Thứ Tư, 24 tháng 6, 2009

Two Photos that were Tough to Toss

Boot Camp II Assignment #1 yielded over over seven hundred entries, which I have thus far winnowed down to a baker's dozen. It is getting very difficult to edit them any further.

At this point, I have to look hard to find reasons to knock photos out. I just dropped two photos for no other reason than they are not really headshots. But they were both so beautiful I wanted to stick them up on the site and show them off -- and help me procrastinate a little longer in picking a winner.

One of them would look right at home in the NYT Sunday Mag, the other is an art photo mag cover waiting to happen.

Too loose to win, too good to throw away -- after the jump.
__________


Beautiful Look in Horrible Light

Jerome Love's photo of "Thulani," a youth program director in Soweto, South Africa is a wonderful example of how bad midday light can be finessed with small flashes. (Click the pic for bigger.)

If you look at the area in the right of the frame, you can see what ambient Jerome was dealing with. So he worked the shadow side of a building to build his light in the shade. He cheated the building a little to use the sun as a rim. This added a nice layer of texture to the portrait.

He used two bare SB-28s. The lack of a mod helps in the light output department. The key was high camera right, at 1/4 power, zoomed to 85mm throw. The fill was on the ground in front (on the vertical lens axis) and was set to 1/8.

Note that the key was upper camera right -- same side as the rim. This little departure from convention always adds a different feel to a lit portrait.


Bad ambient light: Free.
Two SB-28s: About $200.00.
Owning midday with two small flashes: Priceless.



I Can't Stop Looking at This One

Toni.R's timeless portrait of her 14-year-old daughter works even before the addition of the seagull, which is posed so perfectly it looks like a suspended movie prop.

The lighting is simple -- a bare SB-26, dialed way down, from camera left. It is working against the sun, which comes from camera right. (Check out the gull for ambient-only light.) Toni's light modifier -- a Tupperware bowl -- was rendered inoperative when it was accidently mistaken for the coleslaw dish.

I'll bet that never happens to Annie.
__________


These both had beautiful light, interesting composition and an atypical look. But beyond that there was a strong connection between the subject and the viewer in each portrait.

While both of these photos were technically not headshots, they get the highest compliment I can give a photo -- that I really wish I had taken them.

KÍ ỨC VỤN - MÓN ĐẶC SẢN MANG TÊN NGUYỄN QUANG LẬP

 HÀ TÙNG SƠN

 

      Nhà văn Nguyễn Quang Lập (NQL) từ lâu đã là một tên tuổi quen thuộc với tư cách là tác giả kịch bản của nhiều vở sân khấu, nhiều phim điện ảnh và truyền hình. Tròn 20 năm về trước, trên lĩnh vực văn học, Nguyễn Quang Lập cũng đã nổi như cồn với cuốn tiểu thuyết gây nhiều tranh cãi Những mảnh đời đen trắng. Và bây giờ, cái tên ấy lại gây xôn xao trên văn đàn với cuốn tạp văn chọn lọc mang tên Kí ức vụn, do NXB Văn học ấn hành cách đây vài tháng.


     Cuốn tạp văn này có cả thảy 59 bài viết được Nguyễn Quang Lập chia thành 5 phần: Những người bạn khó quên; Buồn vui một thuở; Người từng gặp; Thương nhớ mười ba và Bạn văn. Tất cả những bài viết này đều đã được Nguyễn Quang Lập đăng trên blog Quê choa của anh, một blog có rất đông độc giả thường xuyên truy cập và bình luận rôm rả. Đặc điểm của văn trên blog NQL là anh sử dụng rất thoải mái một giọng điệu rất bình dân mà anh gọi là khẩu văn, một giọng văn thuộc loại lời ăn tiếng nói hàng ngày, được nói ở nơi vỉa hè, bên quán rượu và không hề trau chuốt. NQL đã bê nguyên xi khẩu văn vào blog của anh và nó đã được đông đảo bạn đọc tiếp nhận, như là một đặc sản mang tên NQL.


     Điều kì lạ ở chỗ dù là viết bằng khẩu văn nhưng Kí ức vụn rất dễ đi vào lòng người. Nó khác xa với thứ văn chương bác học, chữ nghĩa cao siêu, triết lí dài dòng của những cây bút hay khoe chữ, ra vẻ ta đây uyên thâm lắm. Cũng vì thế mà bạn đọc, khi đã cầm Kí ức vụn trên tay, chắc chắn sẽ không rời khỏi nó  khi chưa đọc đến trang cuối cùng. Có cảm tưởng như dù là với ba trăm trang sách, Kí ức vụn chỉ đọc vèo một cái là xong.  Nói là Kí ức vụn nhưng hầu như mỗi bài viết của NQL đều có ý‎ nghĩa không hề vụn chút nào, mà ngược lại, còn sâu xa quá thể. Vì vậy cũng có thể nói, mỗi mẩu chuyện trong Kí ức vụn là một bài học cuộc đời mà NQL muốn kể lại với người đời, với bạn bè.


     Những câu chuyện trong Kí ức vụn có cái tên đơn giản mà đọc thật cuốn hút. Từ Con ăn ruồi, Thằng hai đầu gối đến Thằng sứt môi, Kí ức năm hào … đã đưa bạn đọc về với những câu chuyện buồn ra nước mắt của một thời chiến tranh đói khổ nhưng lại thắm đượm tình người. Những nhân vật có lẽ là có thật như chị Thuận, thằng Hoàn, con Hà, thàng Á, chị Du… đều là những con người khốn khổ nhưng tất cả đều là người tốt, có tâm hồn sáng trong như  ngọc mà ngày nay, giữa chốn thị thành khó có thể tìm ra được.


     Tuy nhiên ngòi bút châm biếm sắc sảo và phóng khoáng của NQL cũng không ngại ngần chỉ thẳng ra nhưng con người xấu xa cũng đã và đang có mặt ở khắp nơi trong xã hội. Những nhân vật như thằng Tuỵ, thằng cu Hó … là những kẻ như thế.  Thực chất đó là loại  người cặn bã của xã hội. Loại người này nhâng nháo, có mặt ở khắp nơi, và buồn thay, hình như ngày càng phát triển trong một xã hội mà đồng tiền có vị trí cao hơn phẩm giá con người. Ở chỗ này, giọng văn và cách kể của NQL rất nhẹ nhàng nhưng là nhẹ nhàng theo kiểu lạt mềm buộc chặt. Mỗi bài viết của anh thuộc dạng này như một ngọn roi quất vào những thói hư tật xấu đang nở rộ như nấm sau mưa của thói đời đen bạc.


     Ở phần Thương nhớ mười ba là những kỉ niệm đẹp về thuở ấu thơ của NQL với những con người nghèo khó mà tốt bụng. Những câu chuyện về chính bản thân tác giả như Thằng Hai Da, Năm lần trời đánh, Kỉ niệm nhỏ về Võ Đại tướng, Con chó Giôn … được NQL kể lại một cách có vẻ như tếu táo, hài hước nhưng lại rất ấn tượng với bạn đọc về một “tuổi thơ dữ dội” của tác giả. Tuổi thơ của những đứa trẻ nhà quê, sinh ra và lớn lên trong chiến tranh, nghèo khó và bất hạnh nhưng tâm hồn luôn trong trẻo và có nhiều ước mơ giản dị. Tuy nhiên, trong phần này, chuyện Những giao thừa thương nhớ lại là một câu chuyện buồn nhiều ấn tượng của một chàng trai thất tình yêu đến điên khùng và buồn đau thật dữ  dội. Những chuyện như thế, đời trai ai cũng có một lần.


     Đọc Kí ức vụn, có lẽ phần hay nhất và được bạn bè văn sĩ của NQL quan tâm nhất là ở phần Bạn văn. Những tên tuổi từng vang lừng trên văn đàn như Trần Dần, Hải Bằng, Nguyễn Khải, Tuyết Nga, Trần Vàng Sao, Nguyễn Trọng Tạo, Trần Đăng Khoa, Hoàng Phủ Ngọc Tường v.v. đều được NQL điểm xuyết bằng những mẩu chuyện sinh động mà ý nhị. Những nhà văn tài ba lỗi lạc ấy hiện lên dưới ngòi bút NQL với tất cả con người thật của họ: Tốt và chưa tốt, hay và dở, thật và giả, hào quang và bóng tối… Chẳng hạn khi viết về nhà thơ Hải Bằng, Nguyễn Quang lập cho biết Hải Bằng nổi tiếng vì làm thơ nhiều nhưng không có bài nào đọng lại sau khi đọc. Đã vậy Hải Bẳng còn có cái bệnh ở đâu cũng tranh thủ đọc thơ mình và bắt mọi người nghe đến phát mệt. Đến mức dân Huế không ai không biết câu: Thứ nhất là sợ đau răng, Thứ nhì là sợ Hải Bằng đọc thơ.  Viết đến thế nhưng tôi tin Hải Bằng có đọc bài này thì cũng không vì thế mà lấy làm giận Nguyễn Quang Lập. Có một điểm chung là dù NQL khen hay chê họ, những nhà văn, nhà thơ đầy cá tính và rất khác người ấy vẫn được anh trân trọng và đánh giá cao về tài năng và đức độ. Anh khen mà không thổi phồng, chê mà không bôi nhọ. Chắc rằng khi đọc những bài của NQL viết về mình, họ không thể giận anh mà ngược lại, càng quí mến bạn văn của mình hơn. Đó là sự nhân ái và tình bằng hữu tri âm tri kỉ của NQL trong Kí ức vụn.


     Điều khiến cho Kí ức vụn trở nên hấp dẫn bạn đọc là ở chỗ tính chân thật của tác phẩm. Có thể ở chỗ này chỗ khác, NQL để ngòi bút có vẻ như tếu táo của mình đi quá đà trong khắc hoạ nhân vật, nhưng bạn đọc vẫn thấy đó là những con người thật, sự việc thât, câu chuyện thật. Cái thật của NQL trong Kí ức vụn trần trụi mà không thô thiển, dù anh dùng khẩu văn rất phổ biến.


     Chính cái chất thật của những bài viết trong Kí ức vụn đã mang đến cho độc giả sự tò mò vô biên về những câu chuyện mà NQL đã kể. Nó không chỉ là chuyện bếp núc của nghề văn mà còn là mặt trái của những tấm huân chương mà xưa nay,  ngoài NQL ít có ai lật cho mọi người cùng thấy. Chỉ có điều là, cái mặt trái của những tấm huân chương ấy dù xù xì, gai góc thì cũng không vì thế mà làm giảm đi giá trị lấp lánh ở phía bên kia của nó.  Đó là một điều đáng yêu nữa của NQL ở Kí ức vụn./.



HTS               

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2009

Nói tục kiểu... Nguyễn Quang Lập

Nguyễn Quang Lập, một nhà văn tài danh, tất nhiên rồi. Và, Nguyễn Quang Lập cũng... tất nhiên ở cái sự nói tục. Ngồi với nhau chưa hết ly bia chào bàn là i như anh... văng ra ngay....


Rồi nhiều khi bình tâm ngẫm lại, phải chăng trong cái sự văng tục kiểu Nguyễn Quang Lập kia có gì đó chẳng "tục" tí tẹo nào. Và phải chăng, cái sự... văng tục ấy đã nghiễm nhiên được nâng lên thành một thứ... văn hóa nói tục (hay gọi gọn lại là văn hóa... tục). Mà cũng... thú ra phết, dường như hiện hữu cặp kè sát cạnh những câu chữ sần sùi tưởng như rất tục kia luôn là một câu chuyện, một cái gì đó mang tầm... quốc sự. Hay chí ít cũng gợn lên, sáng lên một... ý tưởng nào đó khiến phải giật mình. Những cái sự tục mang tầm quốc sự mà không phải nhà văn hóa học nào cũng dám... văng ra tuồn tuột đến vậy. Hãy thử nghe một đoạn này xem sao nhé:


"Anh có thể phê phán, có thể dè bỉu nhưng đừng vùi dập nó, cấm đoán nó. Cái mới thường không có trong kinh nghiệm của anh, anh dị ứng cũng là chuyện thường tình. Nhưng anh thừa biết có những cái mới hôm nay anh ghét cay ghét đắng, anh tởm đến buồn nôn lên được thì vài chục năm sau con cháu anh, và cả anh nữa nếu còn sống, lại háo hức đón nhận nó như một báu vật trời cho. Lá cỏ của Whitman là một ví dụ. Vậy thì anh sấn sổ quy chụp cấm đoán nó làm gì. Làm thế anh chỉ bị Hôm Nay nhếch mép cười thầm, quá lắm chỉ văng tục vài câu, còn Ngày Mai sẽ phỉ nhổ anh. Khi đó anh chết rồi anh chẳng biết đâu, nhưng con cháu anh vẫn còn sống nhăn ra đấy, chúng nó phải hứng một đống tủi hổ, liệu anh có sung sướng không? Ngay bây giờ tôi đã nhìn thấy một số bạn văn của mình phải cúi gầm mặt vì những thứ bố mẹ họ đã làm khi còn sống chứ chẳng nói đâu xa. Quy chụp, cấm đoán có thể làm cho anh được chút ít lợi lộc ngày hôm nay, nhưng ngày mai coi chừng anh sẽ bị lịch sử tùng xẻo. Anh ỉa vào cái mới hôm nay, nhất thời anh sướng cái lỗ đít, nhưng coi chừng ngày mai anh sẽ bị người ta ỉa vào mặt anh đấy!".


Có thể bạn thích. Có thể bạn sẽ... nhăn mặt khó chịu. Đó là tùy ở quyền và cái... gu nhận thức của mỗi người. Nhưng tôi thích. Đơn giản vậy. Và thấy sướng cái lỗ tai!



Trương Duy Nhất

Ăn khách hay câu khách

Ăn khách gắn liền với câu khách, khái niệm này luôn tồn tại trong thương trường mà không thể bác bỏ. Nhưng với nghệ thuật, tôi không thích từ câu khách, nó giống như thả mồi để người ta cắn câu, có vẻ lừa bịp", nhà biên kịch Nguyễn Quang Lập nói lên quan điểm của mình.


- Vậy theo anh, câu khách là gì?


- Khi đã dùng từ "câu" nghĩa là có mục đích dùng mồi để lôi kéo con mồi. Mồi tử tế hay mồi láo thì vẫn là mồi, mà trong nghệ thuật, khi bóc trần bản ngã trước mắt mọi người thì làm sao có thể dùng mồi được. Tuy nhiên, khi văn hóa được coi là một sản phẩm hàng hóa thì câu khách đương nhiên tồn tại, hãy chấp nhận nó, đừng coi nó như một từ vô liêm sỉ. Cũng như những quảng cáo trơ trẽn trên TV, người ta vẫn làm và chúng ta vẫn phải xem. Vậy thì hãy coi câu khách là một hành vi tác nghiệp thương mại. Đừng nhìn nó dưới góc độ đạo đức.


- Nhưng nghệ thuật mà câu khách thì không lâu dài. Khán giả chỉ có thể tò mò xem "Gái nhảy I", "Gái nhảy II", chứ đến "Gái nhảy III" thì còn mấy người đến rạp. Anh thấy sao?


- Với kiểu câu khách của một số đạo diễn gần đây, thoạt đầu thì chấp nhận được. Khi rạp rỗng không, anh không nên kiêu ngạo, mà phải làm được những việc - dù không nên - để kéo khán giả tới rạp, nhưng lâu dài thì không thể. Khi có khách, anh phải nâng dần lên một tầng văn hóa khác, nếu không anh sẽ chết. Dòng phim "mì ăn liền" ở thập niên 90 đã chứng minh điều đó.


Váy ngắn chân dài, da thịt phụ nữ bị nhiều người lên án, nhưng với tôi đó là chuyện bình thường, thậm chí nude cũng được. Song, phô diễn nghệ thuật khác với phô diễn trong phòng karaoke. Những cảnh đó phải được khai thác dưới góc độ nghệ thuật, phải toát lên vẻ đẹp hoàn mỹ chứ không phải phơi ra một mớ xác thịt dơ bẩn, phản cảm lắm.

"Chính điện ảnh tư nhân sẽ cứu vớt sĩ diện cho điện ảnh nước nhà"










Dù rằng điện ảnh không còn khiến công chúng phát sốt phát rét lên như trước nữa thì sự kiện lớn của ngành như là Đại hội và bầu bán BCH cũng không đến nỗi chìm vào im lặng. Nhìn vào danh sách BCH với đủ các khuôn mặt lạ và quen, cũ và mới, già và trẻ nhưng lại thấy ít những "ngôi sao" thật sự của công chúng, cảm thấy phân vân...Chúng tôi - với tư cách là công chúng yêu phim - đã chọn nhà văn Nguyễn Quang Lập, tác giả kịch bản của nhiều phim được giải thưởng trong và ngoài nước, người được nhiều đạo diễn và diễn viên xem là thân thuộc để thực hiện cuộc "Hỏi - Đáp" này.Vẫn biết là cách trả lời của Nguyễn Quang Lập  hơi cực đoan và ngôn ngữ pha chút bông phèng nhưng  anh là người vừa trong cuộc, vừa khách quan  và là người lao động nghệ thuật nghiêm túc; Hơn nữa những đòi hỏi khe khắt của anh đối với những sản phẩm nghệ thuật đem đến cho công chúng là đòi hỏi chính đáng. Vì thế, chúng tôi giữ gần như trọn vẹn những câu trả lời của người "đáp" - nhà văn, nhà biên kịch Nguyễn Quang Lập.Ban chấp hành không ấn tượng và khó kì vọng

* Anh có cảm tưởng thế nào khi một người cộng sự thân thiết của anh là đạo diễn Thanh Vân trúng Ban chấp hành Hội điện ảnh? Bình luận của anh về thành phần Ban chấp hành Hội điện ảnh lần này?

- Nhà văn Nguyễn Quang Lập: Tôi mừng cho Vân. Mừng ở chỗ uy tín của Vân đối với những người trong nghề ngày một nâng cao. Thế thôi. Chứ không hy vọng theo kiểu: " Một người làm quan, cả họ được nhờ”. Tôi vẫn không thích nhờ cậy chốn quan trường, hơn nữa Ban chấp hành Hội điện ảnh (BCH Hội ĐA) hay bất kì hội nào đều quyết không phải chốn quan trường. Nó có quyền lực gì đâu mà “quan trường”. Kiếm được một chân ban chấp hành chỉ giải quyết được khâu oai, nếu có, chứ chẳng giải quyết được cái gì hết, từ quyền đến tiền đều Zero!

BCH Hội ĐA kì này có tiến bộ hơn BCH Hội nhà văn là bầu được chục người. Thôi, không nói chuyên hội nhà văn nữa...

BCH Hội ĐA kì này cũng buồn. Ngoại trừ Thanh Vân và Vương Đức, người cũ thì cũ rích, cũ đến nỗi không thể cũ hơn được nữa, người mới thì mới toe, mới đến nỗi không biết họ là ai, đã và đang làm gì cho điện ảnh? Tóm lại đó là một Ban chấp hành không ấn tượng và khó kì vọng. Đó cũng là thực trạng chung của nhiều Hội.

* Là một khán giả, tôi sẽ rất thích thú nếu thấy một diễn viên ngôi sao nào đó có tên trong Ban chấp hành? Tôi rất băn khoăn khi người ta đề cử Quyền Linh để rồi anh ta bị rớt mà lại không phải là Hồng Ánh hoặc Mỹ Duyên chẳng hạn? Anh có bình luận gì về việc này?

- Quả thật BCH chỉ là chốn vui vẻ. Quần chúng quan tâm cũng chỉ ở cái phần vui vẻ ấy thôi. Riêng khía cạnh này thì tôi hơi tiếc cho những người mà chị nêu tên. Có họ, BCH sẽ được quần chúng biết đến nhiều hơn, quan tâm nhiều hơn. Nhưng ở đây người ta bầu những người làm việc, mặc dù chẳng ai biết BCH thì làm việc gì.  Khổ, có việc gì đâu. Có việc gì thì văn phòng Hội và ông Tổng thư ký lo hết, các vị BCH cũng chỉ ngồi nghe báo cáo lại và tán thành và nhất trí cao, thế thôi. Hội nào mà chẳng thế.

* Anh, người có quá nhiều kịch bản của những tác phẩm điện ảnh được giải thưởng trong và ngoài nước có phải là hội viện Hội điện ảnh không? Nếu không là vì sao? Nếu có thì tại sao lại không ai đề cử anh vào BCH Hội với tư cách là nhà biên kịch?

- Tôi là Hội viên hội điện ảnh và vinh dự có tên trong ba Hội nữa. Nhưng đợt này tôi không đi dự bất kì đại hội của Hội nào, nói gì đến vào BCH. Xưa, còn trẻ mỏ, nghe nói sắp đại hội là trong lòng háo hức lắm. Nay thì thôi, thời kì hoa hoè hoa sói qua rồi. Nếu đi đại hội chỉ để được đeo phù hiệu đi lại vênh vang trước mặt quần chúng yêu nghệ thuật, được phát một cái cặp và 150.000 đồng tiền ăn trưa, còn thì mất toi ba ngày làm việc thì tôi không đi.

Đại hội điện ảnh có cái luật không đề cử những người không đi dự đại hội. Thế còn may chứ ở đại hội nhà văn, ngồi nhà nghe tin mình được đề cử lại lo sốt vó, tìm mọi cách liên hệ để xin rút toát cả mồ hôi hột.

"Tôi hoan hô việc cho điện ảnh tư nhân ra đời"

* Sáng nay, xem truyền hình, thấy người ta bình: ‘Đại hội đã thành công tốt đẹp, nhưng không có điểm gì đột phá, kể cả việc tìm ra câu trả lời cho vấn đề: “Làm sao để có phim hay”. Theo anh, để trả lời câu hỏi này thì phía các cơ quan quản lý (Bộ VHTT – Cục điện ảnh), Hội nghề nghiệp và các nghệ sĩ phải có sự đột phá nào trong cách nghĩ, cách hành động?

-  “Làm thế nào để có phim hay?” là câu hỏi qua khó đối với Hội điện ảnh. Hội chẳng qua là nơi tập họp nhau lại để động viên, giúp đỡ nhau hành nghề cho nó tốt chứ có quyền lực gì mà hỏi Hội câu hỏi đó. Câu đó nên hỏi Cục điện ảnh. Nhưng câu đó cũng quá khó đối với quí vị hiện thời ở Cục điện ảnh.

Đối với quí vị hiền lành tốt bụng kia thì nên hỏi câu này thôi: Cái anh có biết phim hay là cái gì không? Khổ thân, có khi họ cũng không trả lời được. Bởi vì nếu trả lời được thì họ chẳng cho ra lò một loạt những cái không thể gọi là phim, gọi ti vi thì ti vi còn tự ái nữa là phim.

* Có người phân tích nguyên nhân để điện ảnh thời gian qua “chệch” sang xu hướng nghiệp dư là vì Nhà nước đã hơi buông cho một số người bên ngoài biên chế và ngoài nghành tham gia vào quá trình sản xuất điện ảnh?

- Tính nghịêp dư của điện ảnh đâu phải do ai buông lỏng. Người ta đã nắm bao giờ mà bảo buông? Tính nghiệp dư là truyền thống của điện ảnh nước nhà đấy chứ. Đừng đổ cho điện ảnh tư nhân. Những phim kém nhất, tệ hại nhất, vô duyên nhất từ xưa đến nay đều do các hãng phim nhà nước đầu têu cả đấy chứ.

* Anh nghĩ sao nếu có thêm nhiều người hốt hoảng sợ rằng càng “mở “ rộng cho điện ảnh thì ta sẽ càng ít phim hay và triệt tiêu cách làm phim chuyên nghiệp?

- Ai đã từng ăn phở mậu dịch đều hoan hô cơ chế hiện thời dành cho điện ảnh. Tôi cũng thế, tôi hoan hô việc cho điện ảnh tư nhân ra đời.  Khi mới ra đời tất nhiên nó sẽ có nhiều chệch choạc nhưng chắc chắn chính nó, tức điện ảnh tư nhân chứ không ai khác, sẽ cứu vớt sĩ diện cho điện ảnh nước nhà trước công chúng và trên trường quốc tế. Nếu chị nói cho tôi tên của những người “hốt hoảng”,  tôi sẽ cho chị biết họ là ai. Mà thôi, cũng không cần phải biết cụ thể họ là ai, vì tất cả họ đều có tên: Cũ Rích!

* Anh quan tâm đến phim hay – có người xem, bán được nhiều – hay là một bộ phim phải được sản xuất bởi một quy trình mà trong đó các khâu đều được chốt giữ bởi những người học hành trường lớp tử tế về điện ảnh?

- Nghệ thuật không câu nệ ở trường lớp, nó hệ luỵ vào tài năng và nhân tâm. Tài năng là trời cho và sự nỗ lực của cá nhân chứ không do trường lớp. Nhân tâm xuất phát từ thái độ của người nghệ sĩ đối với nghề và đạo đức xã hội đẻ ra nó chứ không phải trường lớp. Tóm lại để có phim hay hoàn toàn không và không thể cậy nhờ gì ở trường lớp, nhất là thứ trường lớp hiện thời.


Theo VietNamNet

(Nguồn: [http://www.tuoitre.com.vn])

Ối tiền ơi!



 

Bây giờ ti vi có nhiều kênh, tuồng như thời điểm nào cũng có một nghệ sĩ đang nói chuyện trên màn hình, không kênh này thì kênh khác. Toàn nghe nói chuyện về nghề, về tình yêu nghề, sự khổ luyện, về cái tâm, về vân vân… tuyệt không thấy ai nói chuyện đứng đắn về đồng tiền.


Làm nghề thì phải yêu nghề, tất nhiên. Phải khổ luyện, tất nhiên. Phải có cái tâm sáng… lại càng tất nhiên. Suốt ngày nói mấy cái tất nhiên đó thế mà cũng có lắm người nghe, mới hay thiên hạ cũng lắm kẻ cả tin.


 


Chưa thấy ai nói về đồng tiền cho nó nghiêm chỉnh, về nhuận bút mình cần phải có, về cát sê mình cần phải thu. Nói thế ngượng lắm, đồng tiền được liệt vào diện xấu xa, ở ngoài tha hồ nâng lên đặt xuống còn lên ti vi nhất định chỉ nói cái tâm.


 


Mà chẳng cần lên ti vi, đồng nghiệp với nhau cũng một mực nói đến cái tâm. Nghe nói lắm khi rớt nước mắt, cái tâm sáng tựa sao khuê không ai không cảm động. Chỉ khi động đến đồng tiền mới biết tay nhau.


Ông Vương Đức xưa làm phim Cỏ Lau, tìm trợt mặt một diễn viên đóng vai nữ phụ, mừng hơn cha chết sống lại. Cô này nói em từ chối nhiều vai rồi, nhưng vai này hay lắm, khổ mấy em cũng làm. Vương Đức như mở cờ trong bụng. Cô này lại nói Quảng Trị là chiến trường ba em sống và chiến đấu, bao nhiêu đồng đội của ba em hy sinh ở đó, giờ có cơ hội được đóng phim nơi ấy, chết em cũng đi. Vương Đức nghe suýt trào nước mắt.



 




Đến khi nói chuyện tiền nong, cô đòi một đống tiền cao ngất, gấp đôi vai diễn viên chính, Vương Đức cũng cắn răng nghe theo. Tưởng thế là xong xuôi, đến ngày vi hành cô gọi điện đòi thêm một đống tiền cao ngất nữa, nói tiền bảo hành cho bộ giò của cô. Vương Đức nghe suýt té xỉu, đành thank and bye người đẹp cùng với cái tâm nước bọt của cô.


 


Một trăm anh đạo diễn nhận phim, có đến chín chục anh tính nhẩm xem quả này mình thu được bao nhiêu trước khi tính xem mình phải làm thế nào cho nó hay. Nhưng khi nói chuyện với nhà sản xuất thì hăng hái lắm, nói phim này dứt khoát phải hoành tráng, có phải bán nhà tôi cũng làm cho kì được. Khổ, đến bữa cơm cũng tính ăn bớt của anh em, nói gì đến phim với pheo.


 


Nhưng võ quýt dày có móng tay nhọn, mấy ông bà diễn viên cũng không phải tay vừa. Mới nhận phim thì bắt tay cụng ly nói anh em mình làm với nhau một phim kỉ niệm thôi, tiền nong là cái gì, bao nhiêu cũng xong, đừng nói chuyện tiền nong mà mất tình mất nghĩa.


 


Đến nửa phim mới làm reo. Mày không tăng cát sê thì còn khuya mới xong phim con nhé. Bố mày mà cáo ốm bỏ về một phát chúng mày tính sao nào.


Tất nhiên số người đòi tiền trắng trợn cũng hiếm, đa số đều đem cái tâm ra để đòi tiền. Mới đây thôi, cái phim ti vi mấy chục tập, đạo diễn kiếm được người đẹp vào phim, cô này trả lời phỏng vấn cô làm phim vì cái này, vì cái kia, toàn mấy cái vì cao cả, nghe mà rưng rưng nước mắt.



 




Đến một phần ba phim thì kêu mẹ ốm nặng, em không về mẹ em chết mất, vừa nói vừa sụt sùi khóc. Đạo diễn tăng cát sê lên gấp rưỡi là mẹ hết ốm liền. Đến quá nửa phim thì kêu bệnh, hết chóng mặt lại nhức đầu, em ráng không được nữa rồi anh ơi. Đạo diễn tăng cát sê lên gấp đôi thì nói cười phe phé, bệnh tất cũng sạch mất tiêu. Ôi giời là vui.


Tiền bạc là thứ xấu xa, cho nên để có nó người ta phải nhân danh những gì cao cả, những gì tốt đẹp. Một ông trưởng đoàn hễ nhắc đến tình trạng sân khấu bao giờ ông cũng khóc, đau lắm các đồng chí ơi. Thế nhưng bất kì vở nào ông cũng đạo diễn, kiêm luôn tác giả, kiêm luôn âm nhạc, kiêm luôn họa sĩ thiết kế, kiêm luôn phục trang. Đến khi ra vở chỉ mỗi mình ông xem, ông khen hay chứ chẳng có ma nào xem. Ông lại khóc, lại nói đau lắm các đồng chí ơi.


Cũng đau lắm các đồng chí ơi nhưng ông đạo diễn khác còn cao thủ hơn, ông nói được nửa câu thì nghẹn lại, cố ghìm không trào nước mắt, ông nói các đồng chí có biết không, chỉ cần một phần triệu số tiền bọn tham nhũng ăn cắp của nhà nước, chúng ta có thể dựng được nghìn vở kịch có chất lượng.


Ông nói đến tiếng chất thì nghẹn lại uất hận, mãi sau mới trút được  tiếng lượng. Mọi người nghe ông nói cứ lo ông uất quá, tăng xông mà chết. Ai biết nhiều lần dựng vở ông mang theo cả đống áo quần cũ của vợ con bán cho đoàn với giá gấp đôi, gấp ba giá mua cái mới, bởi vì ông là giám đốc sở, người cấp tiền dựng vở cho đoàn.


Đã đành tiền bạc Nhà nước cấp cho nghệ thuật còn bèo quá, thù lao cho văn nghệ sĩ không ra sao, đa số không nuôi sống được bản thân và gia đình bằng chính cái nghề của mình, nhưng núp bóng cái tâm, mạo danh cái tâm để bòn mót tiền bạc của Nhà nước, của đồng nghiệp thì thật không ra sao, vô cùng xấu hổ.


Cho nên dạo này tôi rất ngại xem ti vi. Sợ chẳng may mình lại nghe mấy ông bà nghệ sĩ lại ngâm nga cái tâm. Người ta nói thiếu cái gì hay nói về cái ấy, khắp bảy ngành nghệ thuật không nơi nào các nghệ sĩ không ngâm nga về cái tâm, thật sợ quá đi mất. Ối tiền ơi, mày là cái gì mà làm cái tâm lao đao đến vậy, lao đao nửa thế kỉ rồi vẫn còn lao đao, và cũng chả biết bao giờ cho hết lao đao.

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2009

Food Photography Made Easy: The Lunch Box

Shooting vittles can be as complex as you want to make it. But it is pretty easy to get elegant, well-lit food photographs with almost no money out of pocket.

Hit the jump for a gastronomic update on a Strobist cheapskate classic.
__________


Of the 1,000+ posts on Strobist at this writing, one of the most popular is the $10 Macro Studio -- a cardboard box hack that makes it almost impossible to take a bad shot of a small object.

With a little alteration, that same concept can be used to create classic food photography lighting with a light source as simple as a desk lamp. Of course, a speedlight will work great, too...


Thinking Outside of the Box

The classic direction for lighting food is from the top/back. In typical presentation, food has more width and depth than it does height. So the top/back is a logical position from which light can rake across the food to reveal texture and form.


For this walk-through I raided the fridge for some fresh tomatoes. Not complex, but nice and 3-d for illustrative purposes. Here they are with a bare light hitting them from the classic, top/back position.

This hard light almost makes the 'maters look as if they are made of wood and painted glossy red. You can do a lot to manipulate the visual perception of surface quality with different lighting techniques.


Here is the same shot with a wider lens. The light source is a bare SB-800, but it could just as easily be a desk lamp.

You could easily soften that light with an umbrella if you have one. But if your food or setting is specular, those ribs (Mmm-hmm-hmm-hmm... ribs...) are gonna give you problems.

This is one of those instances where a soft box is much better than a shoot-through. But there is no need to shell out for one if you are not shooting this kind of stuff all of the time.

Instead, you can hack a large cardboard box (quite literally) and essentially turn the soft box inside out.


So, here is the basic box -- use a big one -- cut up and placed back together to give you a sense of where the cuts are. The more of an angle you put on that diagonal cut, the more your light will come from the back. I did this one kinda middle-of-the-road, but you might want to crank it up a notch or two.

And if you use a razor knife like I did, please be careful. Or at least bookmark this page before you start. Just sayin'.


(LIGHTING GEEK NOTE: I had fun doing a quickie shot of the cut-up cardboard box. Click it to see bigger, with notes on the locations of the four flashes involved ...)


That big open square on the top is gonna get some diffusion material, so the window will do its job and improve your harsh light source. Tracing paper is ideal, but tissue paper (big, like from a gift) works great. Stretch it smooth. Wax paper will do in a pinch, too.

I scrounged a little Rosco Tuff Frost, which is tough (duh) and uniform, not to mention color-neutral. That last part is important, if you are using some type of mystery diffusor.

Also, if you are using this with a desk lamp, use an incandescent bulb (no CFLs) and set your camera's white balance to tungsten. Everything will work fine.


Here is the part you keep, and by now it should be getting pretty self explanatory as to how to use it to soften that bare flash or desk lamp. If you are more of a food blogger than a photographer, you can do this all with continuous light and a tripod -- just crank that aperture wayyy down for lots of depth of field.

(Not that this is a foodie blog, but you regulars would be surprised at who passes through here while learning to shoot stuff for their site.)


Okay, so lets stick our box in between the light and the subject and see what happens. Right away, the tomatoes look way better. I am using a sheet of black plexi as a background, to get a clean reflection of the new, slicker light source. (The umbrella would suck for this background, because of the ribs' reflection.)


Here is a pullback, which actually is a pretty cool composition. But looking at this (and the photo just above) our next problem is that the bottoms of the tomatoes are too dark. This is because all of the light is coming from the back/top.

That's an easy fix, and we do not need another light, either. We can get double-duty out of our nice main light by adding a reflector:


Since this is a no-wallet Monday, let's fix this with a folded sheet of printer paper (or, if you are over 50, typing paper...) Just fold it and stand it in front of the tomatoes -- maybe to one side, as shown. (You could stick it right in front, too for a different look.)


As you can now see, that one sheet of paper makes a huge difference.

By default, it will not overpower the main light source, either. It's a reflector, and cannot give out more light than it is receiving.


So, let's try another reflector on the other side. It may be that the second reflected light source ends up being too much. But at two cents a pop, go for it and see what happens.

Here it is close-up, which is the same photo at the top of the post. Maybe you like the extra detail, or maybe the second highlight turns you off. That's up to you -- add salt to taste.


Here is a pullback with two reflectors for clarity's sake. Depending on the topography of what you are shooting, these reflectors do not need to be big, or symmetrical -- or even white. You can illuminate those shadows exactly the way you want by placing as many reflectors -- large and/or small -- wherever you want.

Need more light? Try aluminum foil reflectors. That's what I used for this cake. Crinkle it up, then straighten it back out for a nice, smooth, pebbled reflector surface. You can choose the shiny or matte surface, too, for different looks.


Here it is, from the side angle.

Again, that SB-800 flash could easily be a desk or floor lamp. And the grey backdrop was just to hide the white wall reflection in the initial shot. Once you get the diffusor panel up, that problem solves itself.
__________


Fast Food

So, there you go -- an easy entré into food photography. If this kind of thing floats your boat, you might want to consider a medium-sized soft box, which will of course make this kind of light very easy. And it travels well, too.

If you're a food blogger and you decide to play with it, link in and spread the luv -- and post a comment so we can see what a hotshot food photographer you are now...