Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014

HÃY ĐỨNG DẬY !

* NGUYÊN THẠCH 
Tôi với anh, cùng chung giòng máu
Máu Việt Nam
Máu của Lạc Hồng
Tôi với anh, cùng một non sông
Chung đất mẹ rợp cánh đồng hương lúa.

Giặc bây giờ, đang tứ bề vây bủa
Đất nước này sẽ tàn úa tương lai
Tôi trăn trở thâu đêm...thao thức canh dài
Này anh hỡi
Chúng ta phải làm gì khi mình là trai nước Việt?.

Xin hỏi anh, có buồn, có tiếc?
Cho Quê Hương ngã nghiệt thương đau
Có căm hận không?
Bọn bành trướng giặc Tàu
Đã ngang ngược chiếm đất, lấn biển...
Dây bao nỗi đau dân tộc.

Xin hỏi anh, còn là người Việt, hay đà mất gốc
Còn cảm nhận gì không?
Khi nhìn tang tóc đau thương...
Anh có còm xem đất Việt là Tổ Quốc, là Quê Hương?
Lòng có quặn thắt khi dân ta bị ép vào đường nô bộc?.

Anh có nghe chăng, muôn dân nghẹn đau trong tiếng khóc?
Đất biển ngàn năm, bỗng chốc thuộc người!
Tinh hoa dân tộc đã héo hắt nụ tươi
Cuốn hút thế hệ, nụ cười xa vắng.

Anh có nghĩ và có thấy lòng cay đắng?
Lũ Hán gian cõng rắn cắn gà nhà
Họ tiếp tay quân thù để giết hại dân ta
Khối người đó, là đồng bào, có mẹ, có cha anh đấy.

Tôi đã thấy
Và mong rằng anh cũng thấy
Là thanh niên
Ta đứng dậy mà đi
Tổ Quốc niềm tin cùng danh dự và trách nhiệm...chớ ngại ngùng gì
Lòng thúc giục cùng đi cứu nước.

Hãy cùng nhau diệt tan bầy sói lang hung tàn ngang ngược.
NT
---------------

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

MỘ GIÓ

Nhân Kỷ niệm 60 năm chiến thắng Điện Biên Phủ (0 7 tháng 5 năm 1954 - 0 7 tháng 5 năm 2014), Kỷ niệm 39 năm ngày giải phóng Miền Nam(30 tháng 4 năm 1975 – 30 tháng 4 năm 2014)
           * HẢI NHƯ
Tất cả các loại Huân Chương
Xin trao trả Viện Bảo tàng Lịch sử
Trong đó có cả những trường hợp “B quay” khai báo nhập nhằng?
Kỷ niệm 60 năm chiến thắng Điện Biên Phủ - Chiến tranh đã lùi xa
Nhiều gia đình vẫn còn xây “Mộ gió” (*)
Thờ vọng con em mình!
Trước cái nhìn của Nhân loại hôm nay
Việt Nam– Dân tộc gánh chịu nhiều bất hạnh, đau thương, mất mát
Không nên gồng mình
Đeo đầy ngực Huân Chương!
Sài Gòn, ngày 24 tháng 04 năm 2014
H.N
-----------------------
(*) Mộ gió là ngôi mộ được xây nhưng bên trong không có hài cốt liệt sỹ.
Ghi chú:

Tưởng nhớ em trai Liệt sỹ Vũ Như Hà (1925-1948) hy sinh trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp,con trai Liệt sỹ Vũ Bắc Dũng (1949-1969) hy sinh trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, đã 45 năm chưa tìm thấy mộ.
---------------
(Tác giả 91 tuổi, đang nằm viện, gửi BVB)

BIỂN ĐẢO và TÌNH YÊU NGƯỜI LÍNH

Nhà xuất bản Thông tin-Truyền thông vừa in xong và nộp lưu chiểu tháng 4-2014 Tập thơ: "Biển đảo và tình yêu người lính", số lượng 4.500 cuốn. Tập thơ gồm 38 bài thơ của tác giả Bùi Văn Bồng. Tập thơ 120 trang, khổ 14.5 x 20.5. BVB kính mời bà con đón đọc và cùng chia sẻ với tác giả. Sau đây là ảnh bìa, lời giới thiệu của Nhà xuất bản, ảnh phần đầu bài thơ đầu và xin trích 5 bài thơ trong tập thơ này:
Bìa 1 Tập thơ
Trích Lời giới thiệu của Nhà xuất bảm
                                      
Trang 5
---------------->
*** BVB trân trọng mời bà con đọc tham khảo một số bài thơ trong tập thơ này:

Bùi Văn Bồng

CÂY PHONG BA TRƯỜNG SA

            Lá xanh in giữa màu mây
Cành cây như những cánh tay vươn dài
            Vững như dáng đứng thời trai
Xanh che công sự trạm đài Trường Sa
            Mùa khô gió cát tràn qua
Mùa mưa bão tố phong ba chẳng sờn
            Nắng nung cháy đỏ hoàng hôn
Sạm đen những tấm lưng trần dẻo dai
            Mưa tuôn gió quất liên hồi
Đá xây công sự vỡ rồi lại xây
            Cây phong ba vẫn dạn dày
Xanh gan góc giữa trời mây thủy triều

            Những trang thư của người yêu
Gửi ra đảo tím trong chiều nhớ thương
            Cây phong ba thành tấm gương
Nhìn cây bỗng thấy đời thường rõ hơn

            Trước bình minh
            Trước hoàng hôn
Lá xanh có mặt trời tròn kết hoa
            Mặt trời thức với đảo xa
Phong ba ru khúc ngân nga tháng ngày
            Bầy chim biển tụ về đây
Bình yên ngủ dưới bóng cây mát lành

            Bão giông càng mọc thêm cành
Vượt lên nắng lửa tươi xanh với đời
            Đứng bên thềm đảo chơi vơi
Vẹn nguyên sắc lá cho người tin yêu

            Sóng lay chân đảo sớm chiều
San hô mặn chát
                        đất nghèo phù sa
            Cây phong ba trong phong ba
Rễ vươn bám đá
                         xanh ra biển trời .
                                                B.V.B

--------------

TÌNH YÊU LÍNH ĐẢO

Lính đảo nói rằng lính đảo yêu
Lòng nhớ nôn nao sóng thủy triều
Nay đã xa nhà ra gác đảo
Vấn vương một dáng nét yêu kiều

Lính đảo nói rằng lính đảo thương
Một cô bạn học buổi tan trường
Mắt như tiên nữ sa trần thế
Mái tóc vương mềm thơm thoảng hương

Lính đảo nói rằng lính đảo say
Mơ gặp người thương để giãi bày
Khung trời tuổi mộng năm nao ấy
Ai đã rụt rè cho nắm tay…

Bây giờ da dẻ hồng tươi nắng
Nhớ nón nghiêng che một chiều xa
Nhìn cây bàng nhớ xưa hò hẹn
Tán lá xanh êm đến thật thà

Nỗi nhớ đất liền bao vấn vương
Yêu lá thư hồng của hậu phương
Yêu thơ, mê hát, yêu con sóng
Thềm đảo chao nghiêng buổi triều cường

Và say, lính đảo thường say đắm
Ngắm cánh hải âu sáng chân trời
Như cánh cò xưa trên đồng biếc
Yêu những vầng mây giữa trùng khơi

Lính đảo yêu thế, thương là thế
Ai gửi tâm tình hẹn nhớ thương
Không mạng, chẳng game và đừng chat

Xin một con tem với thư thường.                      
 B.V.B
----------------

TIẾNG NÓI VIỆT NAM
Ở TRƯỜNG SA

Đây là Tiếng nói Việt Nam…”
Biết mấy tự hào âm thanh ấy
Nắng Trường Sa, gió cát Trường Sa
Nỗi nhớ quê nhà xôn xao sóng vỗ

Loa phóng thanh trên cành phong ba
Đài bán dẫn đặt bên công sự
Bình yên đảo xa chiều lộng gió
Lính trẻ quây quần nghe Tiếng nói Việt Nam...

Ôi! Tiếng của quê hương, Tổ quốc
Bốn ngàn năm vang đến cõi bờ xa
Tiếng gươm giáo thuở nào đi giữ nước
Tiếng gió đồng dào dạt khúc dân ca

Nghe xạc xào bờ lau bãi sậy
Tiếng võng trưa kẽo kẹt dưới tre làng
Tiếng thoi đưa nhịp nhàng trong xưởng máy
Tiếng trống trường mỗi sáng mặt trời lên

Nghe tha thiết tiếng suối rừng cuộn chảy
Sáo diều ru mướt gió chiều hè
Tiếng ve ngân dìu dặt hàng me
Nhịp hò khoan xóm chài trăng bát ngát…

Nơi Trường Sa đêm ngày sóng hát
Cứ ngân vang Tiếng nói Việt Nam
Thao thức đồng quê mùa gieo hạt
Cành san hô đảo đá bỗng xanh mầm

Thiêng liêng tiếng quê hương, Tổ quốc
Hải đảo thân yêu như ngõ xóm đường làng
Mỗi buổi sáng lại vang lên thân thuộc
“Đây là Tiếng nói Việt Nam…”
                                            B.V.B 
-------------

TA YÊU BIỂN

Ta yêu biển đâu chỉ màu xanh ngắt
Nhuộm ánh trời dìu dặt cánh hải âu
Ta yêu biển
             mênh mông sóng bạc đầu
Hoa lãnh hải gọi mùa về tha thiết…

Ta bỗng thấy Lạc Long Quân cưỡi sóng
Năm mươi chàng trai
                   ngực đón gió biển Đông
Con của biển lại trở về với biển
Hóa hàng dương ngăn sóng cuộn bão giông

Biển đỡ nâng những con tàu hối hả
Những ngư dân trần lưng vất vả
Ngư phủ già hóa cá ngư ông
Nơi tụ dồn gặp gỡ những dòng sông…

Ta yêu biển tình yêu dâng sóng biển
Nơi nụ cười mặn muối cá đầy khoang
Nơi nhiều loài hải sinh quý hiếm
Nơi mỏ dầu cháy sáng lửa giàn khoan

Sóng tiếp sóng theo đường viền chữ S
Cát với làng chài
ngan ngát những rừng cây
Ôi bờ biển mộng mơ và sôi động
Lộng gió khơi hương biển mãi đong đầy

Trong sóng biển có suối nguồn Tây Bắc
Có cánh hoa tím biếc dãy Trường Sơn
Có phù sa Cửu Long Giang tần tảo
Có mồ hôi, nước mắt, máu xương…

Đã bao đời mồ hôi rơi biển mặn
Nước biển xanh từ mơ ước đời xanh
Trời và biển âm dương hòa sắc nắng
Bình minh trên bãi tắm yên lành

Sóng biển trắng như mây trời tụ lắng
Suốt ngày đêm hoa sóng mãi dâng đầy
Nơi thiêng liêng chủ quyền bờ cõi
Những con tàu tuần tiễu phía chân mây
Biển quê ta có Hoàng Sa, Trường Sa
Có Cồn Cỏ, Cô Tô, Phú Quốc…
Vùng hải đảo Tây Nam và Đông Bắc
Dương cánh cung phên dậu giữ quê nhà

Lễ Khao lề thế lính Hoàng Sa
Sóng nâng bước những người con giữ biển
Nay ngõ quê có mẹ già lưu luyến
Tiễn con trai đi giữ đảo Trường Sa…

Trải hết lòng cùng mênh mông biển biêc
Nhạc và thơ tha thiết biển quê hương
Thơ về biển chỉ xin là vệt cát
Soi ánh trời lấp lánh biển yêu thương.
BVB
---------------

TẦM NHÌN CÂY ĐÈN BIỂN

Đèn thức thâu đêm
Đêm đầy trời trăng sao
Đêm mịt mùng bão tố
Đêm mưa giông xối xả
Vẫn hướng ra biển cả
Mắt của đất liền
Cây đèn biển

Chớp sáng
Bền bỉ như kim đồng hồ
Không nghỉ
Ánh sao tỏa ra đại dương mênh mông
Những đoàn tàu khơi xa dõi trông

Cây đèn nhận ra sức dẻo dai ngư phủ
Mùa tiếp vụ
Cá đầy khoang
Hơi thở phả lên gió mặn vội vàng
Hơi thở dồn vào mắt lưới
Cây đèn bền lòng thức đợi
Con tàu về bến bình yên

Cây đèn biển soi đường biên
Đường biên trên biển không cột mốc
Lãnh hải không vẽ ngang kẻ dọc
Nhưng rất thiêng liêng
Chủ quyền

Cây đèn biển nhận ra loài cướp biển
Chúng cướp của và xâm chiếm tài nguyên
Cái “lưỡi bò” của lòng tham liếm những lớp sóng hiền
Rồi nhả ra bão giông và sấm chớp
Cái “lưỡi bò” của lòng tham chực chờ đớp
                                      như con cá mập đói săn mồi
Ôi, thói đời
Lòng tham nấp cùng bóng tối.

Tầm nhìn cây đèn biển khắp trùng khơi
Trông đợi
Những con tàu về bến
Neo bình yên bên thềm cát quê nhà.
BVB
 
------------------

Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

Theo đầy tớ định hướng


Khi cướp xong chính quyền
Để đâu hết vui sướng
Liền đề ra định hướng
Ruộng đất cho dân cày.

Ruộng đang ở trong tay
Nguyện xung vào Hợp tác
Không còn đường nào khác
Đầy tớ định hướng rồi .

Đây là cuộc đổi ngôi
Dân nghèo lên làm chủ
Nhân viên trong chính phủ
Toàn đầy tớ của mình .

Định hướng cách tôn vinh
Ủy quyền cho đầy tớ
Tới khi nào biết sợ
Người chủ thành Dân oan.

Theo định hướng, miễn bàn
Việc quốc gia công thổ
Luật đất đai công bố
Có chính sách thu hồi .

Lại thêm cuộc đổi ngôi
Ruộng đất nay thay chủ
Dân cày về chỗ cũ
Chuyện mèo lại hoàn mèo.

Về vị trí người nghèo
Đất nhiều thành Doanh nghiệp
Địa chủ đã hóa kiếp
Không còn lại trên đời .

Giống cái chuyện thuê người
Không gọi là bóc lột
Phải gọi là nòng cốt
Nền kinh tế quốc gia .

Việc định hướng đã qua
Nay chuyển sang kiên định
Nền vô sản chuyên chính
Không có chuyện bất đồng !

Mục tiêu tới hay không
Trăm năm sau sẽ biết
Công sản là bất diệt
Đầy tớ định tương lai !
Ngày 18/4/2014
Hoàng Đức Doanh
                     (FromVũ Trọng Khải khai.hendainhan@gmail.com

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

Trịnh Minh Châu - CHÙM THƠ THÁNG TƯ

   

                                    
   
  MIỀN NAM
Nhà thơ Trịnh Minh Châu

Yêu quá thể miền Namngày ấy
Dẫu đạn bom, muỗi ,vắt ,xuyên rừng
Mưa xối xả,võng ,tăng ướt sũng
Lòng vẫn mơ phố xá khôn cùng

Nhìn đồng đội gầy như nhau thế
Da bủng xanh cơm vắt chia đều
Người ngã xuống bên rào bót giặc
Người sống còn canh cánh thương yêu

Yêu quá thể miền Nam đạn lửa
Chẳng ai lo sung sướng riêng mình
Khi được gọi xả thân vì nước
Người sẵn sàng đâu ngại hy sinh

Cứ xa hút: Lờ Gò, Xóm Giữa,
An toàn khu,Sa Mát,Sông Vàm...
Đêm tỉnh giấc giữa tình xứ sở
Ôi miền Nam, miền Nam, miền Nam

Ôi miền Nam thêm nồng duyên nợ
Đổi thay rồi ai nhớ ai đây
Em ngày ấy,thành bà chưa nhỉ?
rừng tối trời tay dắt bàn tay

Cứ da diết miền Nam qúa thể
Mỗi làng quê  khi bóng đổ chiều
Sẽ có lúc như thời trai trẻ
Lại thăm miền quê ấy thương yêu.
TMC
-------------------

                                                          

GỬI MIỀN GIÓ CHƯỚNG

Biết nói gì với em gái chiều nay
Ở phía ấy mùa này đang gió chướng
Mưa cuối vụ giọt giọt đều tâm tưởng
Thấm tận lòng cho em mãi yêu thương

Tóc ngày xanh anh rải dọc con đường
Riêng trái tim vẫn đập thời trai trẻ
Nếu có khác chỉ thêm nhiều suy nghĩ
Tháng năm dài bão tố cứ ùa vô

Đất quê mình thời đạn lửa anh qua
Bạn ngã xuống bây giờ chưa thấy mộ
Xa thẳm đấy nhưng rất nhiều duyên nợ
Biết cuộc đời có trả được hay không

Đừng vội vàng nói có hoặc rằng không
Trời đất rộng biết bao điều lãng mạn
Nhưng máu đỏ con tim chưa thể cạn
Thì con đường cũng có lúc tày gang

Biết mùa này gió chướng vẫn miên man
Anh chưa đến nhưng mùa khô lại đến
Đành lỡ hẹn dù chưa từng hò hen
Kìa em trông trái đất vân xoay kìa
                                       TMC
------------------

 
       THÔI ĐỪNG
                                            (Gửi người thua, được)
Mặc những người sai, đúng cãi nhau
Tôi là lính một thời máu lửa
Tuổi hai mươi bừng bừng sức trẻ
Tôi ào ào đi với đoàn quân

Suốt dọc đương đôi chỗ dừng chân
Chớp nhoáng quá không vào nỗi nhớ
Nghe phía trước đì đùng súng nổ
Tôi muốn tôi là một anh hùng

Bom đạn gầm lên ác liệt tận cùng
Tôi chỉ thấy quân thù trước mặt
Tôi được sống hay tôi phải chết
Trận đánh thành mưu mẹo lì gan

Sức con người đâu phải thép gang
Tôi mơ ước nhanh ngày chiến thắng
Về với quê hương, họ hàng thôn xóm
Lại cấy cày như mẹ như cha

Tiếng súng im rồi, năm tháng đã xa
Đầu tóc bạc  lòng còn ám ảnh
Xương máu loang ra theo từng trận đánh
Thương thắt lòng bạn chết cho ta...

Giận vô cùng, đất nước  hoan ca
Đồng đội cũ  biến thành quái thú
Sống lẫn quất trong từng  đội ngũ
Không muốn làm ánh sáng một thời mơ.

Thôi thì đừng nói nữa ngaỳ xưa
Đừng nói mãi  nỗi đau quá khứ
Người đúng, người sai dành cho lịch sử
Ta thương nhau sau thấm thía một thời

Ta thương nhau như những con người./.
3- 2014
TMC
----------------
 

XÓM NHỎ

Trời vẫn đẹp và cánh đồng vẫn đẹp
Dưa anh về xóm nhỏ của mình đây
Cây duối vàng xôn xao đàn sáo gọi
Ngọn tre làng chấp chới cánh cò bay

Gió tự tình hoa phảng phất hương say
Mây ngổn ngang chi không lối không hàng
Chiều ai đứng thả hình trong thăm thẳm
Sông, nước đầy con cá lội cung quăng

Như tại bây giờ,như tự ngàn năm
Câu hát ai ngân như gái chưa chồng
Nắng hư ảo cuối ngày chưa muốn tắt
Em có về xóm nhỏ với anh không ?

Đêm sao trời thêm nỗi nhớ mênh mông
Hương lúa hương cau thơm tiếng em cười
Cứ trải suốt dọc đường anh năm tháng
Dẫn anh về xóm nhỏ đó em ơi !
TMC
------------------                          

Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

THƠ VƯỜN TẶNG VƯƠN

Chùm thơ
TIÊN LÃNG THI TỨ

* Bùi Văn Bồng


1_ TRĂM NĂM TRONG CÕI ĐẤT ĐAI

Chắp tay lạy cụ Nguyễn Du
Mượn câu Kiều chửi: “Tổ sư gian tà!”
***
Trăm năm trong cõi người ta
Chữ Quyền, chữ Chức khéo là hợp nhau
          Đất đai chiếm dụng nát nhàu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng

Sinh ra nhiều nỗi bất công
Quan trên, quan dưới đồng lòng vung tay
Lọc lừa đủ kế phơi bày
Cũng từ bụng dạ chất đầy gian tham
Mượn tay bộ đội công an
Ủi nhà dân, mặc tiếng oan não lòng
"Lạ gì bỉ sắc tư phong..."
Quan tham quen thói đem còng dọa dân

Mặc cho trời đất xoay vần
Có quyền ông chẳng phân vân chút nào
Xua quân, hét lính ầm ào
Như phường “nách thước tay dao” kém gì

Hung hăng mặc tiếng thị phi
Đất ngon chưa chiếm ông thì chẳng tha
Trăm năm trong cõi người ta
Ông thần Tham Nhũng quả là rất oai

Không cần xem xét trong ngoài
Mặc cho chân lý mệt nhoài kêu ca
- "Tham lam là việc của ta
Đứa nào đụng đến ra tòa như chơi!"

Ông ôm quyền lực thay trời
Thứ dân bay chớ mà moi móc nhiều
Nếu như có đứa sinh liều
Chống người công vụ thì tiêu đời mày

Đồng tiền đã sẵn trong tay
Thì cho cả lũ chúng mày đeo gông
Dân bay dẫu một chữ “Đồng”
Làm sao sánh được với ông quyền hành

Khôn hồn thì cứ giao nhanh
Đất, nhà ông chiếm bay thành cu li
Cu li thì có quyền gì
Ông đương chức vụ, ông thì dẹp ngay

Mặc trời cao, mặc đất dày
Sạch sành sanh vét cho đầy túi tham
Vì tiền tao thẳng tay làm
Tiền, vàng là thứ tao ham nhất đời

Phen này bay có kêu trời
“Trời là tao” xét chi lời chúng bay
          Mặc bay van lạy suốt ngày
Bịt tai như điếc, bắt ngay họ Đoàn

            Tiền đâu bay dám kêu oan?
Cho dù đá có nát gan, kệ đời...
           Cũng là một kiếp con người
Trời kia xếp số một đời thứ dân

          "Bắt phong trần phải phong trần..."
Muốn thăng quan phải nhớ phần mua quan (!)
           Sinh ra những thói lăng loàn
Thằng cha Đầy Tớ gieo oan Chủ Nhà

            Hung hăng bắt Chủ ra tòa
Xua quân đập phá nát nhà Chủ Nhân...
            Trời sao ăn ở bất cân
Quan quyền lộn ngược đường chân lên đầu (?!) ...
                                                            BVB


2_ HỌ ĐOÀN AI OÁN KHÚC

Chị nhặt nhạnh từng mảnh gạch vỡ
Xếp lại góc lều làm bàn thờ
Nhà họ Đoàn bị phá nát
Tan tành lư hương, đĩa bát
Tết đến rồi,
Ông Bà ơi về chứng giám
Kê tạm bàn thờ
Mời Ông Bà chia sẻ chút khói hương
Vài gói mì tôm
Lọ nước
Cúng Tết mồng Một
Con rồng trên mặt đầm ngủ buồn thiu...

Nghèo
Anh em họ Đoàn chắt chiu
Tên anh là Vươn, phải không ngừng vươn tới
Tên chị là Thương
gặp cảnh tang thương
nước mắt rơi đẫm gian lều
Các chú Sịnh, Quý, Vệ
Vùng hoang vừa sinh lợi thành đất Quý
Người ta rình chụp giật, phải bảo Vệ thôi...
Những cái tên như trời đặt sẵn
Phải gian nan chưa dễ mưu sinh

Máu,
Mồ hôi,
Nước mắt
Gần hai mươi năm chiu chắt
Gần hai mươi năm dồn tâm sức
Gần hai mươi năm nợ ngân hàng tiền tỉ

Tưởng nay đến mùa gặt hái
Tưởng nay thoát được cảnh nghèo
Ngờ đâu đời nhiều ngang trái
Cống Rộc rụng rời
“Tiếng oan dậy đất oán ngờ lòa mây”
Lầm lũi nhà nông cố vươn lên thoát nghèo
Chống chọi thiên tai
Chống chọi quan tham ô lại
Mặt đầm muốn cồn lên ngàn lớp sóng
Đất đai đau quặn thắt
quan quyền hí hửng lòng tham

Mong anh sớm trở về
Mang theo cái án đè vai gầy đau đớn
Chị mừng rơn
Vái trời tri ân... công lý!
Nhưng, ôi thôi công lý chìm đáy đàm
Công quyền vênh mặt ghế cao!
                             BVB
-----------------


3_ THAM QUAN Ô LẠI

Mặc cho dư luận rầm rầm
Ông ăn nhậu chán, ông nằm khểnh chân
Mặc cho oan khốc của dân
Ông như “Nghị Quế” chẳng cần đến ai

Không đọc báo, chẳng nghe đài
Báo đài mặc kệ bịt tai ngán gì
Ông lè nhè giọng khinh khi
Bất cần công luận, thị phi kệ đời

Quan liêu đến thế ông ơi
Ai giao cái ghế ông ngồi nghênh ngang
Vểnh râu, vác mặt cửa quan
Ông ăn bổng lộc nhậu tràn cung mây

Không động chân, chẳng động tay
Sao ông vô cảm như cây gỗ già
Mặc cho thiên hạ kêu la
Ông lo vinh hiển phì gia, kệ đời

Mau mà rời ghế đi thôi
Cắm đầu cút khỏi cái nơi cửa quyền
Để cho thiên hạ được yên
Đừng làm dân chúng phát điên cả đầu

Chánh Văn phòng huyện mặt ngầu
Quan liêu đến mức nát nhàu lương tâm
Cửa quyền thêm với lòng tham
Toàn thân Chủ tịch nhuộm chàm nhuốc nhơ
                                              BVB

4_ CÁI CHẾT CỦA UY QUYỀN

Uy quyền tưởng lớn, uy quyền chết
Uy quyền tưởng mạnh, uy quyền tiêu
Dân không liều
Kẻ có uy quyền ngang nhiên, liều lĩnh
Dùng uy quyền mệnh lệnh ức hiếp dân

Ủi nhà dân hòng chiếm đất
Cái quy luật ăn ở bất nhân
Chọc vào lòng dân như tự đâm thuyền cho thủng
Sóng dâng trào chìm khuất đáy sông

Uy quyền - sinh bất công
Uy quyền - đồng hành tội ác
Đồng Nọc Nạn năm xưa mọc đầy năn lác
Dân khai hoang xơ xác cảnh nghèo
Lành như đất, máu-mồ hôi thấm đất
Sao ngang nhiên chiếm đoạt và hò reo?

Nay Tiên Lãng quê nghèo
Người dân lấp hoang lầy chống đói
Đất trở nên mỡ màu
Ai xoi mói
Những kẻ tham còn đói miếng mồi thơm
Coi dân như rác như rơm
Thằng Bờm tay trắng
Nơi có chất tanh là nơi đặc dày ruồi nhặng
Nơi có miếng ăn chảy dãi quan tham
Mang tên xã Vinh Quang
Ai cho vinh quang?
Những cái chết không oan
Chỉ có dân oan ức

Uy quyền nghênh ngang áp bức
Cưỡng chế cũng bất lực
Tiếng mìn đánh thức
Những quan tham quen thói lộng quyền
Áp bức dân - uy quyền hết
Cướp của dân - uy quyền chết
Uy quyền nghênh ngang
Rồi uy quyền cũng hết!
BVB

5_ LÝ MƯỜI KHINH
(Dân ca CỐNG RỘC thời @)
Một khinh ông mượn chức quyền
Đất đai chiếm dụng nhiều tiền ăn chơi
Hai khinh ông hứa nuốt lời
Dân vừa lui bước ông thời tới luôn

Ba khinh ông biết bán buôn
Hết chui cửa trước lại luồn cửa sau
Đất ngon, ông hỏi: “Đâu đâu?”
Nghe như tiếng chó sủa đầu bụi tre

Bốn khinh ông biết ăn chia
Đât đai, dự án, ao đìa... chiếm ngay
Tiền nhiều ông sẽ vung tay
Chạy quyền chạy chức có ngày leo cao

Năm khinh ông khéo xé rào
Trở ngang pháp luật ào ào xua quân
Phen này quyết bắt họ Đoàn
Giam rồi đâu dễ kêu oan trong tù (?)

Đất đầm chiếm đoạt êm ru
Miếng ngon như thế chần chừ làm chi?
Sáu khinh ông giỏi quăng chì
Cá tôm cũng hốt huống chi mạng người

Nhà dân san phẳng như chơi
Mặt bằng giải tỏa bay thời ở đâu?
Bảy khinh ông giỏi bắc cầu
Cấp trên lắm kẻ ham giàu bao che

"Công bằng, dân chủ - màu mè
“Báo đài lên tiếng tao đè xuống ngay!”
Tám khinh ông dám thẳng tay
Cả trăm cảnh sát ban ngày hung hăng

Có quyền ông lệnh thẳng băng
Khác nào "đánh trận" xem thằng nào thua
Chín khinh ăn bậy nói bừa
Ông quen cái thói đánh lừa trắng-đen

Mười khinh ông có tên Hiền
Ông Hiền như thể chó điên cắn càn.
                                                                               BVB

6_ ANH HÙNG CỦA NHÂN DÂN
(Trong lòng dân phong tặng danh hiệu
cho khí phách Đoàn Văn Vươn)
Anh từng là người lính
Mạnh khí chất, vững niềm tin "Bộ đội Cụ Hồ"
Xuất ngũ, lộn ngược ba lô
Tìm đất khai hoang vượt nghèo khó
Biển Hải Phòng sóng vỗ
Đất Tiên Lãng gọi người
Tên anh đã mạnh sức VƯƠN với đời
Họ ĐOÀN, anh em cùng hợp sức.

Vay vốn ngân hàng
Ngày đêm tận lực
Đầm phá hoang vu đê lấn biển VƯƠN dài
Xanh tin cậy hàng cây chắn sóng
Thao thức cùng ước mơ cháy bỏng
Anh nhìn trời cao rộng
Bao gian nan, tia hy vọng sáng bừng

Nhưng anh chưa kịp mừng
Kẻ gian tham đã rập rình cướp đất
Khi lòng tham đè lên trên pháp luật
Chúng nghênh ngang coi Trời Phật như thừa
Vì máu tham hối thúc chúng làm bừa
Nhóm lợi ích cùng vào hùa gian ác
Dễ gì chúng bỏ qua “mâm thịt nạc”
Miếng mồi ngon chia chác lũ quan quyền
Vì lòng tham nhuốm bùn nhơ quan điểm
NGƯỜI bỗng thành CON mưu mô xuất hiện
Chúng bất chấp nhân luân hung hãn tranh mồi
Công vụ hay phi vụ?
Máu cường hào làm ô danh Cộng sản!
Lòng anh căm phẫn sục sôi
Không thể ngồi chờ "công minh pháp luật"
Anh thành tội nhân bởi lũ tanh hôi
Dáng cây thông VƯƠN thẳng giữa đời
Người anh hùng đứng lên đòi đất

Đất đai – một đời mơ ước
Đất đai – mồ hôi, nước mắt
Đất đai – dồn sức lo toan
Đất đai – hy vọng dâng tràn
Đất đai – VƯƠN lên cao QUÝ (*)

Trước nỗi oan khiên
Trước lũ cường quyền
Người lính năm xưa xung trận
Bị dồn đến chân tường uất hận
Người nông dân hiền lành chăm chỉ
Người cựu chiến binh bền chí
Buộc phải dùng vũ khí
Chống bất công, gian ác, cường quyền
Chống kẻ bất nhân tham tiền chiếm đất
Ai ép buộc anh điên máu lên?

Anh không điên
Đoàn Văn Vươn, anh hùng thời đổi mới
Anh hùng Chí Khí
Anh hùng của nhân dân
Anh hùng vì công lý
Đánh thẳng vào quan tham
Đập tan thói hung hăng vô lại
Tàn dư thời phong kiến lộng hành
Tàn dư thời ác bá gian manh
Chúng mượn danh Cộng sản
Nhưng nói với dân bằng súng đạn
Phải chết ư?
Giam cầm ư?
Anh không nản
Đấu tranh cho lẽ phải, công bằng
Có nề chi quyền lực với xiềng gông!

Anh như ngọn đuốc sống
Xua bóng đêm soi ánh rạng chân trời
Con Rồng quẫy lên rồi
Chí khí anh gọi đời thêm mạnh bước
Trong đổi mới anh VƯƠN lên phía trước.
<BVB>

* (Chùm thơ về vụ Tiên Lãng của Bùi Văn Bồng_2012)


-----------------------------------------