Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

LÁNG GIỀNG ĐIỂM TIN - Thứ Sáu - 4-4-2014

1 -  BA SÀM
CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT
Cuộc Chiến tranh Lạnh kế tiếp: Biển Đông trước cơn bão (Phan Ba). “Có một điều mà Trung Quốc đã thành công: liên minh các quốc gia ASEAN đã bị chia rẽ. Hai cực đối chọi nhau là một Campuchia theo Trung Quốc và một Philippines rõ ràng theo Mỹ. Với một ít hạn chế, người ta còn có thể xếp Lào và Thái Lan vào phe Trung Quốc trong câu lạc bộ mười nước này“.
Nguyễn Hữu Cầu và Nguyễn Công Đoan: Như một sự tình cờ (DCCT). – Cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Cầu giải thích và trình bày bài hát ‘Khỏe Re Như Con Bò Kéo Xe’  – Ngày 3.4.2014 (ducme.tv). “Trong quan tài mở ra, chứa những ý niệm về hòa bình, muốn đất nước hòa hợp, hòa giải với nhau, không còn chiến tranh, không còn phân biệt ngụy tặc, cộng sản tặc hay là cái gì hết, mà chỉ còn con người VN, con cháu của Đức vua Hùng Vương… Con bò kéo xe là sự miệt mài của người tù tử hình, rồi qua chung thân, rồi có thể về. Thật ra kéo cái này nặng lắm, mà mình muốn nói với người đời rằng cái này khỏe ra như con bò kéo xe, mà thật ra rất là chua xót, nặng nề, chứ con bò nào kéo xe mà khỏe đâu… nhưng mà mình nghĩ cảnh đó, biến nó thành bình thường thì nó sẽ khỏe re như con bò kéo xe, mà tôi kéo đã 32 năm rồi, bây giờ cũng được nghỉ rồi nè…”
Một sinh viên tranh đấu bị đuổi học (Lê Anh Hùng).  “Phạm Minh Vũ, sinh năm 1992, là sinh viên Khoa Báo chí, Trường Cao đẳng Phát thanh Truyền hình I, Đài Tiếng nói Việt Nam từ năm 2012.  Không như phần lớn sinh viên Việt Nam khác, vốn bàng quan với chuyện chính trị, Vũ đã trưởng thành về chính trị từ khá sớm và ý thức được những gì đang thực sự diễn ra trên quê hương mình.Mới đây, ngày 28.3.2014, Hiệu trưởng Trường Cao đẳng PTTH I Dương Văn Tuẫn đã ký quyết định đuổi học em với một cái cớ lãng xẹt là ‘xé bài thi trong phòng thi’.” – Phạm Trần: Thanh niên giữ Nước hay giữ đảng? (DLB). – Ngô Vương Toại – Một thời khó quên (12/04/1947 – 03/04/2014) =>
Ba mạng lưới các tổ chức xã hội dân sự đề nghị chấp thuận các khuyến nghị về bảo vệ và thúc đẩy nhân quyền ở Việt Nam sau UPR (Dân Luận). Đó là: GPAR (Nhóm Hợp tác Thúc đẩy quản trị và Cải cách hành chính công) GENCOMNET (Mạng Giới và Phát triển cộng đồng) CIFPEN (Mạng lưới An ninh lương thực và Giảm nghèo). – Việt Nam bỏ phiếu phản đối Nghị quyết kêu gọi thúc đẩy việc bảo vệ quyền con người trong các cuộc biểu tình ôn hòa của LHQ
Sài Gòn Thất Thủ – Kỳ 6 (DCVOnline). Cựu Ngoại trưởng VNCH Trần Văn Đỗ: “Lẽ ra hai miền Nam Bắc Việt Nam đã được tiếp tục chung sống một cách lâu dài theo tinh thần của hiệp định đình chiến Genève, nhưng vì phía Bắc Việt đã chủ trương dùng quân sự thôn tính miền Nam nên đã bắt đầu cho một cuộc chiến kéo dài cho đến ngày hôm nay”.
Bản Tin LĐV 20140403 Wonderful Saigon Electrics (Bình Dương): 2000 công nhân đình công, bảo vệ xịt hơi cay, công an đánh công nhân (LĐ Việt). “Công nhân tên Thủy tham gia đình công cho hay: Ông Nguyễn Quốc Thắng là Đại diện công ty Wonderful Saigon Electrics tại Việt Nam nói với đoàn đình công rằng: ‘Lương như thế đó, thằng nào không làm thì nghỉ, cứ nạp đơn là duyệt cho nghỉ việc hết’. Các công nhân cho biết là công an có đánh công nhân khi công nhân yêu cầu được vào khuôn viên công ty để gặp lãnh đạo“.
Bút danh C.B. là của ông Hồ? (DLB). “Chẳng lẽ ông Hồ Chí Minh viết bài ‘Địa chủ ác ghê’, đấu tố bà Nguyễn Thị Năm, cho người xử tử bà, rồi sau đó cũng chính ông bảo: ‘Không ổn! Không thể mở đầu chiến dịch bằng cách nổ súng vào một phụ nữ, mà người phụ nữ ấy lại là người từng nuôi cán bộ cộng sản, là mẹ một trung đoàn trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam đang tại chức !’ (Trích từ hồi ký Hoàng Tùng)“.
Tòa án Tuy Hòa đã bênh công an trong vụ án ông Ngô Thanh Kiều (DCCT). – Nguyễn Minh Hòa: Một nhát dao chém thẳng mặt nhân dân (Quê Choa). “Bản án mà tòa vừa tuyên lúc 3 giờ thật sự là một nhát chém ngang mặt nhân dân, hằn sâu vào tâm thức nhân dân. Họ đang thách thức dư luận… Giết người mà chịu một bản án nhẹ hều như thế chẳng khác nào như một sự bảo đảm và khuyến khích những người công án khác không chỉ ở Tuy Hòa mà ở các nơi khác tin rắng cứ giết người đi, bất quá là 5 năm tù, là án treo thôi“. – TIN LAI RAI (Nguyễn Quang Vinh). “Người ta hỏi, xử như thế, công lý ở đâu?” – Đêm qua em mơ gặp công an (*) (DLB). – Những con người không có trái tim
Dương Hoài Linh – Hỡi các ông “nghị”, các vị đang ngủ hay thức? (Dân Luận). “Điều chúng tôi muốn nói là lòng tự trọng và lương tâm các vị để ở đâu khi để lực lượng chấp chính lộng quyền, coi thường người dân. Công an ngang nhiên tra tấn người dân vô tội đến chết mà vẫn được đề nghị án treo, cán bộ có chức quyền cướp đất, đền bù không thỏa đáng khiến nhiều phụ nữ phải trần truồng để giữ đất, nhiều người phải hy sinh tính mạng mình như Đặng Ngọc Viết để nói lên tiếng nói của lẽ phải, của công bằng“.
Đi theo kiểu không Phanh (Minh Văn). “Một xã hội tồn tại bằng sự độc tài toàn trị thì nó không có pháp luật. Xã hội mà không có pháp luật thì cũng giống như người ta đi xe đạp không phanh vậy. Nguy hiểm lắm, vì tai nạn luôn rình rập và có thể gây nguy hại cho con người bất cứ lúc nào. Đã thế lại không thể đi nhanh được“.
VỊ TRÍ CỦA KẺ NGOÀI RÌA (Thùy Linh). – Nói thêm về “Vụ Nhã Thuyên” (Học Thế Nào). Phải chăng GS.TS Trần Đăng Xuyền, Phó Viện trưởng Viện Khoa học Xã hội, trường ĐHSP Hà Nội và cũng là Phó hiệu trưởng ĐHSP Hà Nội vào thời điểm đó, là người đã “chỉ điểm” trong vụ này? Nguyễn Hoàng Đức với “Kỳ án văn chương Nhã Thuyên làm trai dám làm không dám chịu”: Ngô Văn Giá đệ nhất anh hùng của “hội đồng chuột” (Bà Đầm Xòe).
Vinaconex và nước mặt Sông Đà (FB Ivanovich/ Xuân VN).
- Nguyễn Hưng Quốc: Các mức độ phê phán (Blog VOA).
- Bùi Tín: Cuộc đánh tráo không thể có (Blog VOA).
Hãng AP: Ông Yanukovych thừa nhận mình sai lầm về vấn đề Crimea (DCCT). – Ông Yanukovych nhận sai khi “mời” quân đội Nga vào Crimea (KTB). “Đi cõng rắn về cắn gà nhà, sớm muộn cũng sợ sự trừng phạt của nhân dân nhưng trước hết là từ tâm linh. Nên sự sớm ân hận của Viktor Yanukovych là điều dể hiểu. Nhưng mọi việc đã quá muộn. Rắn đã chiếm ổ gà rồi! Đây là bài học cho các chính khách đang có quyền lực hiện nay“.
KINH TẾ
VĂN HÓA-THỂ THAO
BÔNG LÔNG NÓI CÁI SỰ ĐỜI (Lê Khả Sỹ).
GIÁO DỤC-KHOA HỌC
XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG
QUỐC TẾ
* RFA: Audio: + Sáng 03-04-2014; + Tối 03-04-2014.
* RFI: 03-04-2014
--------------
2 - Đttl - NLG
 
-------------------

THÔI, ĐÀNH BÓ TAY?!

PHẢI CHĂNG CHÚNG TA ĐÃ BẤT LỰC 
VÀ BUÔNG HẾT RỒI?
 “Chả biết cơ quan chức năng quản lý thế nào”, là lời than của một công nhân dự án Formosa (Vũng Áng, Hà Tĩnh) về tình trạng lao động Trung Quốc làm việc trong khu công nghiệp này với “công việc lắp giàn giáo, uốn cốt pha, bốc vác, đào hố như chúng tôi mà hưởng lương gấp 3 - 4 lần”
“Quản lý thế nào” là câu chuyện không chỉ anh công nhân Formosa bức xúc mà là câu hỏi rất nhiều ĐBQH đặt ra khi chất vấn tại diễn đàn QH hồi tháng 10.2012. Người ta không hiểu tại sao trong bối cảnh VN đang thừa lao động, hằng năm phải xuất khẩu một lượng lao động khá lớn ra nước ngoài làm việc mà vẫn chưa giải quyết được nạn thất nghiệp, thì ngay tại những địa phương vốn thừa lao động trầm trọng nhất lại sẵn sàng chấp thuận tỷ lệ lớn lao động phổ thông nước ngoài, đặc biệt là lao động Trung Quốc.
Khi đó, Bộ LĐ-TB-XH và các ngành chức năng đã hứa giải quyết dứt điểm tình trạng này; và rằng tháng 5.2013, khi bộ luật Lao động mới có hiệu lực sẽ giúp kiểm soát tình trạng lao động phổ thông nước ngoài không phép. Nhưng đến nay tình trạng không những không được giải quyết mà còn diễn biến phức tạp hơn.
Phát biểu của ông Phó giám đốc Sở LĐ-TB-XH Bình Thuận trên Thanh Niên ngày 1.4, dường như bộc lộ hết sự bất lực của quản lý nhà nước trong lĩnh vực này: “Có khi cơ quan chức năng đến nơi không có ai tiếp, hoặc công trường đóng cửa không cho vào” và theo ông này đây chính là nguyên nhân của tình trạng lao động “chui” trên công trường thủy điện Vĩnh Tân 2 (?). Quản lý chuyên ngành thì nói vậy, còn chính quyền cơ sở thì trả lời rằng “họ (nhà thầu - NV) rất ít khi quan hệ làm việc với xã… Nhiều khi họ đến làm việc không có phiên dịch thì chúng tôi biết gì mà làm việc” (?).
Trách nhiệm của quản lý nhà nước là phải bảo đảm sự tuân thủ pháp luật trong mọi trường hợp. Nhưng việc các cơ quan chức năng viện dẫn các khó khăn “khách quan” để lý giải cho sự bất lực của quản lý đối với lao động nước ngoài là điều rất khó chấp nhận. Hiện tại luật pháp không thiếu các quy định để kiểm soát số lượng và chất lượng lao động nước ngoài, chỉ có điều những quy định này dường như không được thực hiện nghiêm túc trên thực tế, bởi tính kém hiệu năng của các cơ quan thực thi. Câu chuyện các nước như Hàn Quốc, Nhật Bản, Malaysia... đang ứng xử với lao động VN làm việc bất hợp pháp ở nước họ phải được coi là kinh nghiệm trong trường hợp này. Khi bị phát hiện, không chỉ lao động bị trục xuất chắc chắn mà chủ sử dụng lao động bất hợp pháp đó có thể bị phạt đến sạt nghiệp hoặc truy cứu hình sự nếu số lượng lớn. 
Chính phủ đang phải chi nhiều tiền, làm nhiều cách để giải quyết tình trạng thất nghiệp. Sẽ là rất bất công với người lao động trong nước khi các cơ quan chức năng buông lỏng quản lý lao động nước ngoài do vô tình hoặc cố ý. Không có câu chuyện trách nhiệm chung chung mà trách nhiệm quản lý nhà nước ngành, quản lý địa bàn phải gắn với những trách nhiệm pháp lý rất cụ thể cho những người không hoàn thành nhiệm vụ.
Đồng Nhân
(Nguồn: Thanh Niên)
---------------




Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

Đường chín vạch*


            
* GEOF DYER
Vào năm 2009, Liên Hiệp Quốc đề ra hạn chót cho các nước trong khu vực nộp yêu sách ở biển Đông và vô số các đảo đá, đảo nhỏ, và rạn san hô có tranh chấp ở đó. Sau khi Việt NamMalaysianộp hồ sơ chung cho Liên Hiệp Quốc, Trung Quốc (TQ) công bố công hàm trong đó nêu rõ: “TQ có chủ quyền không thể tranh cãi đối với các đảo của biển Nam Trung Hoa (biển Đông) và các vùng biển lân cận”.
Kèm với công hàm này, Bắc Kinh đính theo một bản đồ khu vực trong đó yêu sách của TQ được phân định bởi một đường tạo thành với chín vạch.
Bản đồ “đường chín vạch” không mới mẻ: lần đầu tiên được các nhà vẽ bản đồ TQ vẽ ra trong những năm 19201 và đã được thông qua như là một bản đồ bán chính thức vào năm 1947 dưới thời Tưởng Giới Thạch - lãnh đạo của Quốc Dân Đảng. Nhưng đây là lần đầu tiên nó đã được sử dụng như một phần của một yêu sách chính thức của TQ tại một diễn đàn quốc tế. TQ nói rằng hình chữ U của bản đồ giống như một "lưỡi bò" phản ánh “quyền lịch sử” của họ có được từ việc họ đã kiểm soát nhiều hòn đảo khác nhau trong nhiều thế kỉ. 
Sách trắng quốc phòng mới nhất của TQ tuyên bố “Chúng tôi sẽ không bao giờ tìm kiếm quyền bá chủ” - một cụm từ theo công thức vốn là một trong những phương châm của chính sách chính thức của TQ. Nhưng ở nhiều nước châu Á, yêu sách về “quyền lịch sử” như vậy không khỏi khiến họ cảm nhận đó là một nỗ lực giành quyền bá chủ của TQ. “Chúng tôi có lẽ không phải bị quá bất ngờ,” một nhà ngoại giao Thái tâm sự về việc TQ đưa ra của bản đồ “đường chín vạch.” “Nhưng thấy tận mắt rằng họ thực sự yêu sách hầu như tất cả - thì thật là khá choáng váng.”
Di sản của 500 năm khống chế của hải quân phương Tây ở châu Á là những cái tên dùng phổ biến cho nhiều thể địa lí ở biển Đông – nào là đá Mischief (đá Vành Khăn), bãi ngầm Macclesfield, đảo Woody (đảo Phú Lâm), và bãi cạn Scarborough. Khoảng trên dưới 60 đảo/đá ở biển Đông được chia thành hai nhóm: quần đảo Hoàng Sa ở phần phía bắc và các quần đảo Trường Sa xa hơn về phía nam. Trong nhiều thập niên, các tranh chấp xem nước nào sở hữu các thể địa lí là chỉ như vở diễn bên lề ít được biết đến. Nhưng trong 5 năm vừa qua, các tranh chấp đó đã nhanh chóng trở thành một cơn bão thật sự của địa chính trị hiện đại, và Biển Đông đã trở thành nơi mà mối quan ngại của Mĩ và của Đông Nam Á về việc gia tăng quân sự của TQ đã bắt đầu có điểm chung. Đối với Mĩ, các yêu sách của TQ đã dấy lên hồi chuông báo động về mối đe dọa lâu dài cho trật tự trên biển của Mĩ. Còn đối với các bên tranh chấp châu Á, tranh chấp đó cũng gom cả dầu, cá, và chủ nghĩa dân tộc mạnh mẽ lại cùng với nhau.
Ở TQ, biển Đông đôi khi được gọi là "Đại Khánh trên biển" (Đại Khánh là mỏ dầu ở phía đông bắc TQ được phát hiện vào những năm 1950), theo ước tính của TQ, có thể có không ít hơn 213 tỉ thùng dầu trong biển Đông, không quá ít so với dự trữ của Saudi Arabia, và có đủ khí đốt tự nhiên để đáp ứng nhu cầu cho 400 năm theo mức tiêu thụ hiện tại của nước này. Ngoài ra, vùng biển này cũng rất giàu tôm cá, làm cho chúng ngày càng hấp dẫn đối với các đội tàu cá TQ và Việt Nam vốn đã thấy nguồn cá trong các khu vực đánh bắt truyền thống của họ gần các bờ biển sụt giảm do đánh bắt quá mức, đẩy họ càng lúc càng đi xa hơn, vào vùng biển tranh chấp. 
Khi căng thẳng leo thang trong những năm gần đây, TQ đã khăng khăng cho rằng lỗi chủ yếu là do các nước khác, còn họ thì có rất nhiều bằng chứng hậu thuẫn cho yêu sách này. Các quan chức TQ lớn tiếng rằng TQ là nước duy nhất chưa khai thác nguồn tài nguyên dầu ở biển Đông. Một quan chức TQ nói: "Đã có 700 giếng dầu [đang khai thác] trong khu vực mà chúng tôi tin là của chúng tôi. Thế mà họ lại cáo buộc chúng tôi là quyết đoán.” Họ trỏ vào sự tăng cường cơ sở hạ tầng trên các thể địa lí do các nước khác kiểm soát, đặc biệt là Việt Namở quần đảo Trường Sa, VN đã kiểm soát 29 thể địa lí ở đó. Bắc Kinh cũng quả quyết rằng nỗ lực của chính Washington can dự vào tranh chấp đã khiến Việt NamPhilippinesdựa thế có một lập trường đối đầu hơn đối với TQ. Nhiều người ở TQ tin rằng Mĩ đang âm mưu chống lại họ ở biển Đông. Thôi Thiên Khải (Cui Tiankai), thứ trưởng ngoại giao trở thành đại sứ Mĩ năm 2013 nói “TQ không phải nước gây ra những lộn xộn này và còn lâu mới là kẻ gây hại. Đúng hơn TQ là nạn nhân chịu nhiều tổn hại."\
Các bên tranh chấp khác lại đưa ra một câu chuyện khác. Họ mô tả sự gia tăng dần dần nhưng kiên quyết về sự hiện diện của hải quân TQ trong khu vực trong thập niên qua, cũng như sự tăng lên cố ý các căn cứ quân sự trên một số hòn đảo mà TQ kiểm soát như là một phần của một quá trình gặm nhấm trong khẳng định chủ quyền. Các ảnh vệ tinh về đảo Phú Lâm (tiếng Trung làYongxing - Vĩnh Hưng) trong quần đảo Hoàng Sa cho thấy điều này. Đảo nhỏ này cách căn cứ tàu ngầm trên đảo Hải Nam khoảng 200 hải lí về phía nam. Đảo này không có dân bản địa hoặc nguồn cung cấp nước tự nhiên, nhưng trong vài năm gần đây nó đã trở thành một thành trì quân sự kiên cố. Năm 2012, Bắc Kinh tuyên bố thị trấn chính của hòn đảo, họ gọi là Tam Sa, là một đô thị chính thức. Vào ngày nó được tuyên bố là đô thị, một quan chức nông nghiệp địa phương tên Tiểu Kiệt (Xiao Jie) được phái đến trên một chuyến tàu chạy 20 giờ để giữ nhiệm vụ thị trưởng. Ông ta nói về công việc mới của mình: "Ở đây không có đất trồng trọt. Mục tiêu chính là để bảo vệ chủ quyền trên biển của đất nước chúng tôi."
Các chính phủ Đông Nam Á tố cáo Bắc Kinh áp dụng một chiến lược “vừa đàm vừa lấy”. Việt Namchỉ ra rằng hai trong số chín vạch trên bản đồ tai tiếng này củaTQ là nằm trong khu vực mà theo luật pháp quốc tế được coi là vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, khu vực hai trăm hải lí ngoài bờ biển của một quốc gia được công nhận bởi luật pháp quốc tế. Năm 2007, Bắc Kinh áp lực Exxon Mobil và một số công ti dầu khí nước ngoài khác phải từ bỏ các hoạt động khoan thăm dò ngoài khơi bờ biển Việt Nam- một sự kiện mà một số người tính như là điểm bắt đầu của giai đoạn hiện nay căng thẳng. Năm 2011, tàu chính phủ TQ cắt cáp của hai tàu đang tiến hành khảo sát về dầu khí cho PetroVietnam. Hai tháng trước đó, một tàu Philippinesđang làm nghiên cứu địa chấn trong khu vực tranh chấp đã bị hai tàu chính phủ TQ buộc phải rời đi. Hàng năm, chính quyền TQ thực thi lệnh cấm đánh bắt cá ở nhiều vùng của biển Đông, mà họ nói là để bảo vệ nguồn cá, nhưng quyết định này không có các chính phủ khác tham dự vào. Thế là mỗi năm, họ bắt giữ hàng chục ngư dân vi phạm lệnh cấm.
Khó có thể không nghĩ rằng hoạt động này như là một kế hoạch dài hạn có tính toán để từng bước khẳng định quyền kiểm soát khu vực. Tuy nhiên, giống như nhiều sự cố trong đó sức mạnh to lớn bên trong của TQ đã bắt đầu được tung ra, cũng có một khía cạnh khác đối với sự quyết đoán mới của TQ ở biển Đông, một áp lực ngấm ngầm từ bên dưới đòi phải làm mạnh tay hơn nữa. Cách TQ tiếp cận biển Đông là một trong những ví dụ rõ ràng nhất cho thấy các nhóm lợi ích cạnh tranh nhau đang ảnh hưởng nhiều phần trong chính sách ngoại giao thế nào– sự rạn nứt quyền lực mà các cơ quan TQ đã và đang chứng kiến. Một loạt các bộ máy quan liêu khác nhau của chính phủ có trách nhiệm chồng chéo đối với các thành phần hiện diện của chính phủ ở biển Đông, và đôi khi họ tranh nhau để làm cho sự hiện diện của họ được cảm nhận. Người TQ nhận thức rõ điều này qua việcgán tên các nhóm khác nhau này là “chín con rồng” , dựa trên truyền thuyết cổ xưa của một vị vua rồng mà chín người con có thể được nhìn thấy trong vô số bức tranh tường “đang khuấy động biển cả.”
Một trong số các áp lực đó đến từ chính quyền địa phương. Chính quyền đảo Hải Nam, chỗ có căn cứ hải quân mới, có trách nhiệm quản lí hành chính đối với quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, và trong hai thập niên qua đã cố gắng tổ chức du lịch loại cao cấp trên các hòn đảo này như một phần của kế hoạch phát triển riêng. Trong những năm gần đây, họ đã bào mòn sự phản đối của chính quyền trung ương về sáng kiến này. Cơ quan du lịch trên đảo Hải Namchào mời khách hàng với các chuyến đi bơi lặn xa hoa ở quần đảo Hoàng Sa, và bây giờ có một cuộc đua thuyền giữa Hải Nam và quần đảo Hoàng Sa. Các công ti dầu lớn, vốn nằm trong số những bộ phận có thế lực và liên kết chặt chẽ nhất của ngành công nghiệp nhà nước, cũng đã vận động cật lực chính phủ đẩy mạnh các yêu sách chủ quyền trong khu vực quyết đoán hơn. Trong năm 2012, CNOOC, một trong ba công ti dầu khí lớn, mời các nhóm dầu khí nước ngoài cùng khai thác 9 lô trong khu vực tranh chấp – nhiều lô trong số đó nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.
Ngay trong số các cơ quan chính phủ TQ thực thi pháp luật trong khu vực cũng có những lợi ích cạnh tranh nhau. Cục Ngư chính có trách nhiệm lập chính sách đánh bắt cá trong vùng biển của TQ, nhưng Hải giám TQ cũng tiến hành các hoạt động thực thi pháp luật trong khu vực. Giống như bất kì bộ máy quan liêu giỏi giang nào, cả hai đều muốn chứng tỏ mình xứng đáng để được cấp thêm ngân sách vốn đã tăng nhanh trong những năm gần đây. Họ thậm chí có một cụm từ để biện minh cho vai trò đôi khi mơ hồ và chồng chéo của họ: “Cứ chợp lấy thứ gì có thể chợp trên biển, còn chuyện phân chia trách nhiệm giữa các cơ quan tính sau.” Bộ Nông nghiệp, phụ trách Cục Ngư chính, áp dụng một hệ thống khen thưởng cho các cá nhân đã “cứng rắn và dũng cảm trong việc bảo vệ chủ quyền của TQ” Các quan chức được thưởng vì đã đuổi được nhiều tàu thuyền nước ngoài khỏi vùng biển mà TQ tuyên bố là của mình. Với hàng chục tàu vũ trang và máy bay trong tay, các cơ quan này cũng đã giữ vai trò đẩy ranh giới của tuyên bố chủ quyền của TQ ra xa thêm. Trong khi việc phái hải quân có thể được xem như một động thái khiêu khích cao độ, các tàu thực thi pháp luật có thể góp phần vào việc khẳng định yêu sách của TQ theo một cách ít đối đầu hơn.
Có hai yếu tố khác đằng sau cảm giác lo ngại sâu sắc ở Đông Nam Á. Không phải chỉ mức độ yêu sách [quá đáng] của TQ đã làm lo lắng khu vực mà còn là sự không rõ ràng của nó. Không ai biết mình đang đối phó với điều gì. Mặc dù bản đồ “đường chín vạch” đã được lưu hành trong vài thập niên nhưng TQ chưa bao giờ thực sự xác định [rõ] lãnh thổ của họ trên bản đồ này. Có khi, các quan chức Bộ Ngoại giao đã cố gắng trấn an bằng cách chỉ ra rằng TQ chỉ yêu sách các đảo và các thể địa lí bên trong đường đó thôi. Một yêu sách như vậy vẫn sẽ dính dáng hàng loạt tranh chấp khó giải quyết nhưng ít quá quắt hơn nhiều so với yêu sách toàn bộ khu vực trên bản đồ. Tuy nhiên, vào những lúc khác, các quan chức và các nhà phân tích TQ lại chỉ ra rằng “danh nghĩa/quyền sở hữu” lịch sử của họ đối với biển Đông đem lại cho họ độc quyền tất cả mọi thứ bên trong đường này. Những người khác lại còn cho rằng khu vực này là một phần của "vùng biển chủ quyền" của TQ. Bành Quang Khiêm (Peng Guangqian), một thiếu tướng diều hâu của PLA, đã mô tả vùng biển bên trong “đường chín vạch” như là “ ‘đất xanh’…của TQ” và là một khu vực do TQ “sở hữu.” Nỗ lực của CNOOC rao bán các hợp đồng chuyển nhượng dầu trong vùng biển tranh chấp và việc áp đặt lệnh cấm đánh cá của TQ cho thấy một lập trường chính thức rất khác với lập trường do Bộ Ngoại giao vạch ra. Sự mập mờ như vậy có thể nói lên nhiều điều. Nó có thể cho thấy có sự linh hoạt trong lập trường của TQ, có thể đã được khai thác trong các cuộc đàm phán. Nhưng nó cũng có thể có nghĩa là TQ đang cố thử theo cả hai cách, các nhà ngoại giao của họ bám chặt vào một yêu sách hẹp hơn trong khi hành vi thực tế của họ lại theo một phiên bản phình to hơn nhiều.
Ngoài ra còn có vấn đề về kích cỡ. Trong đối phó với TQ, các nước khác có ít cảm giác được bình đẳng chủ quyền nhưng lại có nhiều cảm giác như đang bị nằm kẹt bên cạnh một con voi lớn có thể bị nó đè bẹp. Sự khác biệt quá mức về kích cỡ đó làm cho các động thái của TQ có vẻ đe dọa hơn nhiều đối với các nước láng giềng hơn là Bắc Kinh nhận thấy. Các bên tranh chấp Đông Nam Á muốn có một cuộc thảo luận đa phương về các yêu sách khác nhau, tin rằng chỉ điều này mới cho phép họ nói chuyện bình đẳng được. Sợ các nước khác sẽ kết bè chống họ, TQ đòi hỏi rằng mỗi nước phải thương thảo với họ trên cơ sở một-đối-một. 
Hồi tháng 3 năm 2009, Jeff Bader, giám đốc khu vực châu Á tại Hội đồng An ninh Quốc gia, và James Steinberg, thứ trưởng ngoại giao, đến Bắc Kinh dự một loạt các cuộc họp với các đối tác TQ. Biển Đông là một trong những chủ đề đậm nét trong các cuộc họp này. Một vài tuần sau đó, tờ New York Times đăng một bài viết nói rằng TQ bây giờ gọi biển Đông là “lợi ích cốt lõi”. Trong ngôn ngữ ngoại giao TQ, hai từ này là vô cùng quan trọng. Hai "lợi ích cốt lõi" khác là Đài Loan và Tây Tạng, những vấn đề mà đảng Cộng sản TQ sẽ dời cả núi để giành lấy. Mô tả biển Đông bằng từ ngữ này quả thực sẽ thể hiện cho một sự leo thang đáng kể, một dấu hiệu cho thấy TQ đã hoàn toàn không dành chỗ cho thỏa hiệp hoặc đàm phán. Các quan chức TQ trên thực tế đã thể hiện một tâm thế không khoan nhượng trong các cuộc họp, đưa ra nhiều thuyết lí về quyền của họ ở biển Đông. 
Về cốt lõi, TQ đã bắt đầu gánh chịu hậu quả từ mâu thuẫn cơ bản của chiến lược của họ. Trong giai đoạn tốt nhất của hai thập niên qua, Bắc Kinh đã theo đuổi hai mục tiêu riêng biệt. Họ có một chiến lược quân sự cố từng bước đẩy lùi Mĩ về phía Thái Bình Dương và thực hiện việc kiểm soát tốt hơn các vùng biển gần. Đồng thời, họ có một nhiệm vụ ngoại giao bức bách là ngăn chặn các nước láng giềng hình thành một liên minh cản trở họ. Tuy nhiên, vở lẽ ra là hai mục tiêu này lại chỏi nhau. Càng cố đẩy lùi Mĩ và củng cố yêu sách lãnh thổ mạnh mẽ bao nhiêu thì họ càng khiến khu vực dang tay đón lấy Washington nhiều thêm bấy nhiêu. TQ đã phải chịu hết thất bại chiến lược này tới thất bại chiến lược khác. Rốt cuộc họ đã làm vững thêm các liên minh nền tảng của Mĩ ở Đông Bắc Á. Đồng thời, hành vi của TQ trong biển Đông đã cho phép Mĩ trở nên dính líu nhiều hơn nữa với các nước Đông Nam Á. Như Thì Ân Hoằng (Shi Yinhong), một học giả TQ và là người hâm mộ Bismarck, buồn bã nói: "Chúng tôi thu đạt được những điều trái ngược với những gì chúng tôi đã trông đợi."
Phan Văn Song lược dịch/Tia sáng   
 (Trích từ cuốn “The Contest of the Century: The New Era of Competition with China--and How America Can Win”, Knopf Doubleday Publishing Group, 2014)
---------------------
1 Theo Peter Kien-Hong Yu trong The Chinese U-shaped line in the South China Sea: points, lines, and zones, Institute of Southeast Asian Studies (ISEAS), 2003, Đường lưỡi bò được một nhà bản đồ vẽ lần đầu vào năm 1914 sau khi Nhật chiếm và trà lại đảo Pratas (TQ gọi là Đông Sa), và đó là một đường liền nét với điểm tận cùng phía Nam khoảng 15°, 16° (tức là chỉ tới khoảng Hoàng Sa) và cũng không bọc đảo Đài Loan (lúc đó Đài Loan còn thuộc Nhật), sau năm 1933 khi Pháp tuyên bố chiếm đóng một số đảo ở Trường Sa thì mới có một vài bản đồ tư nhân nới ĐLB xuống  khoảng vĩ tuyền 9° hoặc 7°  để bao luôn các đảo này (xem Zou Keyuan trong South China Sea Studies in China: Achievements, Constraints and Prospects, Singapore Year Book of International Law and Contributors, 2006)
--------------

Vụ công an làm nhục hình...

Vụ công an dùng nhục hình: 
Cần trả hồ sơ điều tra lại


Nhiều hành vi phạm tội chưa được làm rõ, không thể chỉ truy tố tội dùng nhục hình, càng không thể truy tố theo 2 khung hình phạt khác nhau
Sau nhiều ngày xét xử và nghị án (bắt đầu xét xử từ ngày 26-3), dự kiến chiều nay (3-4), TAND TP Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên sẽ tuyên án vụ 5 sĩ quan Công an TP Tuy Hòa dùng nhục hình dẫn đến chết người.
Có dấu hiệu bỏ lọt tội phạm
Những ngày qua, gia đình người bị hại Ngô Thanh Kiều (xã Hòa Đồng, huyện Tây Hòa, tỉnh Phú Yên) vẫn chưa nguôi phẫn nộ về tội danh cũng như mức án mà VKSND TP Tuy Hòa đã đề nghị đối với 5 bị cáo. Bà Ngô Thị Tuyết (chị nạn nhân) cho rằng TAND TP Tuy Hòa chưa làm rõ được toàn bộ những ai đã gây nên các vết thương trên thân thể nạn nhân. “VKSND chỉ buộc tội Nguyễn Thân Thảo Thành (nguyên thiếu úy, cán bộ điều tra Công an TP Tuy Hòa ) đánh vào đầu Kiều 2-3 cái, các bị cáo còn lại chỉ đánh vào chân, trong khi khám nghiệm tử thi cho thấy có đến 8 vết thương ở đầu. Chưa kể những vết thương ở vùng bụng, ngực làm tổn thương nội tạng. Gia đình tôi yêu cầu trả hồ sơ điều tra lại và giám định pháp y ở cấp cao hơn” - bà Tuyết bức xúc. Với dáng vẻ mệt mỏi, chị Trần Thị Tâm (vợ anh Kiều) băn khoăn: “Tôi không hiểu vì sao dân đánh người thì cho là tội cố ý gây thương tích hoặc giết người, còn công an đánh chết chồng tôi thì chỉ là tội dùng nhục hình(?)”.
Ông Ngô Văn Cộ (cha nạn nhân Ngô Thanh Kiều) thẫn thờ nghe 
các bị cáo khai thay nhau đánh chết con mình
Đồng quan điểm, luật sư bào chữa cho bị cáo và luật sư bảo vệ quyền lợi cho người bị hại đều cho rằng trong vụ án này có dấu hiệu bỏ lọt người, lọt tội nên cần trả hồ sơ điều tra bổ sung. Đặc biệt, ông Lê Đức Hoàn (Phó  trưởng Công an TP Tuy Hòa) có dấu hiệu phạm tội “Bắt người trái pháp luật”, “Dùng nhục hình” và “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” nhưng không bị xem xét trách nhiệm hình sự. Theo luật sư Nguyễn Văn Thắng (Đoàn Luật sư TP Hà Nội), có quá nhiều hành vi phạm tội chưa được làm sáng tỏ, như: cơ chế vết thương trên đầu nạn nhân không chỉ có dùi cui mà còn vật khác gây nên; các bị cáo đều khai đánh anh Kiều ở tư thế ngồi nhưng lại có nhiều vết thương ở sau mông; tổng số vết thương trên thân thể nạn nhân nhiều hơn so với số lần dùng dùi cui đánh của các bị cáo cộng lại…
Dư luận sẽ phản ứng
Trao đổi với phóng viên Báo Người Lao Động, ông Vũ Xuân Hải, nguyên Chánh Tòa Hình sự TAND tỉnh Phú Yên, tỏ ra bất bình trước việc vắng nhân chứng. “Hầu hết nhân chứng đều là công an, lẽ ra lãnh đạo công an phải dẫn nhân chứng ra tòa. Mình là người bảo vệ pháp luật thì phải chấp hành nghiêm chỉnh luật pháp, sao tùy tiện như thế được?” - ông Hải nói. Theo ông Hải, truy tố tội “Dùng nhục hình” là đúng nhưng phải xem xét để truy tố thêm tội “Giết người” hoặc “Cố ý gây thương tích dẫn đến chết người”. “Bỏ người ta nhịn đói từ sáng đến chiều là tội “Dùng nhục hình”. Bên cạnh đó, phải xem xét bị cáo có cố ý đánh vào đầu dẫn đến nạn nhân chết hay không? Nếu cố ý là tội “Giết người”. Ngoài ra, cần truy tố thêm tội “Bắt người trái pháp luật”. Không có lệnh bắt mà ban đêm còng tay người ta đưa đi là vi phạm pháp luật” - ông Hải khẳng định.
Về việc VKSND TP Tuy Hòa đề nghị 4 án tù treo, 1 án từ 5 năm đến 5 năm 6 tháng tù, ông Hải cho rằng vụ án đặc biệt nghiêm trọng vì dẫn đến hậu quả chết người, lẽ ra phải truy tố cả 5 bị cáo cùng một khung hình phạt. “Với tính chất của vụ án này mà án treo là treo làm sao? Theo tôi, cần trả hồ sơ để điều tra bổ sung vì hàng loạt hành vi phạm tội chưa được xem xét, có dấu hiệu bỏ lọt tội phạm. Nếu tuyên án là nguy hiểm, dư luận sẽ phản ứng gay gắt” - ông Hải nhận định.
Một nguyên chánh án TAND tỉnh Phú Yên cũng cho rằng nên xem xét truy tố về tội “Giết người” bởi “đánh ở đây là không vì mục đích gì, không phải là để lấy lời khai, tự nhiên đánh người ta đến chết như vậy là giết người”. 
Sẵn sàng chấp nhận nguy hiểm
Luật sư Võ An Đôn (bảo vệ quyền lợi cho người bị hại) nhìn nhận vụ án này phức tạp vì người bị hại bị công an đánh trong cơ quan công an dẫn đến tử vong. “Tôi nghĩ đến những người đã chết trong các nhà tạm giam, tạm giữ trước đó. Không biết họ có chết oan hay không nhưng vụ việc sau đó thường rơi vào im lặng. Tôi nhận bảo vệ miễn phí cho gia đình nạn nhân với mong muốn bằng mọi giá vụ án phải được sáng tỏ để người dân không bị tù oan cũng như chết oan; những người làm sai pháp luật phải bị trừng trị, như thế những người sau mới không dám sai phạm nữa” - luật sư Đôn nói.
Về việc liên tục đề nghị khởi tố ông Lê Đức Hoàn, luật sư Đôn quả quyết: “Tôi không muốn vụ án bỏ lọt tội phạm. Dù biết làm như vậy có thể rất nguy hiểm nhưng vì công lý, tôi sẵn sàng chấp nhận mọi thứ”.
Bài và ảnh: Hồng Ánh/NLĐ
---------------




Nhà quản lý khoa học


              * NGUYỄN NGỌC CHÂU
Có thể nói, hiện nay các nhà quản lý khoa học có phẩm chất như GS Phạm Đức Dương (trong bài:Tôi chỉ là người giúp việc cho các nhà nghiên cứu - Tạp chí Tia Sáng số 06 ngày 20/3/2014) ngày càng hiếm. Vì sao vậy?
Trước hết là một thời gian dài trước đây,  chính sách, mô hình và cơ chế quản lý khoa học có những bất cập đã tạo “cơ hội” cho những người đứng đầu tổ chức khoa học - công nghệ vốn đã yếu cái tâm, không phải là người giúp việc cho các nhà nghiên cứu, mà thường là các ông “quan” có đặc quyền ban phát kinh phí, đề tài, dự án nghiên cứu, v.v, biến mối quan hệ giữa nhà quản lý và nhà khoa học thành quan hệ cấp trên - cấp dưới... Đó là một trong những nguyên nhân dẫn đến những tiêu cực trong hoạt động khoa học, và làm tha hóa không ít cán bộ quản lý.  
Mặt khác, những người có trách nhiệm trong bổ nhiệm cán bộ quản lý khoa học, thường đánh đồng giữa kỹ năng chuyên môn (của nhà khoa học) với kỹ năng quản lý – lãnh đạo. Bởi vậy, không ít người rất giỏi về chuyên môn khoa học, được thừa nhận quốc tế, nhưng thiếu các phẩm chất, kỹ năng quản lý, khi được ưu ái đặt lên ghế lãnh đạo, một mặt họ không còn thời gian làm chuyên môn, bị mai một dần khả năng, động lực sáng tạo, mặt khác không thể tổ chức được bộ máy hoạt động tốt, thậm chí làm “hỏng” cả một tổ chức nghiên cứu. 
Để thay đổi thực trạng trên, chúng ta phải chấm dứt sự nhầm lẫn trong việc trọng dụng và sử dụng nguồn nhân lực KHCN, phân định rõ vai trò chức năng của nhà khoa học và nhà quản lý, đồng thời đánh giá đúng năng lực chuyên môn của từng người bằng cách dựa vào các tiêu chí chuẩn mực theo thông lệ quốc tế.
Đối với các nhà khoa học, cần đánh giá năng lực chuyên môn qua các tiêu chí: Công bố khoa học (tạp chí uy tín có hệ số ảnh hưởng IF cao, kèm theo đó là hệ số H cao); Khả năng “xin” tài trợ trong nước và quốc tế (đương nhiên các tài trợ quốc tế được đánh giá cao); Uy tín và khả năng phục vụ cộng đồng (tham gia, được mời chủ trì hoặc báo cáo tại hội nghị hội thảo trong nước và quốc tế); Tham gia hoặc được mời biên tập cho các tạp chí khoa học trong và ngoài nước. Đây là những tiêu chí làm căn cứ để các nhà khoa học được bố trí, sắp xếp vào các vị trí chuyên môn phù hợp và được cấp nguồn kinh phí cần thiết cho công việc nghiên cứu của mình. Cơ sở minh bạch này sẽ giúp hạn chế bớt tình trạng ban phát bổng lộc theo cơ chế xin-cho và khiến các nhà quản lý không thể lạm quyền, đưa ra những quyết định thiên vị theo chủ kiến riêng. 
Về phía nhà quản lý, việc đánh giá năng lực cần dựa trên các tiêu chí:  i) Ngoài bằng cấp về KHCN (bằng tiến sỹ hay thạc sỹ, nhưng không nhất thiết phải có học vị GS hay PGS) phải được đào tạo bài bản về quản lý KHCN; ii) Có kinh nghiệm năng lực quản lý KHCN thông qua các vị trí đã giữ (được chuyên gia có uy tín xác nhận và tiến cử, được cộng động KHCN ủng hộ); iii) Có phẩm chất tốt được thể hiện trong quan hệ với cộng đồng KHCN. Đây là những tiêu chí cần thiết khiến các lãnh đạo biết lắng nghe các ý kiến đóng góp của giới khoa học, tạo dựng một môi trường dân chủ, cởi mở hơn trong môi trường quản lý khoa học và tạo điều kiện thuận lợi hơn cho các nhà khoa học trong công việc chuyên môn của họ.
Cuối cùng, bất kể sự bổ nhiệm nào cũng cần được thực hiện thông qua một hợp đồng, trong đó quy định rõ bổn phận, trách nhiệm và quyền lợi của người được bổ nhiệm (vào vị trí làm chuyên môn hoặc làm quản lý). Qua thời gian định kỳ đánh giá theo tiêu chí trên đây, nếu không đáp ứng được các yêu cầu mà hợp đồng đặt ra thì người đó phải rút lui để người khác xứng đáng hơn đảm nhận cương vị của mình.

(Tia sáng)
------------

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng "Hoàn thanh nhiệm vụ"

 
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói tại phiên họp Chính phủ rằng dù được chi bộ cho là xuất sắc, ông cũng chỉ "tự nhận ở mức hoàn thành nhiệm vụ".
Báo Tuổi Trẻ dẫn lời ông Dũng nói tại phiên họp thường kỳ tháng Ba của Chính phủ ngày 1/4 rằng để đánh giá cán bộ "Tóm lại có bốn mức là xuất sắc, tốt, hoàn thành, không hoàn thành".
“Tôi thì nhận ở mức hoàn thành, chi bộ thì cho là xuất sắc, tôi cũng kiên định tự nhận ở mức hoàn thành," người đứng đầu Chính phủ khẳng định.
Theo bậc thang mà ông thủ tướng đưa ra, 'hoàn thành nhiệm vụ' là mức trung bình.
Ông Nguyễn Tấn Dũng đã nói như vậy khi nhận xét về các cán bộ công chức, mà theo báo cáo của các địa phương đa phần thuộc diện hoàn thành nhiệm vụ trở lên.
Ông nói "vừa qua các tỉnh, các bộ báo cáo lên tỷ lệ cán bộ công chức không hoàn thành nhiệm vụ vào khoảng 0,5-0,6%".
"Nhìn chung dư luận không đồng tình với kết quả đó, một số ý kiến nói là tỷ lệ không hoàn thành nhiệm vụ phải lên đến 20-30%. Bộ Nội vụ cần thanh tra, kiểm tra và khảo sát để đưa ra đánh giá."
Cũng trong cuộc họp Chính phủ, T̀hủ tướng Dũng phát biểu về đề xuất rút đăng cai Asiad năm 2019 tại Hà Nội.
Ông nói chưa được nghe Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch báo cáo về phương án đăng cai Asiad 18 nên yêu cầu bộ này giải trình cụ thể vào tuần tới. Theo ông Dũng, việc này cần làm chặt chẽ và thông tin rộng rãi.
"Mình đồng ý về chủ trương song phải có kế hoạch khả thi thì mới làm, còn không thì không làm."
Thành lập đoàn kiểm tra
Liên quan tới vấn đề cán bộ, nhưng trong lĩnh vực Đảng, ông Lê Hồng Anh - ủy viên Bộ Chính trị, thường trực Ban Bí thư - vừa ký quyết định thành lập chín đoàn kiểm tra của Bộ Chính trị, Ban Bí thư nhằm kiểm tra việc tiếp tục lãnh đạo, chỉ đạo và tổ chức thực hiện nghị quyết Trung ương 4 khóa XI “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”.
"Một số ý kiến nói là tỷ lệ [cán bộ công chức] không hoàn thành nhiệm vụ phải lên đến 20-30%."
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
Theo quyết định trên, 5 đoàn kiểm tra của Bộ Chính trị sẽ do các ông Ngô Văn Dụ, Đinh Thế Huynh, Nguyễn Xuân Phúc, các bà Tòng Thị Phóng và Nguyễn Thị Kim Ngân làm trưởng đoàn.
Trọng tâm làm việc của 5 đoàn này là công tác tổ chức cán bộ và thực hiện nguyên tắc tập trung dân chủ tại các cơ quan sẽ đến kiểm tra.
Các đoàn này chịu trách nhiệm kiểm tra Ban cán sự Đảng Bộ Nội vụ, Ban cán sự Đảng Bộ Thông tin-Truyền thông, Đảng ủy khối các cơ quan trung ương, Ban cán sự Đảng Bộ Giáo dục-Đào tạo; Ban thường vụ các tỉnh ủy Nam Định, Thanh Hóa, Đồng Nai, Đồng Tháp, Đắk Lắk và Thái Nguyên.
Bốn đoàn kiểm tra của Ban Bí thư, do các ông Ngô Xuân Lịch, Trương Hòa Bình, Trần Quốc Vượng và bà Hà Thị Khiết làm trưởng đoàn, sẽ làm việc với Ban cán sự Đảng Bộ Y tế, Ban cán sự Đảng Bộ Lao động-Thương binh-Xã hội, Ban cán sự Đảng Bộ Ngoại giao, Ban thường vụ các tỉnh ủy, thành ủy Cần Thơ, Ninh Bình, Nghệ An, Lào Cai và Lâm Đồng.
Đại hội 12 Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ được tổ chức vào năm 2016, thế nhưng giới quan sát cho rằng cuộc chạy đua vào các chức vụ chủ chốt đã bắt đầu ngay từ bây giờ.
( Theo BBC)

------------------

Vì sao tôi yêu Triết Học Đường Phố


Đã rất nhiều lần tôi muốn ngồi xuống như hôm nay, lật lại ký ức từ cái khoảnh khắc đầu tiên mà tôi gặp em – Triết Học Đường Phố để có thể chia sẻ những cảm nhận của tôi, tình yêu trong tôi đã trải dài trong suốt 1 thời gian gắn bó.
Bản thân tôi tự nhận là 1 kẻ sống tình cảm, và đối với tôi, những điều gì thực sự có ý nghĩa, những người nào mà khiến trái tim tôi phải mất nhịp nhiều lần, tôi luôn muốn thể hiện, bày tỏ tình yêu tận sâu bên trong mình đến họ. Chẳng phải khoe khoang hay cũng chẳng phải để ai đó phải nhớ tới, chỉ là khi tôi thể hiện ra, tôi có thể nhẹ gánh hơn khi mà tình yêu là quá lớn, khi mà những rung động bên trong thôi thúc tôi phải làm 1 điều gì đó. Để bây giờ tôi ngồi đây, gửi gắm tâm tư của mình cho tình yêu của tôi, cũng giống như 1 kẻ yêu đơn phương thổ lộ tình cảm với người mình yêu đã lâu, cho dù bị từ chối cũng có thể thảnh thơi mà tự nhủ: “Mình làm được rồi.!”.
Có lẽ ai đã từng biết đến THĐP cũng đều có 1 khoảnh khắc tình cờ gặp gỡ, nhất là với những ai đang yêu THĐP như tôi thì cái khoảnh khắc đó lại càng sâu đậm. Tôi vẫn còn nhớ như in cái khoảnh khắc tôi nhìn vào 1 bức ảnh người cha để con gái ngồi trên vai, và bên cạnh là những dòng chữ về 1 thời tuổi thơ đáng nhớ, tôi chỉ nhớ rõ nhất 1 câu: “Nơi cao nhất trên thế giới này là bờ vai bố”, bên dưới đề tên Triết Học Đường Phố. Và cái tên chính là điều hấp dẫn lớn nhất với tôi lúc đó, tôi không biết bạn cảm thấy như thế nào khi đọc cái tên đó nhưng với tôi, tôi cảm nhận được 1 điều gì đó phá cách, 1 chút sâu sắc cùng với 1 chút hoang dại, điều mà luôn hấp dẫn tôi bấy lâu. Khi vào Page, những câu nói, tư tưởng của những người mà tôi chưa 1 lần nghe tên đã làm tôi choáng ngợp, nhất là tư tưởng của Osho, và khoảnh khắc đó đã tạo ra bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời tôi. Để đến bây giờ tôi nhìn lại, tôi vẫn không khỏi vui mừng khi cảm thấy mình thật may mắn, hay cũng có thể nó cũng do chính tôi vẫn luôn khao khát 1 điều gì đó sâu sắc hơn, thực tế hơn khi đã chán lắm những cái Page tình yêu ngày ngày thất tình, ủy mị, những cái “triết lý” tầm phào mà đến tôi khi đó cũng phải bật cười, và hay cũng do… Duyên khởi.
Tình yêu của tôi với THĐP chớm nở ngay từ những ngày đầu tiên, khi những câu nói thực sự khiến tôi phải mất khá nhiều thời gian để suy nghĩ, để chiêm nghiệm, để thực hành. Và khi tôi kinh nghiệm được những tri thức ấy, tôi vui mừng khôn xiết, tôi cảm nhận được rất rõ sự trưởng thành bên trong. Những ngày tháng đầu, tôi không bỏ qua bất kỳ 1 bài đăng nào. Từng câu nói, từng bài học tôi nâng niu và nghiêm túc thực hiện. Những lần trao đổi, học hỏi qua những người cùng tư tưởng trên Page, tôi ngày càng trưởng thành hơn. Bản thân tôi ngay từ đầu đến với THĐP đã luôn mang trong mình 1 tâm thế học hỏi, tôi không quan tâm tác giả là ai, người nói là kẻ như thế nào, tôi chỉ quan tâm đến thông điệp mà Page mang lại giúp ích gì cho sự trưởng thành tâm thức trong tôi. Tôi mỗi ngày 1 trưởng thành, tình yêu trong tôi với THĐP cũng ngày 1 lớn, nhưng có lẽ điều làm tôi vui nhất là gặp gỡ và trở thành bạn của nhiều người cùng tư tưởng, cùng rung động với mình, để đôi khi lúc đó có cảm thấy trống trải, cô đơn tôi vẫn có thể tự nhủ: “Mình không đơn độc.”
Đã 2 năm rồi từ cái ngày biết đến THĐP, để giờ đây tôi là 1 admin, vẫn còn đó trong tôi những rung động thuở đầu khi là thành viên của Page, vẫn còn đó những xúc cảm khó có thể diễn tả khi đọc những bài viết, những trao đổi, những tranh luận của thành viên. Nhưng trên hết vẫn còn đó tình yêu của tôi dành cho THĐP, chẳng phải vì tôi là 1 admin, hay vì tôi là 1 thành viên trung thành, mà bởi vì… Chẳng có lý do nào cho tình yêu cả, tôi yêu THĐP đơn giản vì rung động trong tôi đang hòa cùng rung động của “em”. À mà có 1 lý do đấy, vì “em”…đáng được yêu thương…!
Đối với tôi THĐP giống như 1 người con gái, em nhẹ nhàng, sâu sắc, hoang dại như chính cái tên của em vậy. Em yêu quý tất cả mọi người, em chân thành với bất cứ ai, em nói và chỉ nói sự thật dù cho có làm ai đó bị tổn thương. Em mang bao nhiêu thông điệp, em vô tư trước không ít lời mỉa mai, châm chọc. Em mạnh mẽ, lặng lẽ đứng 1 mình, sống cuộc sống của chính mình dù xung quanh em có biết bao người con gái trang điểm lòe loẹt, trang sức đủ thứ, và tham lam vô độ. Người con gái khác tìm đủ mọi cách khiêu gợi thu hút người xem, mang 1 đống những mớ bong bóng cảm xúc chất ngập cả tâm thức của giới trẻ, những đống tin tức tào lao chất ngập cả tâm trí con người, rồi nhúng người khác vào những chương trình quảng cáo phù du, những quan điểm cuộc sống cực đoan, những triết lý tầm phào… Còn em, em vẫn đứng đó, cứ nhẹ nhàng thủ thỉ bao điều, những bài học nhẹ nhàng mà sâu lắng, những kinh nghiệm sâu sắc mà thiết thực về tình yêu, cuộc sống. Em vẫn đứng đó giữa bao cám dỗ đời thường, em chẳng cần danh lợi giàu sang, em chỉ cần… chỉ cần là chính em. Biết bao người đến mà có mấy người đi, có lẽ những ai đã chót yêu em cũng đều là những con người mang trong mình tình yêu sâu sắc lắm, sâu sắc như chính con người em vậy. Tôi nghĩ những người khác cũng như tôi, cũng muốn chia sẻ tình yêu với em nhiều lắm, nhưng có khi khả năng thể hiện vụng về, hãy cũng có lẽ họ cũng đã từng như tôi, yêu thiết tha nhưng chẳng 1 lần dám nói ra. Nhưng có lẽ tôi biết em cũng cảm nhận được phải không? Cảm nhận được tình yêu đó qua những quan tâm chân thành, những comment vụng về, hay những điều họ đã làm để giúp em có thêm nhiều người bạn mới… Và em biết đấy, tình yêu không phải là mãi mãi, sẽ đến 1 lúc hoa hồng phải tàn phai, nhưng tôi sẽ không ngại phải trồng lên thật nhiều bông hoa hồng khác khi mà em vẫn còn đó, vẫn đáng để được yêu thương…!
Có những khi tình cảm là quá lớn, và con người ta muốn bày tỏ tình cảm và lòng biết ơn của mình đối với người khác, thì 2 từ Cảm Ơn có lẽ là hợp lý nhất để nói ra, hợp lý không phải vì nó thể hiện được hết tình cảm của người nói, không phải không còn từ nào để diễn tả nữa, mà hợp lý là vì 2 từ đó người nói có thể gửi gắm hết những nỗi niềm, những tâm tư, những tình cảm của mình vào trong đó. Và giờ đây, thực sự trong tôi có rất nhiều điều muốn nói, những bài học, những kinh nghiệm, những điều tuyệt vời mà THĐP mang lại cho tôi, tôi sao có thể nói hết được lòng mình, tôi chỉ có thể biết nói 2 từ Cảm Ơn. Với 1 thành viên đã trưởng thành từ THĐP, cảm ơn anh Huy đã sáng lập ra Page và tâm huyết như vậy với tuổi trẻ, cảm ơn những người đã từng là admin của THĐP, cảm ơn những người bạn đã cùng tôi gắn bó sâu sắc với ngôi nhà nhỏ này, với người con gái đáng yêu như thế này…! Và gửi đến những người bạn của THĐP. Tôi và bạn cũng như nhau, cũng khao khát sự trưởng thành trong tình yêu và cuộc sống, để có thể vô tư và an bình trong cái bể khổ ở đời này. Tôi mong bạn hãy xem THĐP như chính ngôi nhà của mình, hãy trưởng thành trong đó, và khi đó bạn có thể rời chiếc tổ của mình và bay đến nơi mà bạn muốn, hay đôi khi quay về tổ dẫn đường cho những người em của mình, hay cũng có thể tạo ra thật nhiều chiếc tổ như THĐP để tất thảy ai ai cũng có thể tự do, ai ai cũng có thể cảm nhận được bầu trời…!
Tôi nghĩ anh Huy hay nhiều người trong THĐP cũng giống tôi, cũng khao khát mang lại điều gì đó tốt đẹp cho mọi người, nhất là giới trẻ khi giờ đây đang bị bủa vây với quá nhiều cám dỗ… Chẳng phải vì như thế có thể trở thành vĩ nhân, chẳng phải được nổi tiếng, chẳng phải là tự khoác cho mình cái áo của siêu nhân đi cứu người đời, hay chẳng phải muốn làm 1 điều gì đó thật to tát, cao cả… Mà đơn giản bởi vì tất cả cũng đều trải qua những điều như thế, cũng cảm nhận được những nỗi buồn, đau, tủi hổ, cô đơn, khổ cực… Nhưng trên hết chúng tôi đã tìm được con đường để vượt qua, để tự mình đứng vững trên đôi chân của mình, để có thể vô tư với đời, tràn ngập yêu thương với cuộc sống và khi bạn có thể cảm nhận được nỗi đau của người khác mà chính mình đã từng trải qua, tin tôi đi sẽ có 1 lòng trắc ẩn xâm chiếm tâm hồn bạn và bạn sẽ muốn, muốn lắm được giúp đỡ những người khác… Nhưng có 1 điều tôi muốn bạn phải hiểu, THĐP sẽ chỉ là người chỉ đường cho bạn, việc của bạn là co đi hay không mà thôi, và chúng tôi cũng không thể chắc chắn rằng con đường đó là Đúng, vì chưa ai trên đời này có thể biết được con đường Đúng là như thế nào, ngay cả với Phật hay ai đó khác, tất cả chỉ là tương đối. Chỉ vì chúng tôi đã, đang và sẽ đi trên con đường đó và cảm nhận được những điều tuyệt vời mà nó mang lại, nên chúng tôi muốn chỉ đường cho những ai muốn đi cùng, và hãy nhớ đừng tin tưởng bất cứ ai ngoài bạn, như tôi đã được nghe 1 câu ở đâu đó: “Hãy biết bản thân mình, mọi điều khác chỉ là phụ”. Và với những dòng chia sẻ như vậy, tôi mong khi đến với THĐP, các bạn hãy cố gắng gạt bỏ cái tôi của mình, bản ngã của mình, hãy đến với 1 tâm trí mở, 1 trái tim mở, bạn sẽ cảm nhận được rất nhiều điều, cũng như tôi đã từng cảm nhận được những điều đó….
Vẫn còn nhiều, còn nhiều lắm những điều tôi muốn nói, muốn bày tỏ, chia sẻ. Nhưng có lẽ như vậy thôi, khi trong tôi cũng đã nhẹ nhàng nhiều lắm.. Và có 1 điều tôi vẫn luôn muốn nói với tất cả người có cùng tình yêu với tôi… Hãy yêu THĐP như chính nó đang vậy, hãy sống trong nó, cảm nhận nó, yêu nó, bạn sẽ biết tình yêu là gì… Và như anh Huy vẫn thường nói: Tình Yêu là chân lý cao nhất!
----------------