu trách nhiệm đối với những công trình xây dựng bị “rút ruột”, thì những việc làm sai của Ban Tuyên Huấn TƯ còn tai hại hơn nhiều; do đó cũng cần phải áp dụng chế độ truy cứu trách nhiệm. Nói cách khác, công trình siêu cấp về hình thái ý thức mà bị “rút ruột” thì hậu quả khủng khiếp biết chừng nào, vì vậy, không thể cho qua. Từ trước đến nay, Ban Tuyên Huấn TƯ đã phát động biết bao chương trình hành động phản cái này, chống cái nọ. Bây giờ nhìn lại thấy tức cười, rõ là trò ma! Vậy mà chẳng thấy ai dám đứng lên chịu trách nhiệm về những trò ma ấy cả. 
Biện pháp IV: Công khai hoá hoạt động của Ban Tuyên Huấn TƯ 
Việc này khiến báo chí có thể đăng kịp thời những chỉ thị của Ban “yêu cầu không được đăng báo”, hoặc phát chúng lên mạng. Ban Tuyên Huấn TƯ cũng nên có nghĩa vụ pháp định như thế để nhân dân cả nước có thể đánh giá lệnh nào của Ban là chính xác, là công đức; lệnh nào là tội ác, là phản văn minh, là hại dân hại nước. Các Tổng biên tập báo chí sau khi nghe những lời răn dạy của Ban Tuyên Huấn TƯ, nếu thấy có những điểm nào trái với kiến thức thông thường của xã hội văn minh, thì hãy tự giác đưa nó lên mạng. Ác quỷ luôn sợ ánh sáng. Các vị sợ gì mà không phơi bày tính kiêu ngạo lộng hành, luôn cho mình là đúng của Ban Tuyên Huấn TƯ. Các vị cứ việc nói những điều mà sau khi nghe họ giáo huấn các vị cảm thấy chưa thoả đáng, không chính xác, thậm chí là phản động, dù đó là “vấn đề bí mật, cấm không được nói”. 
Theo một số Tổng biên tập kể lại, về cơ bản thì những lời răn dạy của Ban Tuyên Huấn TƯ thường không theo lý tính, không phù hợp với thường thức văn minh, cũng không liên quan gì đến trách nhiệm của báo chí; thậm chí, cũng có trường hợp gần như lưu manh, vô lại, theo giọng điệu của anh hàng thịt; nó thể hiện tính hách dịch, bá quyền. 
Hệ thống báo chí Trung Quốc lớn đến thế mà cống hiến chẳng được bao nhiêu cho dân mình. Nguồn gốc của tai họa ấy thuộc về ngành Tuyên huấn. Họ đã làm suy giảm chức nang giám sát của báo chí, vì chức quyền mà quay ngược bánh xe lịch sử. 
Hãy đánh bật gốc rễ cực tả 
Những năm qua trên báo chí thường có câu: “Với lý do như mọi người đã biết, tin này bị cắt bỏ”. Thế nào là “lý do như mọi người đã biết”? – Đó là sự can thiệp của Ban Tuyên Huấn TƯ. Vì “lý do như mọi người đã biết” mà tin không được đăng báo, trên thực tế mặc dù đó là hoang đường, ngu muội, thậm chí là phản động, nhưng buộc phải nghe theo. Điều này chứng tỏ Ban Tuyên Huấn TƯ có đặc quyền đổi trắng thay đen, cưỡng bức thông tin, biến hươu thành ngựa, bất chấp đạo lý, chà đạp văn minh. Cái hoang đường như mọi người đều biết ấy có quyền lực rất lớn, thần thánh cũng không thể xâm phạm, không thể đảo ngược; hàng chục vạn nhà báo, hàng trăm vạn trí thức, chẳng ai dám ra mặt phản đối, dù chỉ nửa lời. Quả là điều sỉ nhục về nhân cách đạo đức của người Trung Quốc. 
Ban Tuyên Huấn TƯ tại sao lại ngược ngạo đến thế? Đó là di sản lịch sử mà lịch sử cực tả đã giao cho họ. Từ thời Vương Minh, Khang Sinh, Diêu Văn Nguyên, Trương Xuân Kều đến nay, Ban Tuyên Huấn TƯ luôn được hưởng quyền miễn trách cứ về đạo đức và chính trị. Họ chẳng phải chịu trách nhiệm gì cả, chẳng phải chịu phản tỉnh, chẳng việc gì phải sám hối, cũng chẳng tự vấn lương tâm. Đường lối chính trị thay đổi, nhân sự thay đổi, nhưng Ban Tuyên Huấn TƯ là một bộ máy “hồng và độc ác” thì vẫn được giữ nguyên. Xưa nay nó chưa hề được “thanh toán”, vai trò của nó luôn bất biến, phương thức tư duy và phương thức làm việc chưa ai đụng đến, tính cực tả và loạn nghịch của nó vẫn còn nguyên. Cần phải thanh toán mọi tội lỗi của Ban Tuyên Huấn TƯ trong các thời kỳ lịch sử như đã thanh toán Vương Minh, Khang Sinh, Diêu Văn Nguyên, Trương Xuân Kiều! Cần phải hiểu rằng Trung Quốc là của mỗi người dân Trung Quốc, là mảnh đất sống của con cháu muôn đời, ai cũng có quyền sổng tự do, diễn đạt tự do, ăn nói tự do. 
14 lý do thảo phạt 
+ Lý do thứ nhất: Chủ tịch Mao đã nói: “Tất cả bọn phản động đều là hổ giấy. Thoạt nhìn thì chúng rất đáng sợ nhưng trên thực tế thì chẳng có gì ghê gớm. Về lâu dài có thể thấy sức mạnh thật sự không thuộc về bọn phản động, mà thuộc về nhân dân”. Báo chí cũng đã có lần gọi Ban Tuyên Huấn TƯ là “phái phản động” rồi. Họ phản động ra sao thì ai cũng biết; họ phản động một cách trắng trợn, lộ liễu, không cần phải giấu diếm. 
+ Lý do thứ hai: Đó là quyền lợi Hiến pháp của chúng ta. Nước cộng hoà không cần có hổ, Nước cộng hoà không cần có thánh vật, nước cộng hoà cũng không cần có thánh nhân như Hồng y giáo chủ. 
+ Lý do thứ ba: Tôi văn minh, cao thượng hơn Ban Tuyên Huấn TƯ. Họ đã xô đẩy Đảng và Chính phủ vào chỗ bất nghĩa. Mỗi chỉ thị “không được” do họ đưa ra đều là kết tinh của sự ngu muội, đều trái với sự nghiệp của Đảng và Chính phủ. 
+ Lý do thứ tư: Tôi không thể chịu nổi việc họ chà đạp lên những thường thức văn minh nhân loại. Họ không cho phép báo chí dùng từ “công dân” mà phải dùng từ “bà con”; không muốn các từ “tự do dân chủ” xuất hiện nhiều trên mặt báo; trong Hiến pháp có thể dùng, trong Báo cáo chính trị của Đại hội XVI (ĐCS Trung Quốc) có thể dùng, còn những người bình thường thì chớ. Điều này chứng tỏ những từ “tự do dân chủ” chỉ được dùng để trang trí. Vấn đề đó có ý nghĩa gì? – Đó là kẻ thù của nhân loại, kẻ thù của văn minh, kẻ thù của dân chủ và kẻ thù của tự do! Đó là “mâu thuẫn giữa địch và ta”. Ban Tuyên Huấn TƯ không phải là người quán triệt tư tưởng “Ba đại diện”, mà là đại biểu cho sự ngu muội, lạc hậu, đại biểu cho khuynh hướng văn hoá tù đọng, trầm luân của loài người. 
+ Lý do thứ năm: Tôi có cái đức ham sống. Tôi không chịu nổi khi nhìn thấy bộ máy Ban Tuyên Huấn TƯ tự hủy diệt mình, càng không chịu nổi việc phải nghe lời các vị để tiếp tục hủy diệt những tinh hoa của đất nước. 
+ Lý do thứ sáu: Trưởng các Ban Ngành khác cùng với đơn vị mình có thể trở thành đối tượng “mổ xẻ” của báo chí. Công việc của Chủ tịch nước và Thủ tướng chính phủ có thể bị “phê phán”, vậy dựa vào đâu mà Ban Tuyên Huấn TƯ không bị “chất vấn nọ kia”? Các ngành tư pháp, công an, đường sắt, lao động và bảo hiểm xã hội… cùng các vị Bộ trưởng đều đã từng bị báo chí chất vấn, trách cứ. Nhất là ngành đường sắt, năm nào cũng bị bàn dân thiên hạ la ó, bủa vây như phường săn vây sói. 
+ Lý do thứ bảy: Phó Ban Tuyên Huấn TƯ là ông Cát Bỉnh Cán, người Hà Nam. Cuối năm 2003, ông này liên tục phát ra 23 chỉ thị “không được”… Người Hà Nam mà nắm hình thái ý thức khiến nhân dân không an tâm. Xưa nay Hà Nam là tỉnh bị thiên tai nhiều nhất Trung Quốc. Sở dĩ Hà Nambị nhiều thiên tai căn bản là do các quan chức địa phương quá nhạy cảm với hình thái ý thức. Chúng ta không thể để cho môi trường dư luận cả nước bị “Hà Namhoá”. 
+ Lý do thứ tám: Đây là một cảm nhận văn chương của tôi.Lương Khải-siêu đã phát triển đời sống văn hoá đến đỉnh điểm; Hồ Thích phát triển Bạch thoại đến tầm cao; Từ Chí Quyền phát triển Thơ mới đến thượng tầng; Lỗ Tấn đưa Tạp văn lên chót vót. Lý Ngao, Bá Dương, Vương Nê, Khổng tử, Mạnh tử, Tào Tuyết Cần… Đường-Tống bát đại gia đều đã quy tiên, nhưng những đỉnh cao của họ đều là những cống hiến lớn lao cho ngữ văn Hán và dân tộc Hán. Tôi cũng muốn đem cảm nhận văn chương của mình về những thứ không phải là vùng cấm mà bị lãng quên ấy lên đỉnh cao hơn để khắc họa thêm một vài đường nét về sự phát triển của ngữ văn Hán và dân tộc Hán. “Thư sinh báo quốc vô trường vật, Duy hữu thủ trung bút như đao [1] ”. 
+ Lý do thứ chín: Sự cổ vũ của các bậc tiền bối. 360 năm trước, ông John Milton có tác phẩm “Bàn về quyền tự do xuất bản”; 150 năm trước, K. Marx có tác phẩm “Nhận xét về lệnh kiểm duyệt sách báo của nước Phổ”; 1.500 năm trước, Robin Hood có “Hịch dấy binh”… tất cả, lời lẽ đều ngắn gọn nhưng đanh thép. Lương Khải Siêu đã từng chửi vọng Viên Thế Khải về cái gọi là Quốc thể; các nhà lãnh đạo phong trào “Ngũ Tứ” thì kêu gọi “đánh đổ Khổng gia điếm!”; Trương Lý Loan thì khái quát về “nhân sinh quan của Tưởng Giới Thạch”, còn Quách Mạt Nhược lại kêu gọi “hãy thử nhận xét Tưởng Giới Thạch trong hiện tại”; Chuyên Tư Niên có bài “Tống Tử Văn coi bộ không ra đi không ổn”,… Việc đánh đổ “Hoàng thân quốc thích” sách thời nào cũng có, tôi chỉ muốn nói thêm một câu là “Cát Bỉnh Căn không ra đi không ổn” hoặc gào lên một tiếng là hãy “thảo phạt Ban Tuyên Huấn TƯ”. So với các bậc tiền bối thì điều đó có kém chi? Nhưng trên thực tế chỉ là chuyện nhỏ. Hơn nữa, báo chí nước ngoài đang suốt ngày la hét: “Tổng thống không xứng đáng, mau cút về vườn đi!” hoặc “Bộ trưởng tệ quá, hãy xéo cho khuất mắt!” Tôi không tin rằng nhân dân Trung Quốc cũng hô to “thảo phạt Ban Tuyên Huấn TƯ” vì như thế là nghịch đạo, đáng tội chết. Người lính không muốn trở thành tướng là người lính tồi; người trí thức không muốn trở thành John Milton không phải là người trí thức giỏi. Tôi muốn bài “Thảo phạt Ban Tuyên Huấn TƯ” nảy trở thành văn kiện lịch sử trong sử sách Bưu Bỉnh giống như “Bàn về quyền tự do xuất bản”, “Nhận xét về lệnh kiểm duyệt sách báo của nước Phổ”… 
+ Lý do thứ mười: Ao ước để phúc cho con cháu. Cứu Ban Tuyên Huấn TƯ là khởi nguồn Tự do, hạnh phúc cho đời sau. “Cộng sản”, “Dân chủ” phải chăng đã trở thành sự bưng bít, tai họa nặng nề? Chừng nào mới kết thúc? 
+ Lý do thứ mười một: Người sơ trở thành thân. Anh làm báo chí, tôi nghiên cứu công tác báo chí, công việc của anh là đối tượng nghiên cứu của tôi. Chúng ta vốn cùng một nhà, cùng chịu trách nhiệm trước sự hưng thịnh của một “ông chủ” – đó là dân tộc Trung Hoa. vậy chúng ta hãy cùng chung một chí hướng, coi Tổ quốc là cha mẹ, đồng bào là anh em! 
+ Lý do thứ mười hai: Căn cứ vào sinh thái học. Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ đứng phía sau, tiếp theo là ruồi nhặng. Quyền lực sinh ra tiêu cực, quyền lực tuyệt đối sinh ra tiêu cực tuyệt đối. Ban Tuyên Huấn TƯ đang có thứ tiêu cực đó nhưng tại sao không bị giám sát? Ai dám bảo đảm họ không tiêu cực? Sinh thái học thường thức không thể nào giải thích nổi điều này. 
+ Lý do thứ mười ba: Ai rồi cũng phải chết, vậy mà tôi không muốn sống. Tôi muốn thay đổi Hiến pháp, Luật Hình và các bộ luật khác của nước CHND Trung Hoa, muốn thảo phạt cả Ban Tuyên Huấn TƯ, điều đó chưa đáng là tội chết. Là “tội sống” thì chẳng có gì đáng sợ, chỉ phải ngồi tù thôi, phải không? Ngồi tù thì khác với kiểu “đãi ngộ Tân thành”. “Ngồi Tân thành” là gửi thân xác vào ngân hàng, có lãi và không bị mất giá. Bây giờ trong số những nhân vật cũ có tên tuổi, ai mà đã không từng “ngồi Tân thành”?... Thảo phạt Ban Tuyên Huấn TƯ thúc đẩy văn minh xã hội đương đại của Trung Quốc là công lao vô cùng to lớn, xứng mặt anh hùng, cũng giống như các bậc tiền bối đã nêu trên, đáng được lưu danh sử sách. 
+ Lý do thứ mười bốn: Tôi rất nhạy cảm với nỗi khổ, nhưng lại khá thờ ơ với lẽ phải. Hai việc khiếu kiện với nợ lương, ai bảo điều đó gây mất ổn định xã hội, báo chí không được phản ánh, thì tôi rất ghét. Hôm Tết tôi nằm mơ đi chơi Di Hoà Viên, thấy có người chết đuối, để lại đôi giày, hoá ra đó là đôi giày của tôi. Tôi đã nhảy xuống hồ Côn Minh tự vẫn. 
Trong đôi giày của tôi có bức thư gửi chủ tịch Hồ Cẩm Đào và thủ tướng Ôn Gia Bảo. Đại ý như sau: Tại sao các vị không ra lệnh giải quyết tình trạng nợ lương công nhân? Tại sao các vị không gồng mình lên giải quyết vấn đề khiếu kiện? Hôm nay tôi sẽ chết cho các vị xem! Năm tới mà còn nợ lương với khiếu kiện thì ở dưới âm phủ tôi vẫn không nguôi giận các vị đâu! Xem kìa, tôi đang “thử chết” trong giấc mơ để phản đối chính phủ thờ ơ với tình trạng khiếu kiện và nợ lương! 
---------------------/
Xem thêm về Tiêu Quốc Tiêu (Jiao Guobiao) và bài “Thảo
© 2004 talawas 
---------------------------------
[1]Những đóng góp của trí thức cho đất nước không hẳn đều là những di sản vĩnh cửu, duy chỉ có ngòi bút trong tay họ là sắc như dao – Chú thích của người dịc.
Nguồn: theo Á châu tuần san
Bản tiếng Trung: http://www.guancha.org/Big5/da.asp?ID=29953&ad=4/9/2004
Bản tiếng Trung và bản dịch tiếng Anh:http://msittig.freeshell.org/docs/jian_guobiao_essay_utf8.html
------------
From E.Mail Nhà báo Võ Văn Tạo: Học giả Trung Quốc hạch tội Ban Tuyên huấn (Tuyên giáo) trung ương (bài cách nay tròn 10 năm, nhưng mời đọc nhân vụ Ban Tuyên giáo VN vừa "quán triệt" không ghi hình bộ đội, công an trong mít tinh phản đối TQ) -- vvtao.nb@gmail.com

=======