Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2009

Mono Monday: Choosing the Right Big Lights

Normally, I try to balance lighting technique, trends, gear and a smattering of general silliness on this site.

Apologies for fact that that Strobist is in somewhat of a gear-oriented spate of posts. There is a reason for that -- namely that I have gotten a little ahead of myself.

A few On Assignment posts are in a holding circle because they were shot with larger light sources. And before getting to those, I wanted to take a look at the process of how to go about choosing a big light system in the first place.

Recently, I revamped my kit after spending 20 years using the same set of well-worn monoblocs. I thought it would be a pretty easy process, but it turns out that there has never been a wider array of "studio" flashes than what is available today.

The purchase merited a lot of thought, and I figured some folks be able to benefit from the experience. More, inside.
__________


My old White Lightning 600's (pictured at left) have given many, many pops of trouble-free service. And last year I augmented them with an ABR800 ring flash, with the idea that a slaved monobloc / ring light would go with just about any system I would want to put together, WL/AlienBees or not.

And this kind of long-term thinking is very important, IMO, when considering a big lights purchase. It's a marriage, really -- or a very expensive fling if you screw it up. So you want to look at long-term costs, value and capabilities of several different systems before choosing.

And speaking of long-term value, I quickly decided that the money I could get for my used WL's would not come close to the value they would have for me as a backup bag. They are pretty fugly at this point. But they work, and I know them well. Which counts for a lot.

So as a backup, an auxiliary bag or as a loaner for colleagues, I would not be selling them.


So. Many. Choices.

I started like a lot people do, clicking around the web like a kid in a candy store.

First, I looked at photographers whose work I admired, and found out what they used. This was quickly discarded as a very poor way to choose a system, because I was clearly working under a completely different set of variables than would be any other photographer. We all shoot -- and light -- differently. What works best for Annie, Joe, Chase, etc., might not work best for me.

So, I decided to take out a sheet of paper and write down some of my considerations and priorities. And that yielded this:


1. AC powered or not, they must be battery capable. Or I would have to build into the budget a good, pure sine wave generator. (This Honda 2000-watt model seems to be the go-to for many shooters.) I have gotten used to being able to shoot without AC (mostly because of the speedlights) and that is not something I was ready to give up.

2. System integration would be very important. There are some very cool, one-off type designs out there. But I wanted to leverage the dollars I spent for the long term, which means that money spent on light modifiers (no small sum) would need to work across a wide range of system flashes if/when I evolved or upgraded.

3. I found myself to be surprisingly variable on price. Rather than just go by absolute dollars, I decided to estimate how much use I would give them over their lifetime and let that dictate the price I was willing to spend. Which is to say that, if needed, a more expensive set of flashes could end up being just as cheap (or cheaper) over the long run than would a less expensive set with a shorter duty cycle.

4. What will they be used for? Primarily, two things: Shooting people in high ambient level environments (i.e., competing with the sun) and lighting bigger scenes. These are the classic duties that speedlights just can't do very well.

5. And speaking of speedlights, I have found that I have a natural preference for monoblocs as compared to pack-and-head systems. I do not like the idea of losing several light sources if a pack goes down. Not that pack-and-heads were out of the question -- many good choices here, in fact. But I would essentially treat a single pack and head as a monobloc equivalent.
__________


So, those were the criteria.

After a lot of initial looking around, web cruising, brochure reading, etc., I came down to three brands which would get each serious consideration. In alphabetical order, they were Elinchrom, Profoto and WL/AlienBees.

In one way or another, they could all fit the bill. But they each also had distinct advantages and disadvantages over the other two systems. So over the next few Mondays we'll be looking at each of these systems in context with the others, in the same way I did when there were real dollars at stake.

Mind you, your variables when looking at purchasing big lights will be different than mine. But I hope my experience will be helpful as a template when you overlay your own set of priorities.

And so as not to restrict this conversation to my own decision process, I certainly encourage your input via the comments as well. As someone who recently went through the process, I can say with certainty that others will benefit from your experiences.

Thiên tài photocopy

120534[1]


Bạn Nguyễn Ngu Ngơ ở viện nghiên cứu A, học hàm học vị đủ hết nhưng chẳng thấy công bố công trình gì cho ra hồn. Suốt ngày bù khú, ba ngày tiệc nhỏ, năm ngày tiệc lớn, mặt mày lúc nào cũng như mặt trời mới mọc. Gặp bạn, Ngơ cười cười, nói ông rõ là giáo sư bia, tiến sĩ rượu.


 Ông viện A nghe thế thì tức lắm, nói tầm bậy! Cái thứ ông còn dám chê tôi à. Ông là cái gì, suốt ngày viết mấy bài báo vặt, moi móc chuyện thiên hạ ra làm trò cười. Ngơ rụt cổ thè lưỡi, nói không dám chê... Nhưng tôi nghi ông chỉ được cái danh hão, thông minh phát tiết ra mồm, lừa mị mấy cháu sinh viên thì mau, nghiên thịt chó  cứu rượu Tây là giỏi.


Ngơ chưa dứt lời, ông bạn viện A đã ném xuống trước mặt Ngơ một đống to đùng, nói trương mắt ra mà coi đây là cái gì, từ nay đừng ăn có nói không! A ha, đây rồi! Đây rồi! Công trình ông bạn viện A đây rồi: Một cuốn sách dày bằng ba cục gạch, hơn nghìn trang chứ không bỡn.


 Ngơ ôm cuốn sách nặng trịch chạy về nhà, nói Mũm Mĩm ơi Mũm Mĩm ơi  kinh lắm kinh lắm! Mũm Mĩm tròn xoe mắt nói, cái gì. Ngơ ném quyển sách xuống bàn, nói ông bạn viện A quả là tiên tài, một mình làm cả cuốn từ điển dày cộp. Mũm Mĩm phục lắm,  rối rít xuýt xoa, nói cuốn từ điển như thế này phải có một lô giáo sư tiến sĩ cạy cục làm trong chục năm may ra mới thành, Ngơ nhỉ.


Ngơ gật đầu lia lịa, nói đúng Đúng! Đúng! Ông bạn viện A chỉ làm trong một tháng thôi đấy. Mũm Mĩm há hốc mồm, nói eo ôi sao mà tàì quá. Em ngồi chép lại cũng không nhanh bằng thế.Thế này không lí do gì không ca ngợi, anh viết bài ca ngợi bạn anh đi. Ngơ nhất trí cái rụo, lập tức viết bài ca ngợi từ dưới lên, ngợi ca từ trên xuống.


Bài báo vừa ra, Ngơ chưa kịp khoe với Mũm Mĩm thì ông bạn Ngơ ở viện nghiên cứu B đến chơi nhà. Ông bạn viện B cũng giáo sư bia, tiến sĩ rượu, cũng thường xuyên nghiên thịt chó, cứu rượu Tây. Cái gì trong tay ông ta? Một cuốn sách dày bằng ba cục gạch. Khéo không ông này cũng thiên tài!


Ông bạn viện B ném cuốn sách trước mặt Ngơ, nói  ông quá lắm!  Văn hóa thấp thì đừng có ca ngợi lung tung. Cái thằng viện A đâu phải là thiên tài, nó là thằng đạo chích! Mũm Mĩm, Ngu Ngơ giật mình thảng thốt, nói vậy a vậy a. Ông bạn viện B  nói nó ăn cắp công trình của tôi, chép i xì không sót một dấu phẩy. Tôi đang định đem nó ra tòa đây!


Thất kinh! Hóa ra ông bạn viện A chép nguyên cuốn sách của ông bạn viện B. Chép đúng đến nỗi cả lỗi in sai cũng bê vào nguyên xi. Đạo thế này thì đại đạo, chích thế này thì thậm chích. Phải ra tòa, phải công bố cho thiên hạ đạo chích là thằng nào. Phải đào tận gốc trốc tận rễ các loại thiên tài photocopy, thiên tài hàng nhái.


Ông bạn viện B lập tức ra tay, tòa án dân sự lập tức trừng trị ông bạn viện A. Kết cục là ông bạn viện A phải nộp phạt một đống tiền và danh dự cũng mất đi một đống. Hoan hô, Caesar đã về với Caesar, hàng nhái chết tươi, hàng thật vạn tuế!


Ngơ mời ông bạn viện B hân hoan về nhà nhậu. Ngu Ngơ nâng cốc, nói dzô! Chúc mừng thiên tài thứ thiệt! Mũm Mĩm cũng nâng cốc, nói dzô! Đã đảo thiên tài đạo chích! Bỗng có tiếng gõ cửa, ông hàng xóm của Ngơ lù lù bước đi vào. Ông này là ông Tây lấy vợ ta, nói xô xi xô xi xô xi?


 Ông bạn viện B ngơ ngác, nói nó nói cái gì thế?  Ngơ ngạc nhiên nhìn ông bạn viện B, nói tưởng  ông giỏi tiếng Tây, sách tham khảo đề một lô sách Tây thế này? Ông bạn viện B cười khì khì, nói đề để dọa thiên hạ thôi... có biết cái mốc xơ gì đâu!


Mặt ông Tây đỏ bừng bừng, nói xô xi xô xi xô xi? Mũm Mĩm dịch, nói ông ấy nói có phải ngài đã dịch cuốn sách của tôi ra tiếng Việt? Ông bạn viện  B mặt mày tái mét, ngôì cứng đơ không nói được tiếng nào. Hóa ra ông viện B bảo lũ sinh viên, đám thực tập dịch ra cho ông. Rồi ông cứ thế đóng lại nguyên xi thành công trình của mình. Chính danh to đùng trên quyển sách.


Ông Tây túm ngực ông bạn viện B nhấc lên, nói cuốn sách ông đang cầm trên tay chính là công trình của tôi. Ông đã chép i xì. Đáng tiếc nhiều số liệu sai bét của tôi, ông cũng bê vào. Ông bạn viện B, thiên tài nước Nam, lủng lẳng như con nhái bén, ngất xỉu trên tay ông Tây.


 Ngu Ngơ, Mũm Mĩm sợ hãi vô cùng, chắp tay vái bốn phương tám hướng, nói hú ba hồn bảy vía thiên tài ở đâu thì về nhập xác!


Hu hu!

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2009

Những chuyện có thật và bịa đặt của tôi 5

nguyen-quang-lap[1]Truyện dài


Tôi và tất cả những ai có tên trong cuốn sách này đều do tôi tạo ra, kể cả bố mẹ tôi.


 5. Đội Trưởng đang là người có uy quyền số một Thị Trấn, ba tôi với vai trò chủ tịch Thị Trấn chỉ là người giúp việc và kẻ phát ngôn cho ông. Nói thế cũng không đúng, từ ngày đội cải cách về công tác, chủ tịch Thị Trấn Nguyễn Quang Đạng thực chất chỉ là kẻ lo đủ ba bữa cơm hai cuộc rượu cho Đội Trưởng, thêm một thứ thật khó kiếm ở nơi đây là điếu cày và thuốc lào.


Đội Trưởng nghiện thuốc lào rất nặng,  cảm tưởng nếu không có thuốc lào ông sẽ chết bất đắc kì tử. Luôn luôn trong tay Đội Trưởng là cái điếu cày kể cả khi đi xia. Một phát biểu của Đội Trưởng luôn luôn được chia làm ba giai đoạn, luôn luôn như thế mỗi khi Đội Trưởng  nói với quần chúng.


Đầu tiên là giai đoạn thông nõ. Đội Trưởng ngồi xoi nõ rất kĩ, vừa nói vừa xoi, ông làm cho người ta chú ý bằng đôi ba câu vu vơ thỉnh thoảng cất lên rồi im bặt, thay vào đó là cái nhìn lừ lừ vào cử tọa, cho biết điều muốn nói chưa được nói ra đâu. Đội trưởng gằm mặt xoi nõ, xoi đi rồi xoi lại, mặt không một lần ngẩng lên. Im lặng đến ngạt thở kéo dài chừng năm phút, khi đó Đội Trưởng mới ngẩng lên, giai đoạn thông nõ kết thúc.


Kế đến là giai đoạn châm đóm. Giai đoạn này lắm khi diễn ra rất lâu. Đội Trưởng cứ cầm cái đóm nói miết, nói cho đến khi lửa tắt, lại châm đóm, lại nói, lại lửa tắt, lại châm đóm, lại nói, lại lửa tắt, lại châm đóm, lại nói,  lại lửa tắt, lại châm đóm, lại nói, lại lửa tắt, lại châm đóm, lại nói... có khi hơn nửa giờ.


             Cuối cùng là giai đoạn rít. Giai đoạn này diễn ra nhanh chóng đến không ngờ, nó mở đầu bằng tiếng rít điếu cày vang lên như một tràng liên thanh, ông ngửa cổ khoan khoái để cho khói thuốc cuồn cuồn tuôn ra cho bằng hêt, súc ngụm nước, nhổ cái toẹt, nói rứa đo. Tiếng rứa đo chua lòm kết thúc ba giai đoạn thuốc lào của Đội trưởng.


 Khắp Thị Trấn không ai hút thuốc lào, đấy là thứ thuốc dành cho dân nghiện xứ Bắc, cả tỉnh chỉ độc nhất một hàng thuốc lào ở Thị xã Đồng Hới, cách Thị Trấn quê tôi bốn chục cây số. Cứ hai ngày ba tôi lại đạp xe vượt bốn chục cây số đường trường mua cho Đội Trưởng hai lạng thuốc. Chỉ mua đúng hai lạng không hơn, nếu quá đi sẽ bị Đội Trưởng phê cho là làm lãng phí của cải của nhân dân.


 Chẳng có nhân dân nào cả, tiền túi của ba tôi, ấy là Đội Trưởng thích hành ba tôi. Đội Trưởng giải thích với anh em trong đội cải cách rằng đó là biện pháp thử thách tinh thần cách mạng của Chủ tịch thị trấn Nguyễn Quang Đạng, một kẻ xuất thân không lấy gì tốt đẹp cho lắm.


 Trong các cuộc họp đội thường kì, tức đêm nào cũng phải họp, dĩ nhiên ba tôi không được dự, Đội Trưởng hay kể cách đây chín năm chính bố Đội Trưởng là một trong sáu phu kiệu è cổ khiêng kẻ đỗ đầu diplome của Đế quốc Pháp bẩn thỉu đi bộ bốn chục cây số đường trường, từ thị xã Đồng Hới về thị trấn Ba Đồn, hai bên đường đầy những bọn ngu xuẩn chào đón.


Có lẽ vì thế mà Đội Trưởng muốn đích thân Chủ tịch thị trấn Nguyễn Quang Đạng phải đi mua thuốc lào cho Đội Trưởng. Không được nhờ bất kì ai mua hộ, dù Chủ tịch thị trấn Nguyễn Quang Đạng có một vạn hai ngàn quần chúng trong tay. Nếu Đội Trưởng bắt được Chủ tịch thị trấn Nguyễn Quang Đạng nhờ ai đó, ông sẽ bị Đội Trưởng cảnh cáo là lợi dụng quần chúng để tư lợi.


Nếu Chủ tịch thị trấn Nguyễn Quang Đạng giở trò tháu cáy mua sẵn cả ba lô thuốc lào rồi đưa từng hai lạng một cho Đội Trưởng thì nguy cơ dao kề cổ là cái chắc, vào mùa đấu tố tội thiếu trung thực có thể ngang với tội phản quốc.


Ba tôi biết rất rõ điều đó, vốn dĩ là người cẩn thận, thậm chí ông đã cân đi cân lại với các loại cân khác nhau để biết chắc là đúng hai lạng trước khi mang về cho Đội Trưởng. Chưa khi nào Đội Trưởng cân lại, ông chỉ cầm gói thuốc lào tung nhẹ, nhìn như soi vào mắt ba tôi, nói ri có đúng hai lạng không hè. Thế cũng đủ cho tóc gáy ba tôi dựng ngược.


 Việc thứ hai còn khốn nạn hơn việc thứ nhất, ấy là việc ba tôi phải liên miên làm điếu cày cho Đội Trưởng. Kĩ nghệ làm điếu cày ba tôi học được từ thủa ở chiến khu Chóp Chài khi ông may mắn sống cùng lán với các cán bộ miền Bắc, đã được Đội Trưởng phát hiện và tận dụng triệt để.


 Nếu ba tôi không khoe với Đội Trưởng về khả năng chế tạo điếu cày có một không hai của mình, đặc biệt kĩ nghệ làm nõ điếu bằng gỗ cây mưng, đượm khói và kêu cực to, thì Đội Trưởng sẽ không một vài ngày đập vỡ một điếu cày, thậm chí có ngày Đội Trưởng điên tiết đập vỡ hai ba cái liền, nhất là thời kì xử bắn liên miên những tên phản động.


 Đội Trưởng đã phát minh ra lệnh xử bắn bằng cách đập vỡ điếu cày, từ thời trung cổ đến giờ tuyệt không ai nghĩ ra.


 Chiếc bàn đã kê sẵn, trên đó tất nhiên có sẵn cái điếu cày, bó đóm và gói thuốc lào Vĩnh Bảo. Tên phản động đã quỳ sẵn trước cái bàn kê sẵn giữa một vạn hai quần chúng lúc nào cũng có sẵn. Đội Trưởng thong thả bước ra giữa rạo rực tiếng hô muôn năm và đả đảo của một vạn hai quần chúng nhiệt tình cách mạng lẫn với nhiệt tình tò mò.


Đội Trưởng ngồi xuống thong thả thực hiện ba giai đoạn thuốc lào của mình. Giai đoạn thông nõ. Đội Trưởng lầm bầm đôi ba câu vu vơ chẳng ai nghe được. Thực tế Đội Trưởng cũng chẳng cần ai nghe, nhưng cái nhìn lừ lừ tên phản động và một vạn hai trăm quần chúng của ông thì ai cũng phải nhìn thấy. Cái nhìn kết thúc giai đoạn thông nõ thật đáng sợ, bởi vì nó báo trước một cái chết sắp bắt đầu.


 Giai đoạn châm đóm. Tất nhiên giai đoạn này diễn ra rất lâu. Đội Trưởng châm đóm và nói, đầu tiên nói với tên phản động về tội trạng của hắn, sau đó nói với một ngàn hai trăm quần chúng về tội trạng của hắn, rồi lại  nói với người ghi biên bản về tội trạng của hắn, cuối cùng tuyên bố với quần chúng về tội trạng của hắn. Tóm lại tội trạng của hắn thế nào thì một vạn hai trăm quần chúng nghe thế thôi chứ không cần biết, chỉ cần biết hắn là tên phản động và hắn đáng tội xử bắn. Thế là qua đủ.


 Đội Trưởng cầm cái đóm nói miết, đóm tắt, ông ngước lên, ba tôi vung tay hướng dẫn một vạn hai trăm quần chúng hô muôn năm và đả đảo. Đội Trưởng thong thả châm đóm, lại nói, lại đóm tắt, ba tôi vung tay lên, lại hô muôn năm và đả đảo, lại châm đóm, lại nói, lại đóm tắt, ba tôi vung tay lên, lại hô muôn năm và đả đảo, lại châm đóm, lại nói, lại đóm tắt, ba tôi vung tay lên, lại hô muôn năm và đả đảo.


 Tiếng rít điếu cày vang lên như một tràng liên thanh báo hiệu giai đoạn cuối cùng sắp hoàn thành. Đội Trưởng ngửa cổ khoan khoái để cho khói thuốc cuồn cuồn tuôn ra cho bằng hêt, ông súc ngụm nước, nhổ cái toẹt, nói rứa đo. Đội Trưởng dướn lên, mở to mắt nhìn tên phản động, tay nắm lấy cái điếu cày. Chậm rãi và khoan thai, ông từ từ đưa cái điếu cày lên cao rồi đột ngột giáng cực mạnh xuống bàn, quát một tiếng như sấm, nói tử hình. Cái điếu cày vỡ tan.


 


Thế là xong. Việc còn lại là của ba tôi, chôn cất tử thi và cạy cục làm điếu cày khác cho Đội Trưởng. Cả hai việc, việc nào cũng khẩn cấp. Chôn cất thật nhanh để chấp dứt ngay tiếng kêu la, khóc lóc của đám quần chúng chậm tiến, tức người nhà của phạm nhân. Làm điếu cày cũng thật nhanh vì Đội Trưởng không thể vắng nó quá nửa tiếng đồng hồ.


 Ba tôi đã làm tổng cộng năm mươi chín cái điếu cày trong vòng ba tháng phụng sự Đội Trưởng, kể từ ngày Đội Trưởng về Thị Trấn cho đến khi bị chính Đội Trưởng xông vào nhà, ấn mặt bắt phải quì, nghe Đội Trưởng tuyên bố trọng tội làm gián điệp cho Quốc dân Đảng.


 Đây là một tổ chức mà Đội trưởng biết chắc chắn rất ghê tởm nhưng không thể biết chúng là những ai mà ghê tởm, làm những gì mà ghê tởm, ở đâu mà ghê tởm, vì sao mà ghê tởm và ghê tởm từ lúc nào, hiện có còn nữa không mà ghê tởm.


Không cần phải nhiêu khê đến vậy, chỉ cần biết chúng là một tổ chức ghê tởm, thế là quá đủ. Ai làm gián điệp cho chúng tất nhiên là xử bắn, kể cả chủ tịch thị trấn Nguyễn Quang Đạng, người có thành tích làm năm mươi chín cái điếu cày cho Đội Trưởng.


            Chủ tịch thị trấn Nguyễn Quang Đạng là tên tiểu tư sản phản động, một tên gián điệp, trong tạp dề của hắn có rất nhiều tài liệu của Quốc dân Đảng. Dù hắn có làm năm chín cái điếu cày hay năm ngàn chín trăm cái điếu cày thì cũng rứa thôi. Đó là kết luận của Đội cải cách sau mười sáu phút hội ý trong bữa thịt chó thâu đêm tại nhà chị Hiên.


Năm giờ sáng ba tôi bị điệu ra khỏi nhà. Sáu giờ ba mươi nhà tôi bị lục soát tứ tung. Bảy giờ mười có lệnh trục xuất gia đình tôi ra khỏi nhà tới định cư một chuồng bò bỏ hoang, không được mang theo bất cứ thứ gì ngòai một mớ áo quần rách và vài cái nồi đất.


Mạ tôi dắt  đàn con đi về cái chuồng bò giữa hai hàng người rạo rực hô vang  đả đảo và muôn năm, trong đó tất nhiên có đả đảo đích danh tên tiểu tư sản phản động Nguyễn Quang Đạng. Mạ tôi đi xiêu vẹo như kẻ mất hồn, mặt bạc phếch,  đôi đồng tử trơ cứng như hai hòn sỏi. Rất nhiều lần bà ngã khụy giữa đường, mắt dí chặt lấy đầu ngón chân cái. Chị Nghĩa chị Liên phải xốc nách bà mới đứng lên được.


Anh Thắng túm lấy áo mạ tôi, ngơ ngác ngó ngược ngước xuôi hai hàng người đông nghịt, đang chen lấn nhau phơi bày khí thế. Trí tuệ non nớt của đứa bé hai tuổi không giúp anh hiểu được rành rẽ vì sao  ba mình bị trói vày vò như một con chó chuẩn bị nhúng nước và người ta đang rạo rực lôi tên ông ra nguyền rủa.


Dù sao anh cũng còn biết sợ, còn mơ hồ cảm được cái chết gần kề của ba tôi, khác hẳn anh Tường đã bốn tuổi đầu vẫn ngơ ngơ như bò đội nón. Anh vừa đi vừa toe toét cười. Thậm chí anh còn nhảy loi choi, vung chân vung tay hò hét theo mọi người.


Trong trí tưởng tượng hoang đường của anh Tường- cơ sở để sau này anh trở thành cán bộ bưu điện hạng bét và thầy bói trứ danh - thì việc ba tôi bị trói vày vò, bị Đội Trưởng lôi đi như lôi một con chó chuẩn bị nhúng nước chẳng qua là trò chơi anh chưa từng biết bao giờ. Anh hình dung cả nhà đang đi giữa đám rước vĩ đại, vua và hoàng hậu và thái tử và đám tùy tùng đang diễu qua hai hàng thần dân háo hức hô “ Vạn tuế! Vạn vạn tuế!”.


 Anh cười toe toét, nhảy cẫng lên. Chị Liên cầm cổ áo anh giật trở lại, tát cho anh một cái nảy đóm đóm. Anh khóc, xông đến đấm đá chị Liên tứ tung, mồm chửi cha chị Liên như hát tuồng, không hề nghĩ cha chị cũng là cha anh hiện đang bị trói quặt quẹo như một con chó chuẩn bị nhúng nước, diễu qua một vạn hai  quần chúng nhân dân hôm qua còn là của ông, răm rắp làm theo lệnh của ông, nay đang hân hoan tóng ông đến nơi tuyên bố hành hình.


 Cậu Dược đứng rúm ró trong đám người hô muôn năm và đả đảo, thấy những gì thằng cháu ruột của mình đang làm, uất lên quên cả sợ hãi xông ra giáng cho anh Tường thêm một cái tát trời giáng. Cậu  thét lên một câu xé ruột , nói răng mà ngu rứa con ơi là con!.


Đến lúc này anh Tường  mới chịu cúp mặt lủi thủi đi sau một quãng khá xa, ra cái điều không thèm chơi với mọi người nữa. Cũng có thể anh Tường ngây dại của tôi cho rằng tử hình là một cái chết lẫm liệt, không phải ai muốn cũng có được, và người ta chết xong lại sống lại như thường, giống ông cu Trạc nhà bên, tối nào cũng lên sân khấu để bị chém ngang đầu, bao nhiêu người than khóc tiếc thương, tóm lại sáng mai đã thấy ông ngồi lù lù ở hàng cháo bánh canh mụ Đồn.


 Ba tôi sẽ chết  như thế, và cũng chỉ chết như thế thôi, giữa một vạn hai  quần chúng rạo rực hô muôn năm và đá đảo, rõ là một cái chết không chê vào đâu được. Thế nên anh không thể hiểu vì sao anh bị giáng liền hai cái tát, suýt nữa bị cái tát thứ ba là của anh Huy đang đi cạnh anh không đầy hai bước.


 Anh Huy chín tuổi, thừa sức hiểu ra sự nguy hiểm khủng khiếp khi người ta xông vào nhà bắt sống ba tôi. Anh đứng góc nhà mắt trừng trừng nhìn Đội Trưởng. Trong khi cả nhà tôi đang dúm lại dưới chân Đội Trưởng kêu khóc van xin thì anh đứng tách ra, hai hàm răng nghiến chặt, đôi mắt rực lên một nỗi căm hờn.


 Và vẫn hàm răng nghiến chặt, đôi mắt rực lên một nỗi căm hờn như thế, anh ngẩng cao đầu, mắt nhìn thẳng, hiên ngang đi giữa hai hàng người, cứ như chính anh, một anh hùng sa cơ, đĩnh đạc ra pháp trường.


Anh phớt lờ mọi tiếng la hét chửi rủa bốn xung quanh. Một vài hòn đất ném trúng đầu anh cùng với tiếng hét giận dữ sặc mùi a dua của lũ trẻ, anh cũng thây kệ. Lũ trẻ hôm qua vẫn cùng anh ngụp lặn trong dòng hói tìm bắt những con cua nước lợ và thi nhau lặn một hơi tìm đến những người đàn bà tắm truồng, chui tọt vào giữa háng họ, làm các chị các bà rú lên vưa sợ hãi vừa thích thú, hôm nay đã trở thành kẻ thù không đội trời chung với anh rồi.


Mới chín tuổi đầu anh đã ngấm đến tận tủy những trớ trêu cay đắng của số phận. Tất cả những đứa đang ném đá vào đầu anh đều là bạn anh cả, anh yêu chúng nó vô cùng. Anh không khóc nhưng mắt đỏ hoe. Tiếng thét huyênh hoang của chị Hiên bắt cả nhà phải quì xuống làm anh sực tỉnh. Cả nhà tôi nhất loạt quì mọp, anh thì không. Anh đứng trơ như thằng câm điếc.


Chị Hiên lại hét bắt anh Huy quì xuống, nhất định anh không làm theo. Hai tay chắp sau đít, đầu ngẩng, ngực ưỡn y hệt tư thế đón nhận cái chết hằng đêm của ông cu Trạc. Anh bỏ ngoài tai mọi yêu cầu lúc nhẹ nhàng lúc gắt gỏng của mọi người. Mạ tôi run rẫy ngước lên, khẽ kéo tay. Anh hất tay mạ tôi. Mạ tôi nấc lên, nói mạ lạy con, con ơi. Anh Huy không hề xao động, mặt ngoảnh về Đội Trưởng và chị Hiên đầy vẻ thách thức.


Đây là thời điểm nghiêm trọng. Một ngàn hai trăm quần chúng đã sẵn sàng nín thinh nghe Đội Trưởng tuyên án, tức ba giai đoạn hút thuốc lào của Đội Trưởng sắp bắt đầu. Ba tôi cúi gầm mặt, không một lần ngước lên. Không suy sụp đến độ mất hết hồn vía như mạ tôi, ba tôi thừa khả năng ngước lên, thể hiện chút khí phách trước khi gục chết, để lại chút đỉnh tiếng thơm cho con cháu, nhưng ông đã không ngước lên.


 Ông cúi gầm mặt nghĩ về sự sống. Không tin mình có thể chết đơn giản, dễ dàng như vậy. Ông chờ đợi một phần mười giây cơ hội để cướp lấy và hy vọng tràn trề trước sau gì nó cũng đến. Chỉ có ba tôi hy vọng như vậy còn tất cả thì không.


Tay cầm điếu cày thứ năm chín, Đội Trưởng thủng thẳng đi tới  đứng dạng chân trước mặt ba tôi. Rõ ràng Đội Trưởng  muốn tỏ cho mọi người biết Đội Trưởng đã ý thức một cách sâu sắc rằng, kẻ đang quì trước mặt mình là tên gián điệp Quốc dân đảng, hắn phải chết, chính Đội Trưởng sẽ tuyên án tử hình. Cũng có nghĩa là từ đây Đội Trưởng buộc phải chấm dứt tuyên án tử hình bằng cách đập vỡ điếu cày - sáng kiến có một không ai trên khắp thế gian, điều mà Đội Trưởng luôn lấy làm đắc ý. Thật đáng tiếc nhưng biết làm thế nào.


 Đội Trưởng dùng điếu cày nẩy cằm, hất mặt ba tôi lên. Họ nhìn nhau, những cái nhìn tối nghĩa. Đội Trưởng khẽ nhếch mép cười, cái cười càng tối nghĩa hơn, lẳng lặng quay lưng, đủng đỉnh đi về cái bàn tuyên án. Đội Trưởng vừa ngồi xuống ghế, chị Hiên liên vung tay hô lớn đả đảo tên tiểu tư sản phản động Nguyễn Quang Đạng!


Một vạn hai quần chúng hưởng ứng tức thì, tiếng đả đảo vang dội, rạo rực một góc trời. Ba tôi từ từ ngước lên nhìn chị Hiên. Chị đang đóng vai trò của ba tôi. hướng dẫn một vạn hai  quần chúng hô muôn năm và đá đảo. Từ vai trò buôn cám lợn đến vai trò cán bộ đầu tàu vào thời buổi lọan xì ngầu thật dễ dàng như trở bàn tay. Hơn ai hết ba tôi coi đó là một lẽ thường tình, cũng như tôi sau này vẫn liên miên gặp những chuyện tương tự đã hồn nhiên coi đó là lẽ thường tình.

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2009

Shedding Light on the Gender Gap

UPDATE: I figured there would be some comments on this one. But still, I had no idea. Kinda like turning on the comment firehose.

Thanks much for all of the helpful feedback, and to those asking, I got the 94% number from multiple polls.

__________

I am getting ready to hop on a plane to Mexico, where I will be teaching for Santa Fe Workshops next week. So if emails go unanswered, or comments are a little slow to moderate, thanks for your patience.

Interesting fact: My SFW class, whom I have already met via email, is 75% female. This is interesting only in that the readership of this site is overwhelmingly male. Ninety-four percent, last I checked.

Which brings up a question that has been bouncing around in my mind for over a year now: Why is that? Why do women comprise only 6% of the site's readership?

And further, why does lighting (in my experience, anyway) tend to be more of a guy thing?

Some thoughts, and a pathetic plea for help, inside.
__________


XX vs. XY

I worked as a newspaper shooter for over 20 years. So as a staffer, stringer or intern, I worked with a total of roughly a hundred other photographers over that time period.

That's not a huge sample, granted. But still, I think back and realize that the male photographers I worked with were more likely to use lighting than were the female photographers. There were exceptions, of course. But in general, the trend held.

And it has certainly borne out looking at not only the readership of this site but the makeup of the previous lighting classes that I have taught. Always more males than females, and usually not even close. Sometimes there would be just one or two women in a class of 50.

I actually mentioned it during a class in Paris. And someone (who was female, for the record) answered that lighting was (ahem) "Too technical for lots of women."

Mind you, I am merely paraphrasing, and not saying that myself. Heck, if Missus Strobist even sees this post, she will beat me senseless with the business end of a weighted boom.

And I don't buy that line of thought anyway. But the fact remains that many guys tend to be more technically oriented photographers. And (in my experience) women tend to care more about the actual photo as compared to the camera model, lens, lighting ratio, etc.

Which, if you think about it, puts us guys at a big disadvantage. Because frankly, you can teach a trained monkey how to light. I even watched Patrick Smith teach himself and he went out and got a real job at an actual paper in Utah and everything.

But seeing subtle pictures, sensitivity, photographer/subject interaction -- all that stuff that I have again and again seen women excel at -- is something most people either have or they don't. Good luck teaching someone how to do that.

So in that sense I am very jealous.

And I do not know if my suppositions are correct, but I do know that only a very small percentage of this site's readers are female. So, I am asking the females, why is that the case and what can be done about it?

I mean, we could certainly just shoot a decent number of the male readers and that would bring the percentages into line. But surely there is a less messy alternative.

Interesting fact number two: There is a small-but-growing "Lady Strobists Group" on Flickr, which certainly says something about this. Although, being a guy, what it says or does not say is probably beyond me.


So, You Tell Me

Please share your thoughts. Is this just another stupid boys' club? Is lighting and being female (even a little bit) counter-intuitive in some way?

Asking the women mostly, of course. In fact, if you are a married guy you'd probably better run any prospective comment past your wife (before the fact) just to be safe.

And if you are female and feel out of place in a guy-dominated group -- as the main Strobist Flickr Group can sometimes be -- please consider joining the Lady Strobists group.

IMO, there is absolutely no reason that lighting need be gender-weighted. Assuming it even is. And please take my word for it when I say that I am not consciously trying to do anything to present lighting as a Guy Thing on this blog.

It's just another in a long list of areas where I apparently can't attract women…

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2009

This Finn O'Hara Shoot Probably will not Fit in the Conference Room.

[UPDATE]: Finn answered a couple of Q's from the comments. First, no Zamboni because of all of the wires. It just was not practical. Nor were other more manual methods of smoothing the ice.

And those of you who suspected another concurrent shoot were dead on. Video was happening on the other side of the black drapes. So, for all of the insane production, it was actually a pretty economical allocation of resources -- all things considered.
__________


Holy crap.

I am at a loss for words after looking at the scale of production involved in this Finn O'Hara shoot of the Toronto Maple Leafs.

You see work by guys like this all of the time, but you rarely get a good look behind the scenes. And granted, he did end up shooting 53 (correction, 35) people. So when you amortize out a "civic works"-size set, it actually starts to make sense.

But still. Just … wow.

[UPATE, 10/4/10 -- Check out Finn's blog for lots more pics from this shoot.]
__________


-30-

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009

Ray Flash vs. Orbis vs. AlienBees ABR800 Review, Pt. 2

Last week, we looked at the Orbis and Ray Flash, which pretty much compete head-to-head in the ring flash adapter arena.

This week, we take a closer look at the AlienBees ABR800. Although it is a ringlight with a self-contained studio monobloc flash, it is priced in the neighbor of the other two units -- especially when you consider a standalone flash is not needed to make it work.
__________


The AlienBees ABR-800

For the sake of (relative) brevity, I am going to assume you have already read both last week's post and seen the comparison video at SportsShooter. (Again, they talk about the "Zeus" ring flash, which is a pack-and-head model. But for quality-of-light purposes, the two are identical.)

The ABR800 ($400, here) is a monobloc housed within a ring flash unit. At 320 watt-seconds, it is powerful enough to blast into the sun at typical portrait distances. And it has enough juice to work as appropriate fill in full sun at much greater distances.

If you are shooting in open sun a lot, this is reason enough alone to consider the ABR over the speedlight modifiers. Sadly, Paul Buff (the ABR manufacturer) does not sell worldwide. But as of a few days ago he has just opened up an Australian/Asian distribution point.

Alas, for people who live outside of the US or AU/Asia, there are not any current choices at this power level in this price range. (Hint, hint, flash manufacturers.)

At $400, it is a screaming bargain compared to its studio flash competition. Like most Paul Buff units, it is not excessively heavy duty. I have used mine for the better part of a year, and have had no build quality issues. But neither will the high-impact plastic housing and mount inspire lots of confidence for some.

The ABR comes with a bracket to allow mounting on a light stand, a tripod or just married to the camera for hand-held use. I generally use it on a light stand, and walk it around as my shooting angle changes. As a single unit, mounted to the camera, it is pretty useable hand-held. But it will take a little getting used to, and will make you pine for the day when you thought the Ray Flash setup was unwieldy. (Wuss.)

The unit is an AC/mains power only unit. But Paul Buff does, for $300, sell a Vagabond II battery pack which is powerful and robust enough for extended shooting without AC power. Before jumping on that, consider the less expensive alternative of a couple hundred feet of extension cord for $30 or so at Home Depot.


If the Vagabond could be considered an optional accessory, the 30-inch "Moon Unit" light modifier is a no-brainer and you should just buy it when you get the ABR800. The $60 Moon Unit, which shares it's name with the daughter of singer Frank Zappa, turns your ABR into a gorgeous ring light/soft box.

This combo is really sweet, as you'll see below. But it also means that the ABR can be used as a particularly nice, self-contained beauty dish-style light on it's own. Just stick it on a stand and go to town.

That said, as much as I love the Moon Unit, it could also be classified as a medieval torture device the first few times you assemble it. So much so, in fact, that I was loathe to let a subject watch me assemble it during a shoot. (There is usually some cursing involved.)

I am reminded of a novice VW Beetle driver who pulls up a little too far in front of the gas pump. Rather than try to wrestle it into reverse, he says, "I'll be right back!" and takes a lap around the block.

Don't let it bug you too much. You'll get it. All of the work is worth it. And it is totally worth the $60.



The ABR's Split Personality

One of my favorite things about the ABR is its versatility right out of the box. It comes with a very efficient, 10-inch reflector and a donut diffuser. (Mmmm-hmm-hmm… donut diffuuuuuuser…)

These combos basically give you four different looks and/or beam spreads to the light -- bare, donut, reflector or both.


(Please note that all of these pictures were done in the same conditions and time as the photos from last week, so if you want to compare apples to apples, that should help.)



Bare ABR

Without any modifiers, the ABR is very harsh. It is classic, in-your-face, garish ring flash. I have yet to use it this way, but if you shoot for one of those weekly CityPaper-type publications, it might be right up your alley.

In addition to being harsh, it is relatively inefficient when compared to use with the 10" reflector, as there is little to push that light forward for you.

I haven't given it much use this way yet (ain't my thang) but I think it could look kinda cool in B&W if you blew out the exposure a little. Very over-the-top, brash paparazzi kind of thing maybe.


ABR w/Donut

Snap on the diffuser donut, and ring diameter stays pretty much the same. The wall shadow intensity and glare lessen slightly, but not much. This will also cost you some power.

The diffuser has the effect of sending the light out more evenly in a 180 degree sphere, though, So if you are shooting wide -- whether using the ABR as main or fill -- this will probably be your best configuration.


ABR w/Reflector

If you are going for sheer sun-nuking power, this is your best bet.

With the reflector, the bare tube's power is all sent forward, giving you the absolute most lumens possible. And the diameter of the light is bigger, which gives you a different background shadow and light quality. This is how I use the ABR when filling outside in full sun. (But usually not nuking the sun with the ring as key -- usually, as fill in combo with a separate key light.)


ABR w/Reflector and Donut

In this setup, the ABR-800 most closely resembles the classic, studio ring flash -- smooth, even small light going into a high-efficiency reflector.

For me, this is most commonly used indoors when I want a standard ring look, for key or fill. Even with the donut, this is a very efficient combo.

And again, more often than not this is going to be used as fill for another lighting scheme.


Outside, the ABR separates itself from speedlight-based models. This shot, a promo still for a short film, was done in the shade.

But we still had power to burn in full daylight if we wanted -- we were powered way down on the ABR. This this cranks.

We used the reflector-with-donut setup mentioned above and found some smooth shade. Then we underexposed the shade by about two stops and brought the ring up to full exposure.

We then took that combo down a further stop-and-a-half and used VAL'd SB-800s as key lights. You can see the setup here, courtesy Rehan, who was helping that day.


ABR w/30" Moon Unit

The combo of an ABR with a 30" Moon Unit is far-and-away my favorite look for ring flash -- especially on those occasions when I use it by itself as an on-axis light.

It is a combination ring flash and soft box, and produces a light like nothing I have seen. It wraps and rings, at the same time.

There are caveats, though. First, you will lose some photog/subject interaction, as you are pretty much gonna be hidden behind the light source. It's big.

Also, you cannot get too close with it, to it gets too soft -- just flattish and blah. And the on-axis highlights in the eyes start getting really big. As in, people start looking like aliens. (Hmm, or AlienBees?) But from a working portrait distance, it is sweet.


It also makes a good modifier for a ring-as-fill, too. It does the job in a smooth way, without leaving its own signature. In the BW example at left, I used a 30" Moon Unit as fill and a gridded SB-800 speedlight as a key, from high camera right.

If you have an ABR and have not gotten a Moon Unit, do yourself a favor. It's cheap and it totally transforms the light. And its secondary usefulness as a beauty dish is a great bonus. Just be ready to feel like an idiot the first dozen times you assemble it.
__________


Bored of the Rings

So, there you have it -- a full, direct comparison of three of the most reasonable ring light solutions around. Had enough yet? I'll bet yes.

Even if you do not go for the up-against-the-wall standard ring stuff (not a big fan, either) I hope you will consider one as a way of filling some of your edgier forms of key lighting. They make a lot of things possible that otherwise would not look very good.

And even if you can't spring for one you can always sit down with a movie, some cardboard and some foil tape and roll your own. That's a whole new variable to add to your lighting kit for less than $5, which is pretty hard to beat.

Ông tất nhiên rồi

 aTuần trước đến Cục sân khấu nói chuyện cho lớp Nghiệp vụ sân khấu, vừa ra khỏi Cục được chục mét chợt có tiếng gọi ê nhà văn, quay lại té ra là anh đang ngồi quán nước vỉa hè. Anh vẫn trẻ khoẻ như cách đây hai mươi năm, tóc đen mượt, da dẻ hồng hào, thoáng nhìn dễ nhầm anh chỉ hơn bốn mươi, sáu lăm tuổi mà đựơc như thế thật quá phục.


            Anh làm văn viết báo hơn hai chục năm trước, trường phái nét mới, điểm sáng  bài nào bái nấy nhạt hoét. Ai chê, anh cười  ha ha ha rất hồn nhiên, nói tôi văn dốt báo dát, viết lách để kiếm cơm thôi.  Dứt lời anh lại cười ha ha, cặp mắt sáng tươi, nụ cười mãn nguyện trơn tuột.


  Hơn hai mươi năm mới gặp không lẽ không ngồi với nhau, mình đến kéo ghế ngồi, nói ông anh vẫn trẻ khoẻ quá nhỉ. Anh cười khì khì, nói tất nhiên rồi, nhìn cái mặt già cấc của mày anh thương quá. Rồi anh rót bia cho uống, nói chú mày viết khoẻ nhỉ, anh đọc chú mày suốt, phục thằng em quá. Biết anh nịnh thối, mình chỉ mỉm cười không nói gì.


Anh có cái mặt hiền khô, ai giỏi quan sát mới thấy mắt anh thỉnh thoảng hắt lên mấy tia sang ngược rất đáng sợ, còn thì hỏi trăm người cả trăm người đều nói thằng đó hiền lành, có gì đâu. Tướng ấy gọi là mặt Phật tâm xà, ai không biết dễ mắc lỡm vào tròng vớí anh lắm.


 Gần gũi như vợ anh- chị giáo viên cấp ba hẳn hoi, thông minh phết- cũng đinh ninh chồng mình đã hiền lành còn giỏi giang, ai ai cũng yêu mến. Chị xinh đẹp, ngưỡng mộ anh lắm, coi anh như trời, lâu lâu anh kéo vài người nổi tiếng, ít kẻ quan to đến chơi nhà, nói chuyện gì cũng giành thế bề trên, nói ông phải thế này nghe chưa, ông phải thế kia nghe chưa, đôi mắt vợ anh nhìn anh lóng la lóng lánh vô cùng kiêu hãnh.


Anh chạm cốc, nói uống đi em, được đãi bia mấy thằng thông minh như mày không tiếc tiền, suốt ngày hầu bọn ngu dốt chán lắm. Rồi anh kéo mình tới gần, nói này, anh nói thật nhé, viết như chú mày chỉ gãi ngứa thôi gãi ngứa thôi, bây giờ chúng nó thối nát lắm, để anh cung cấp tư liệu cho mày, viết cả năm không hết. Nghe anh nói lại nhớ chuyện xưa.


Hồi ở Huế mình làm báo siêng hơn viết văn, trúng vào kì đất nước đổi mới, dân báo được dịp chống tiêu cực khắp nơi. Trong tỉnh Bình Trị Thiên  hồi đó nhóm Quý Doãn, Thanh Ba, Thế Thịnh khởi đầu bằng vụ Vịt anh đào, phóng sự mấy số báo liền, xôn xao khắp tỉnh, nổi tiếng đến nổi hễ gặp Quý Doãn, Thanh Ba, Thế Thịnh  ở đâu là lập tức có người gọi vào quán, nói ê ê vào anh đ. vào anh đ. ( Nói lái của Vịt anh đào)


            Mình cũng hăng máu vịt lắm, suốt ngày chạy rong chống tiêu cực. Một hôm gặp anh, anh kéo vào quán, ngó ngược ngước xuôi, mặt mày nghiêm trọng, nói có vụ này hay lắm, chỉ có mày khui mới chắc thắng. Anh kể chuyện tiêu cực bệnh viện huyện nọ, mình đi liền.


            Trước khi đi anh còn gặp dặn đi dặn lại, nói  thằng  này mày phải thế này, thằng kia mày phải thế kia. Mình nói bệnh viện huyện nhà anh, anh thuộc như lòng bàn tay, sao anh không đi? Anh cười buồn vỗ vai mình, nói anh phải cậy nhờ chú mày, thấy quê hương như thế anh đau lắm chứ, có điêù anh bất tài… làm được gì tốt. Cái mặt anh ngứơc lên chân thành vô biên, mình cảm động lắm.


            Vụ ấy cũng nổi tiếng, ông giám đốc bệnh viện mất chức, đang hí hửng  tự thấy mình công to thì biết thực chất ông phó giám đốc nhờ anh đánh cho đổ ông giám đốc, mình ngớ ra, ân hận, xấu hổ vô cùng. May ông giám đốc mấy năm sau lại phục chức, cuối đời còn lên làm giám đốc sở, nếu không mình áy náy suốt đời. Từ đó lẳng lặng chấm dứt luôn cái sự chống tiêu cực.


            Hơn một năm sau gặp anh, mình chửi anh té tát, nói anh biến em thành thằng đánh thuê à. Anh tỏ ra ân hận, nói anh xin lỗi, chẳng qua thằng bạn anh nó nhờ anh, chứ vụ đó anh có kiếm được bao nhiêu đâu. Mình trố mắt nhìn anh, nói ủa, té ra anh chống tiêu cực để kiếm ăn à, nước này ai cũng như anh có mà loạn. Anh cười khì khì, nói tất nhiên rồi, mình lo cái thân mình thôi, nước non là cái đéo gì đâu em.


            Từ đó mình tránh gặp anh, rồi chia tỉnh chia teo, mình về Quàng Trị  ra Hà Nội, lâu ngày cũng quên mất anh, hơn hai chục năm mới gặp lại, không ngờ anh ra Hà Nội cũng đã lâu.


            Tuồng như anh đã quên chuyện cũ, lại kéo tay mình thì thầm, nói vụ Biển đảo ông này như thế này ông kia như thế kia, vụ Bauxite ông này như thế này ông kia như thế kia, mày chơi không, anh cấp tài liệu lôi chúng nó ra ánh sáng đi, nhơ nhuốc lắm.


            Mình cười nhạt, nói thèm vào, em là thằng nhà văn thấy việc chướng tai gai mắt thì nói, em đâu có điên đi nói xấu chế độ, đả kích cá nhân. Anh cười khì khì xoa đầu mình, nói anh tưởng mình anh hèn, hoá ra mày cũng hèn.


            Tưởng sẽ không gặp anh nữa, ai dè lại gặp, thế mới chán.


 Hôm qua mình đi xin chữ kí một ông xếp, người ta nói ông đang họp, mình mò tới tận nơi. Chẳng biết họp gì, thấy ai nấy mặt mày nghiêm trọng. Mình tìm mãi mới thấy ông xếp, đưa giấy tờ cho ông ký, vừa lúc thấy anh lên phát biểu.


            Anh nói dài mình cũng không để ý, chỉ đến cái đoạn anh nhắc đến mình thì mình mới ngơ ngác ngước lên. Rõ ràng anh nhìn thấy mình hẳn hoi nhưng anh cứ tỉnh bơ, nói tôi thấy chúng ta hơi tả khuynh, cần phải làm mạnh, xiết chặt vào, để mấy ông nhà văn nói năng văng mạng, vô chính trị là không có được. Có ông nhà văn tài cũng có một chút nhưng huếnh lên, lại bị bọn xấu  xúi dục, làm bờ lóc bờ leo nói xấu chế độ không ra làm sao, rất đáng xấu hổ.


            Mình quyết định ngồi lại chờ hết cuộc họp gặp anh. Vừa thấy anh đi ra, chưa kịp chửi anh đã vui vẻ kéo mình ra một góc, nói anh mượn mày lấy điểm lãnh đạo chút, đừng giận anh nha. Mình tức, nói anh nói thế mà không biết xấu hổ à. Anh cười khì khì xoa đầu mình, nói tất nhiên rồi, mày hay xấu hổ tào lao mới chóng già đấy em ạ.