Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010

The Snow Must Go On

SECOND UPDATE: Due to many snow cancellations, the show has been extended until March 14th.
__________

FIRST UPDATE: Yet another 4-8" forecast for Sunday-Monday. I give up. Uncle.

__________

For those of you who were planning on joining me for the Wednesday night showing of The Glass Menagerie (for which I did the projection photos,) the show has been canceled. Kinda bummed, but whaddya gonna do?

If you are local, the reason is quite obvious: We received 33" of snow over the weekend. A second shot of up to 20" up to 30" is falling as we speak. Yeesh.

Above is the view from my front door the first evening after the snow stopped. Well, the first half of it, anyway. After that first historic dump, we are referring to the next 20" as a dusting.

(More pix here.)

-30-

Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2010

On Assignment: Trip Jennings


A couple of months ago I got to photograph adventure kayaker Trip Jennings for Canoe & Kayak Magazine.

Given we were fresh out of 80-foot waterfalls for him to navigate in Howard County, we instead chose the shore of relatively somnambulistic Centennial Lake at sunset… Read more »

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2010

QUÊ CHOA TẢN MẠN CUỐI NĂM

Hôm nay ngày 23 tháng chạp bọ cũng định nhờ Táo Quân đưa báo cáo tổng kết chiếu rượu quê choa cho Ngọc Hoàng xem xét. Đang loay hoay không biết viết thế nào thì gặp hai cái còm, một của Master, một của Dân choa bày tỏ hai luồng ý kiến khác nhau về quechoablog. Bọ thấy không cần phải viết gì thêm nữa, cái còm của Master để cho bọ phải nghiêm túc suy nghĩ, cái còm của Dân choa cũng chính là những nghĩ suy của bọ.


Cảm ơn Master và Dân choa rất nhiều. Bọ xin phép Master và Dân choa post lên đây, coi như lời cuối năm kính cáo của bọ vậy


MASTER: " CHO EM ĐƯỢC NÓI THẬT LÒNG"


Ngần ngại mãi vì 1 tuần nay chỉ đọc không còm. Giờ viết chắc Bọ Lập giận nhưng cho em được nói thật lòng mình chút.


Không riêng gì Entry này mà dạo này QC nói chung càng ngày càng nhạt. Chưa đến mức phải cho thuê đất như bác THL nói nhưng cứ nhìn số lượng bài của bác TMH Bọ post trong thời gian gần đây cũng thấy nản.


Lâu lắm rồi không thấy cái chất giọng tưng tửng, tục mà không tục, cái ngôn ngữ từng được gọi là khẩu văn mang thương hiệu NQL.


Giờ vào QC chỉ thấy các còm sĩ nịnh nhau, nịnh chủ nhà. Khen thì khen đồng loạt, chê thì chê hội đồng. Trong khi ai cũng nói ủng hộ phản biện nhưng nếu gặp 1 cái còm trái chiều thì đương nhiên sẽ bị mọi người coi là không hiểu biết, thiếu lịch sự.


Chưa thấy có ai “dám” phản bác ý kiến của Bọ mặc dù trên chiếu rượu không thiếu người tài. Thậm chí QC giờ đây còn có ” Mời các bác vào nhà em vì… Em lo cho các cháu quá..!?” PR vừa lộ vừa sến thế thì bảo làm sao không nản.


Xưa yêu QC ngày vào không dưới chục lần vừa để lục tung thư viện vừa để xem bài mới. Giờ ngày vào QC 1 lần theo thói quen và vẫn mong cái gì đó mới ( lâu rồi chưa thấy ) Sức hút của QC trong cộng đồng dân cư mạng là lối viết đầy trải nghiệm nhưng vẫn mang đậm hơi thở cuộc sống hiện tại của nhà văn NQL chứ không phải là Nhà “gì gì” như ai đó nghĩ hoặc những ai đã từng xúm vào mong nó trở thành. Dù rằng đó chỉ là chuyện háo danh nương nhờ sự nổi tiếng của QC. Việc này chắc Bọ Lập hiểu rõ hơn ai hết, nhất là trong khoảng thời gian gần đây.


Vẫn chờ những bài viết mang tâm trạng và văn phong của Bọ ( Chứ không phải bài theo đơn đặt hàng như Thương nhớ nghìn năm ) rồi post nhân dịp Bọ sắp xa HN


DÂN CHOA: "MẤY DÒNG SUY NGHĨ"


Bạn Master và các bạn cùng quan tâm thân mến!


Hôm nay tôi vào Quechoasblog dạo chơi và bắt gặp lời Comment của bạn Master. Tự dưng tôi cũng nghĩ ngợi lắm và cũng muốn trao đổi với Bạn đôi điều. Đầu tiên tôi xin ghi nhận lời viết thẳng thắn của Bạn. Bạn có khen Blog quechoa có thời kỳ sôi nổi, Bạn phê quechoa có lúc trầm xuống và gây cho Bạn mất hứng thú. Bạn cũng nhận xét về thái độ của các Commentator, có lúc mang tính“ bầy đàn, tát nước theo mưa“…Lúc khen thì khen lấy được. Lúc không ưa thì „ dưa có dòi“, hoặc giả không ai đủ „ dũng khí“ để phản bác lại Chủ nhà. Vâng. Đấy là ý kiến thẳng thắn của riêng Bạn. Tôi trân trọng về thái độ biểu hiện chính kiến của Bạn.


Nhưng tôi thì tôi cũng có ý nghĩ riêng. Xã hội cộng đồng mạng ngày nay muôn hình muôn vẻ. Nó hấp dẫn và lôi cuốn nhiều người và cũng là xu thế chung của thời đại khoa học kĩ thuật. Việc nhà văn Nguyễn Quang Lập(NQL) lập Blog quechoa là rất bình thường như nhiều ngừoi khác. Anh đã tạo ra một sân chơi cho mình, cho bè bạn và cho cộng đồng, những ai yêu mến anh và văn chương của anh. Không phải tất cả những gì anh viết, anh suy nghĩ, công việc của anh đều đưa lên Blog. Nó chỉ là một góc nhỏ trong cuộc đời thực của anh mà thôi. Ngoài những bài viết của anh thì anh còn cho đăng tải các bài của bạn bè hay tin tức sự kiện xã hội qua báo chí nữa. Anh muốn đây là một sân chơi vui vẻ, thú vị và có tính nhân văn cao mà thôi. Blog quechoa chưa thể nào là sự nghiệp của anh cả.


Anh Nguyễn Quang Lập là ai? Trước tiên ta phải khăng định đó là một nhà văn Việt Nam. Anh đang sống cùng gia đình ở Hà Nội. Anh kiếm sống bằng nghề văn chương thực chứ không phải nghề viết Blog trên mạng. Anh phải tự nuôi mình và ngoài ra anh còn có trách nhiệm nuôi sống một gia đình nữa. Đó mới là cái chính.


Là một thành viên của xã hội, là công dân của một đất nước, anh phải có trách nhiệm và nghĩa vụ với cộng đồng. Với tư cách đặc thù là một Nhà văn thì trách nhiệm xã hội của anh cũng có khác so với người thường. Qua văn chương anh chuyển tải tinh thần này đến các thành viên khác. Quechoa là một phần ở trong đấy, mà qua đó chúng ta cũng nhận thấy cộng đồng đón chào thông điệp này như thế nào.


Nhưng không có nghĩa anh NQL là con dao pha, cái gì cũng làm được, mảng gì cũng thấu đáo. mặt trận nào cũng tiên phong.


Những ai kỳ vọng nhà văn NQL là người tiên phong vác thánh giá, một chiến sĩ xung kích ở mặt trận văn hóa văn nghệ, mang những ý tưởng dời non lấp bể của Đảng và Nhà nước đến với từng con người trong xã hội, thì sẽ nhầm to


Còn ai kỳ vọng nhà văn NQL như một nhà tư tưởng, một « Nhà dân chủ » hay một « Chiến sĩ tranh đấu cho Nhân quyền » thì sẽ càng sai lầm.


Đơn giản là anh NQL chỉ một người cầm bút thích thuần văn chương mang tính nhân văn mà thôi.


Lập Blog quechoa tạo sân chơi cho mình, cho bạn bè và cộng đồng là một việc hi sinh rất nhiều thời gian, công sức của anh rồi. Tuy nó nổi tiếng, thu hút nhiều bạn đọc, nhưng mang lại cũng nhiều phiền toái cho cá nhân anh. Có người mến mộ, có người dửng dưng, nhưng cũng có kẻ không ưa. Đấy là thói đời chung, ta cũng nên cảm thấy bình thường. Nhưng không phải vì chê bai mà anh nản, cũng không phải vì có người ghét mà anh bỏ. Nhưng anh chắc chắn có chính kiến riêng mình, chứ cũng không thể chiều lòng tất cả bạn đọc được.


Tôi thiển nghĩ, anh tạo ra quechoa chỉ là sân chơi văn chương vui vẻ. Nơi, anh cùng bạn bè và bạn đọc yêu mến anh giao lưu. Chứ không phải một diễn đàn để tranh luận về chính sự, rồi mổ xẻ phân tích các vấn đề xã hội, cũng không phải là nơi để rao giảng hay gửi gắm thông điệp gì cả.


Mỗi bạn Còm thì nhìn nhận các vấn đề khác nhau. Đơn giản là ai cũng có điểm xuất phát khác nhau. Nhiều lúc cũng gây tranh cãi nẩy lửa, thậm chí có bạn còn nói văng mạng, hoặc sa đà thành mạt sát lẫn nhau. Nhưng suy cho cùng thì nó chỉ là thiểu số.


Còn khi khách mến mộ đến thăm chủ nhà, khen chủ nhà hiếu khách. Nhấm nháp món chủ nhà đãi khách mà có lời ngợi khen chủ nhà, nhất là đúng khẩu vị của mình, thì âu cũng là lối thường tình trong xã giao mà thôi. Còn khi ngồi ở trong bữa đại tiếc mà có đôi ba ông bạn hợp gu nhau, chia thành nhóm nhỏ, gật gù với nhau thì cũng chẳng có gì lạ cả.


Chỉ có điều chúng ta, những người đọc và bình luận, cố gắng giữ cho Blog sạch sẽ, đừng quá lạm dụng nó để làm mất nó. Giữ làm sao cho Chiếu rượu xôm tụ như từ trước tới giờ. Chúng ta cũng phải thông cảm cho chủ nhà, anh NQL, sức khoẻ cá nhân vốn đã kém lại phải đa mang thêm nhiễu sự của người viết Còm.


Mấy dòng tản mạn trong ngày cuối năm cũ( Âm lịch) như vậy. Tôi chúc Master và các Bạn có chút thời gian để cùng Gia đình làm Lễ tiễn đưa ông Táo về trời. Chúc các Bạn vui khoẻ và hạnh phúc.


Thân mến

Thứ Tư, 3 tháng 2, 2010

Thương nhớ nghìn năm

Tuỳ bút

Những khi mệt mỏi và buồn chán tôi thường ngồi cửa sổ trông ra, Hà Nội trước mắt tôi lúc này là cái cổng cổ kính làng Đại Từ, ngôi chùa xanh rêu nằm khuất lấp dưới tàng cây cổ thụ, hồ Linh Đàm xanh trong thi thoảng có những đàn cò bay về đỗ trắng bờ hồ.


 Mùa thu nước lên có những chiếc thuyền thúng câu cá bập bềnh trên mặt hồ và những chiếc vó bè bờ bên kia thấp thoáng trong sương mù. Mùa hè nước rặc mặt hồ có nhiều người đi bắt cua, nơm cá. Đôi khi nghe được tiếng hát nổi chìm trong sương khói những buổi chiều yên ắng.


            Góc si già lối rẽ vào đường đôi ra phố có quán nghèo người thương binh già bán chè chén, dăm bảy anh xe ôm thợ xây thợ mộc ngồi thong thả nhả khói thuốc lào. Phía sau đó là chợ làng Đại Từ khi đông nghịt khi thưa thớt dân quê lẫn với dân thị thành. Và trên cao bao giờ cũng có những chiếc diều no gió đứng yên giữa trời xanh.


            Nếu không có tiếng còi tàu vẫn hú lên khẩn thiết, tiếng còi  xe réo gắt đuổi theo nhau và tiếng loa truyền thanh phường vẫn bền bỉ nói những điều không ai buồn để ý, thì tôi sẽ đinh ninh đây chính là miền quê thanh vắng của tôi hoặc Hà Nội nghìn năm trước.


            Hà Nội nghìn năm trước thế nào làm sao tôi biết, tôi chỉ đoán chừng nó cũng na ná Hà Nội qua cửa sổ nhà tôi. Và tôi yêu Hà Nội như thế  hơn rất nhiều lần Hà Nội của cao ốc, của xe cộ, của nhà hàng, của những đường phố nghìn nghịt người qua lại, dẫu biết rằng sự phát triển là tất yếu, không ai có thể cưỡng được và cũng không ai muốn cưỡng.


             Tôi yêu Hà Nội có Lý Thường Kiệt, một người Hà Nội gốc ở phường Thái Hoà- phố Bưởi ngày nay, cưỡi ngựa trắng vượt sông Như Nguyệt, với bài thơ Nam quốc sơn hà  như một khúc ca yêu nước vang vọng mãi muôn sau.


            Tôi yêu Hà Nội có chùa Diên Hựu, có hồ Dâm Đàm, có chùa Trấn Quốc, có hồ Lục Thuỷ nơi rùa vàng nổi lên dâng gươm thần cho Lê Thái Tổ cứu nước trừ gian. Khi đất nước an ninh rùa vàng lại nổi lên đòi lại gươm thần và nhà vua đã nhẹ nhàng trả lại như không, cho hay binh đao nước Nam ta chỉ để trấn quốc không bao giờ để hại nhau.


            Tôi yêu Hà Nội có điện Diên Hồng, nơi vua Trần Thánh Tông hỏi muôn dân hoà hay là đánh. Việc thiên tử cúi xuống hỏi dân đen làm cảm động cả đất trời. Thế mới biết một khi triều đình thực bụng coi dân làm gốc, chứ không phải chỉ đầu môi chót lưỡi, thì không có việc khó nào trên đời lại không thể vượt qua.


            Rất nhiều lần đi trên đường Hoàng Diệu có những cây xà cừ cao vút, tán lá sum sê tôi cứ có cảm tưởng hương hồn vị tổng đốc Hà Ninh quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh vẫn còn trên những tàng cây kia, toả bóng mát xuống tâm hồn những người yêu Hà Nội.


Khi triều đình vứt giáo qui hàng thì ông cũng vứt ngay hai chữ trung vua để đội lên đầu hai chữ xã tắc, đội đến chết không rời. Hà Nội đã có tượng Lý Thái Tổ, người anh hùng dựng nên đất Thăng Long, đã có hay chưa tượng Hoàng Diệu, người anh hùng đã chết vì Hà Nội?


            Không có những anh hùng như Lý Thái Tổ sẽ không có Hà Nội, không có những anh hùng như Hoàng Diệu thì Hà Nội đã tiêu vong, nước Việt ta cũng đã tiêu vong. Hỡi ôi điều giản đơn như cây cỏ nhưng không phải ai ai cũng thấm nhuần.


            Đôi khi tôi rời thế giới ảo internet, nơi có bao nhiêu chuyện đau buồn, nơi này đất lở người chết, nơi kia lũ cuốn nhà trôi…để về thế giới thật, nơi phố phường tráng lệ, thấy cuồn cuộn những dòng người lao vào cuộc mưu sinh, cuộc kiếm chác, cuộc tranh giành đen đỏ, lòng bỗng dưng se lại, chẳng dám trách ai chỉ một mình buồn thiu.


            Thế giới ảo Biển Đông đang nổi sóng, dân chài ta khốn khổ vì tàu lạ, đảo Hoàng Sa đang bị cầm tù, hình như chẳng liên quan gì đến thế giới thật, trên sạp báo, trong nhà hàng tiếng nói cười hân hoan mừng thắng lợi. Cũng chẳng dám trách ai chỉ thấy mình lạc lõng.


            Hà Nội từ nghìn xưa đến nay có cây xanh có ao hồ có vỉa hè, thiếu ba thứ đó không ra Hà Nội. Vỉa hè bị chiếm dụng chật ních, bị xua đuỗi rỗng không. Cây xanh đã già, đã đổ vì bão, vì bị cưa trộm chặt trộm, đã phủ một lớp bụi trắng xoá. Đa phần các ao hồ bị ô nhiễm, bị bức tử, bị san lấp vì một nghìn lý do của ham hố của quan liêu.


            Hà Nội vẫn còn đó rực rỡ ánh đèn, xe cộ đủ loại sang trọng chen chúc trên những con phố được làm ra cho người đi bộ và xe đạp. Còn đó những ngôi nhà cao tầng với kiến trúc hiện đại và sang trọng, những công viên bóng nhoáng, những nhà hàng giàu có. Còn đó bao nhiêu trai thanh nữ tú ngựa xe như nước áo quần như nêm, các gương mặt đều sáng tươi hạnh phúc. Nhưng sao tôi vẫn thấy dửng dưng.


            Nhưng sao tôi vẫn thích ngồi ngắm Hà Nội của tôi qua ô cửa sổ. Tôi không biết vì sao, thật tình là như vậy.


 Có lẽ tâm hồn cổ lỗ của tôi chỉ biết thương nhớ Hà Nội nghìn năm xưa, nơi hồn Việt chất đầy thơm thảo. Nơi có những người Hà Nội  như Lý Thường Kiệt, như Hoàng Diệu. Nơi có những đàn cò trắng chiều chiều vẫn bay về đậu trên những tàng cây sấu, và giờ đây thỉnh thoảng vẫn bay về đậu trằng bờ hồ Linh Đàm. Ôi đàn chim Việt, chúng đã có trên mặt trống đồng nghìn năm xưa, ta vẫn gọi đấy là đàn chim Lạc.


(Bài viết cho Đất Việt)


           

           

             

Behind the Scenes on Sunshine


American Cinematographer has a wonderful piece online about both the theory and the execution of the lighting in Sunshine. It's a SciFi movie, about the death of the sun and a mission to jumpstart it with a nuclear bomb.

There's a lot of technical stuff, which I of course love. But the most interesting thing to me was psychological. They added impact to the eventual sun close-ups by starving the set of any warm colors whatsoever during the earlier sequences.

There was a lot of green screen, obviously. As such, they had to create dynamic light proxies for the sun, so the actors could react to it. Think about it -- a swirling, dynamic sun would create moving light which would be visible on the people in the frame. I loved their solution.

Way cool stuff. Well, figuratively, anyway.

Story link:

:: American Cinematographer: Let There Be Light ::
__________

Thanks to Levy Carneiro for the tip via Twitter.

-30-

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

On Assignment: The Glass Menagerie


Since 1983, when I started stringing assignments for the Leesburg (FL) Commercial, I have always gravitated toward community journalism. I just find it intimate and rewarding to work within a tight geographic area and get to know the people who live all around you.

In the 27 years since, I have obviously gotten the chance to shoot in many interesting and exotic places in the years that followed. But I always gravitate back towards shooting locally -- especially where self-directed photographic projects are concerned.

Last year, I photographed Michael Stebbins, who is the creative and artistic director for The Rep Stage, a local theatrical company. The Rep is very highly thought of in our neck of the woods, and they produce an interesting and high-quality mix of plays every season.

After the shoot, I told him to keep me in mind should anything interesting ever come along, and that I would love to contribute. Last fall, he called me back with an opportunity that at once both piqued my interest and scared the crap out of me: To shoot the images that would be projected up on stage during a production of Tennessee Williams' American classic, The Glass Menagerie. Read more »

Bạn văn 34

Nguyễn Khắc Phê là nhà văn đầu tiên mình gặp trong đời. Thủa bé thì thấy các nhà thơ Hải Bằng, Nguyễn Văn Dinh, Xuân Hoàng khi các ông về Ba Đồn đọc thơ, chỉ dám đứng xa xa ngắm nghía, không dám tới gần. Anh Phê đã gặp  mình một ngày mùa đông năm 1975, nói chuyện với mình, lại ôm vai hót cổ nữa, chỉ chừng mươi phút thôi rồi đi thế mà mình sướng râm ran cả tuần.


 Hồi mình còn là sinh viên, trong lớp có thằng Minh con nhà thơ Viễn Phương, chỉ cần con nhà thơ là mình đã nể trọng lắm rồi, đi đâu cũng khoe tao học với con nhà thơ Viễn Phương. Cái thằng nhà quê như mình được học với con nhà thơ nổi tiếng miền Nam, được đá bóng với con đại tướng, được chơi thân con gái ngài bộ trưởng, óach cực, về quê khoe với tụi bạn suốt ngày.


Chiều chủ nhật mình đi chơi về, thằng Hoan thằng Tuất kéo tay mình mặt mày nghiêm trọng, nói có nhà văn Nguyễn Khắc Phê tới tìm anh hai ba lần, mình đứng ngây người vừa sung sướng vừa tự hào. Bảo đảm cả lớp chẳng có thằng nào được nhà văn đến tìm  như mình trừ thằng Minh, bố nó tìm nó là đương nhiên, tự nhiên thấy giá mình lên cao hẳn, hi hi.


Đến chiều tối anh Phê đến, anh mặc cái áo đại cán đã sờn, đội cái mũ lá, đi đôi dép cao su y chang mấy ông cán bộ xã, bụng tấm tắc khen sao nhà văn giản dị thế. Té ra anh ăn mang “giản dị” như thế cho đến già, bất kể lúc nào, ở quê hay ra phố, trên đường hay vào hội nghị, thời bao cấp hay thời đổi mới... bất di bất dịch. Về sau thì biết đó là mốt của các ông đồ xứ Nghệ, ai cũng như ai, cứ áo đại cán, mũ lá, dép cao su vào vào ra ra lóm thóm suốt cả cuộc đời.


Anh vỗ vai mình, miệng thít thít mắt cười rất tươi, nói Lập trẻ hè trẻ hè, rồi giao cho mình cái cặp phần thưởng giải ba thơ Hội văn nghệ Quảng Bình và 22 đồng, nói đây là tiền nhuận bút, tiền giải của ông được 80 đồng, ông X. nhận rồi, ông X. nói quen thân ông, ai cũng tin.


Khi đó mình 20 tuổi, lần đầu tiên trong đời nhận được những đồng tiền do chính mình làm ra, được nhà văn nổi tiếng tìm hai ba lần mới gặp, ôm vai hót cổ gọi bằng ông, được nhà thơ nổi tiếng khoe quen thân với mình, dù khoe là để cuỗm tiền giải của mình thì  mình cũng sướng củ tỉ. Tụi  bạn học trong lớp nhìn mình ngưỡng mộ lắm.


Thú thật khi đó mình chưa đọc gì của anh Phê, chỉ cái bút kí viết về trại gà Đồng Hới mình đọc hồi lớp 10, rất thích, cái ông lù đù vậy mà viết dí dỏm ra phết. Sau mới biết anh là nhà văn sống chết với đường Trường Sơn, anh đã viết 5 cuốn sách cả thảy, cuốn nào cũng ghi đựơc dấu ấn một thời. Văn học Trường Sơn thời Chống Mỹ thơ có Phạm Tiến Duật, văn có Nguyễn Khắc Phê, cả hai hình như đã vắt kiệt tài năng và sức lực cho Trường Sơn và thu được những thành công không nhỏ, nếu không muốn nói là to lớn.


Mình không ngờ anh Phê là bạn thân của ông bố vợ mình, cả hai đã từng ăn cùng mâm ngủ cùng hầm, sống chết có nhau trên những cung đường chết, toạ độ lửa. Ông bố vợ nhà mình hình như chẳng biết nhà văn  Việt Nam nào trừ Nguyễn Khắc Phê, hễ ông nói chuyện văn là y như ông nhắc đến những cuốn sách của Nguyễn Khắc Phê, những cuốn sách ông đã thuộc nằm lòng thời máu lửa. Cứ mở mồm là Nguyễn Khắc Phê nói thế này, Nguyễn Khắc Phê viết thế kia.


Qua ông bố vợ mình mới biết cái ông đội mũ lá, mặc áo đại cán, đeo dép cao su kia té ra thuộc dòng danh gia vọng tộc, con trai đại thân triều Nguyễn, hai lần Phủ Doãn Thừa Thiên, hàm Thượng thư cải cách hương ước khét tiếng một thời. Bốn anh em Nguyễn Khắc Viện, Nguyễn Khắc Dương, Nguyễn Khắc Phi, Nguyễn Khắc Phê đều có trí lự phi thường, hết thảy đều nổi tiếng trong trường văn.


Đọc Ngô  Minh mới biết cái câu 16 chữ: Tôn tộc đại quy  / Tôn lộc đại nguy  / Tôn tài đại thịnh  / Tôn nịnh đại suy ( Tôn trọng nòi giống ắt đại hòa hợp / Tôn trọng bổng lộc ắt đại nguy nan / Tôn trọng tài năng, ắt đại phồn thịnh  / Tôn trọng siểm nịnh, ắt đại suy vong)  nổi tiếng hơn trăm năm nay là của Hoàng Giáp Nguyễn Khắc Niêm,cha đẻ của Nguyễn Khắc Phê. Kinh. Anh Tường ( Hoàng Phủ Ngọc Tường) nói nên đúc vàng 16 chữ kia treo trước cửa Quốc hội để răn dạy muôn dân. Anh Phê cười hì hì, nói chết chết ai lại treo chữ của ông đại địa chủ, vì cha tôi là đại địa chủ nên tôi mới không lấy được cô Dạ nhà anh đấy.



 





[caption id="attachment_4703" align="alignleft" width="205" caption="Sách bác Phê mới ra lò nhé, bà con tìm đọc"][/caption]

Chuyện Nguyễn Khắc Phê đòi cưới Lâm Mỹ Dạ dân văn nghệ Bình Trị Thiên ai cũng biết. Ngày đó chị Dạ 19 tuổi đẹp mê tơi, mấy ông Phạm Tiến Duật, Nguyễn Khắc Phê tất nhiên là mê tít. Anh
Phê thậm chí còn đòi cưới cho đựơc chị Dạ, kẹt vì mẹ chị Dạ không cho, nói con Dạ cũng con địa chủ, anh cũng con địa chủ ai cho lấy, mà lấy rồi sống mần răng nổi.


 

 Mình có hỏi chị Dạ chuyện đó có không, chị Dạ cười cười, nói thì cũng rứa đo, không nói có chẳng nói không. Mình rỉ tai hỏi anh Phê, nói anh tán đổ chị Dạ à, anh cười miệng thít thít, nói ông chê tôi xấu trai không tán đổ chị của ông à. Anh Phê có điệu cười thít thít rất vui, quen anh mấy chục năm rồi, chưa khi nào thấy anh nổi cáu, lúc nào cũng thấy anh cười tít mắt, cái miệng thít thít, bất kể gặp chuyện gì cũng mắt cười miệng  thít vậy thôi.

Dạo này về hưu rồi mới thấy anh thong dong, để ý đến chơi bời, mình về Huế lần nào cũng vậy, hú cái là anh vọt tới liền, chứ ngày xưa đừng có hòng, rời cơ quan, hết họp hành hội nghị hội báo là anh lên xe đạp cắm cổ chạy về nhà ngay. Chưa khi nào thấy anh tụ bạ đàn đúm với anh em, tuồng như anh thấy việc ngồi quán xá là vô lý hết sức, anh chẳng rủ ai vào quán cũng chẳng để ai rủ mình, chèo kéo mãi thì anh ghé đít ngồi vào một chút rồi biến liền.


 Đi đâu có khát nước cháy cổ anh cũng cố chạy về nhà uống nước chứ chẳng chịu mất cho quán nước một xu, còn bảo vào quán uống chén trà thì anh cười lắc đầu, nói trà ở nhà mình cũng có, vô đó mần chi. Thằng Dương Thành Vũ nói ông Phê kẹt gớm, đến nhân vật ông cũng chẳng cho ăn một bữa ngon. Mọi người cười ầm, thằng nào lừa được ông Phê chi cho một bữa ngon trời sập cái đoàng.


Trêu anh cho vui vậy thôi, anh không thuộc dòng dõi họ nhà kiết, chính xác anh chỉ kiết cho chính anh thôi, bạn bè ai hỏi mượn tiền anh đưa liền, chẳng khi nào hỏi mượn làm gì, khi nào trả. Cũng giống như mấy ông đồ Nghệ khác, anh nghiện chữ, sách đắt mấy cũng mua, mua cả tấn sách miệt mài đọc quanh năm, hết đọc thì viết, viết hết cuốn này sang cuốn khác. Phàm đã nghiện chơi chữ thì thì thấy chơi mấy thứ khác đều tầm phào, thậm chí vô nghĩa, anh kiên quyết không chịu tốn tiền cho mấy trò mà anh cho là vô nghĩa, vậy thôi.


Giống Văn Công Hùng, anh quanh năm làm phó, hết làm phó cho anh Xuân Hoàng đến làm phó cho Nguyễn Khoa Điềm, Tô Nhuận Vỹ. Lắm người làm phó chỉ vài năm đã thấy ngứa ngáy khó chịu, anh làm phó bền bỉ ba chục năm vẫn tươi tỉnh như không, ai hỏi thì miệng cười miệng thít, nói  mình con đại địa chủ được thế này phúc đức lắm rồi.


Người ta tranh nhau đi nước ngoài dập dập dìu dìu anh vẫn an nhiên không chút sốt ruột, mình nói tại mấy cuốn sách của anh nó yểm ảnh đấy. Anh bảo sao, mình nói Phùng Quán có tập thơ Từ thơ đến huyệt, in xong cái chết liền, Hữu Thỉnh có tập thơ  Từ chiến hào đến thành phố, in xong nhảy một phát về Thủ đô, lên ngựa xuống xe hai chục năm đã đời, anh cứ hết Đường qua làng Hạ, Đường giáp mặt trận, vì sự sống con đường thì chỉ có suốt đời quẩn chân chị Rạng vợ anh, đừng có mơ tây tàu mà mệt.


Anh cười hì hì, nói ông nói phải  phải.Mấy năm sau anh ra cuốn sách mới có tên là Những cánh cửa đã mở, in xong cái là được đi tây hai ba chuyến, được lên làm trưởng liền. Mình gọi điện cho anh, nói em nói đúng chưa. Anh cười hì hì, miệng thít thít, nói nhưng sắp hưu rồi, lại về làm phó cho mụ Rạng thôi he he.