Thứ Tư, 8 tháng 7, 2009

Your Press Conference, My Studio

Is this the best photo of a Ferrari you have ever seen?

No, it's not.

But bear in mind that it was lit off-the-cuff at a presser with some quick thinking, two SB-600s and one very expensive light stand.
__________


Taking a cue from Kenny Brown's awesome gullwing shot a ways back, Strobist reader Mark Shannon (gently) put a Nikon SB-600 in each of the back seats of this brand new Ferrari California at a premiere event and fired them into the white ceiling. This created the nice, soft-edged light source that lit, and was reflected by, the car.

He triggered the flashes via CLS, with an on-camera SB-900 which did not contribute to the exposure. He placed the flashes so the light sensors were just visible on the seats, and they were strong enough to get him f/8 at ISO 200 even off of the ceiling. At a 250th of a sec, that allowed him to drop the background off nicely.

If you don't have a compact, 5-section light stand hanging around, it's always nice when you can support your precious speedlights with a $200,000.00 light stand that cradles them in soft, butt-hugging leather.

Not a high-end studio shot by any means. But quick thinking to elevate a not-so-great photo at a live event into something that at least begins to do this car justice.

Robin Masters would be proud.

Thứ Ba, 7 tháng 7, 2009

Chuyện buồn muôn thủa



Ba nữ diễn viên xinh đẹp Thanh Thúy, Hồng Ánh và Tina Tình

  


Tây cũng như ta, căn bệnh này chẳng ở đâu nó chừa ra cả, như một thứ virus ADIS được truyền qua máu làm mất khả năng đề kháng con người , thứ virus này có tên là đố kị được truyền qua cửa hẹp hòi vào máu háo danh truyền kiếp của  người nghệ sĩ.

Biết vậy nhưng không ở đâu như xứ mình lại lắm chuyện oái oăm, lắm chuyện cười ra nước mắt, đôi khi biết vậy không dám kể ra, sợ người ngoài cười cho thối mũi.

Anh còn trẻ, mới nổi lên tí tài, đàn anh đua nhau khen nức nở. Có kẻ khen thật lòng, có kẻ dùng lời khen như sợi dây ràng buộc với anh trẻ, ý nói có tao mới có mày nghe em, liệu hồn đừng có tí tởn qua mặt anh. Anh trẻ ngoan ngoãn khiêm tốn thì chớ, nhược bằng tuyên bố hung hăng là lập tức bị đòn phản pháo của mấy ông anh, lắm khi không ngóc đầu lên nổi. Lũ trẻ bây giờ, hễ có anh lớp trước vỗ vai khen: “Chú mày khá lắm” thì phải biết đằng sau câu đó còn có câu: “Tuy vậy chú mày còn lâu mới bằng anh!” Ðừng có tưởng thật, đú lên tuyên bố lăng nhăng, vỡ mặt có ngày. Tôi nhớ cách đây hơn chục năm, mấy ông bạn trẻ của tôi đòi đổi gác này nọ là lập tức bị ăn đòn. Chúng tao vào sống ra chết mới có được ngày nay, chúng mày hỗn láo dám đòi đổi. Ðổi là đổi thế nào? Khổ, người ta đòi đổi gác chứ có đòi ăn trộm ăn cướp gì đâu. “Cũng là công việc cách màng giao cho” cả thôi mà.

Phàm là nhà văn ai chẳng lo văn mình rồi có ngày bị người đời bỏ quên. Ðến như cụ Nguyễn Du còn lo ba trăm năm nữa chẳng còn ai nhớ cụ nữa là. Nhưng lo thì phải làm thế nào chứ không phải đi dìm kẻ khác, sổ toẹt kẻ khác, đặc biệt là lớp trẻ kế tiếp sau mình.
Chẳng cứ lớp trẻ, đồng trang lứa cùng thế hệ với nhau, thậm chí bạn bè chí cốt với nhau, nếu anh khó khăn tất có người giúp đỡ, chứ cứ thành công phơi phới trước mặt người ta thì anh dễ ăn đòn của người ta lắm.

Lê Hoàng nổi lên như một đạo diễn làm phim ăn khách nhất Việt Nam. Hai phim Gái nhảyLọ lem hè phố đã đem về cho Hãng phim Giải phóng một món tiền khổng lồ, bản thân Lê Hoàng cũng ôm được một mớ tiền nhiều người làm phim nằm mơ cũng không có. Thế là Lê Hoàng ăn đòn từ bốn phương tám hướng, đến nỗi phải khóc rưng rức tại Hội thảo ở LHP 14.

Một cú khóc của Lê Hoàng khiến báo chí nước Nam được phen đắt như tôm tươi. Lâu nay văn nghệ sĩ xuất hiện trên báo chí mặt mày hớn hở, ra cái vẻ hạnh phúc vô biên, bây giờ vớ được một anh đứng tấm tức khóc, lại một anh nổi tiếng cả tiền lẫn tài thì lạ quá, hay quá.

Hồng Ánh đoạt giải diễn viên nữ chính xuất sắc nhất, trừ khán giả và anh em trong đoàn phim đến chúc mừng, còn lại tuyệt không có một đồng nghiệp nào nhìn cô bằng nụ cười thân thiện.

 Ra sân bay, đồng nghiệp ngồi hai hàng ghế ở phòng chờ, Ánh tí ta tí tởn chạy đến chào thì gặp ngay những đôi mắt mang hình viên đạn, sợ quá đứng nép một xó. Lên máy bay không ai thèm ngồi chung, cứ trơ khấc suốt cả hành trình.
Thanh Vân cũng thế, anh là đạo diễn duy nhất nước ta ăn liền hai giải Châu Á-Thái Bình Dương, hai giải Bông sen vàng cả cho phim lẫn cho đạo diễn xuất sắc nhất. Tôi để ý xem có ai ngoài đoàn phim đến chúc mừng anh không thì thấy có hai người, đó đạo diễn Hải Ninh, bố anh, và Lê Hoàng, người vừa bị no đòn hai năm qua. Chấm hết.

Sau đêm bế mạc, mọi người đi ăn đêm ở đường Y Juk – ăn đêm ở vỉa hè Ban Mê thích lắm, dân điện ảnh ngồi đầy cả vỉa hè. Thanh Vân cầm chai rượu hí hửng chạy đến, tuyệt không một ai gọi, đứng đực như ngỗng. May có nhà văn Phạm Ngọc Tiến gọi đến bù khú cho đến sáng, không thì xách rượu về khách sạn uống một mình.

Tôi 20 năm bỏ văn theo sân khấu, điện ảnh nay mới ra lại cuốn sách, báo chí coi đấy cái sự lạ, hết phỏng vấn lại viết bài, lại còn ti vi ti veo hai ba cuộc. Từ chối thì bảo là kiêu ngạo mà cứ trả lời lia xia, lên ti vi lia xia là cứ lo ngay ngáy, không biết khi nào mình bị đồng nghiệp cho nốc ao đây. Ôi chao là cực.

Chuyện xưa người nói xây nhà lầu cho văn nghệ không cần xây hố xí, cũng chỉ vì cái đố kị của mấy anh văn nghệ mà ra. Cái chuyện vui này có từ hơn nửa thế kỉ rồi mà y như chuyện của ngày hôm nay, bảo đảm sang thế kỉ 22 chuyện ấy vẫn còn như mới. Than ôi.


 

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2009

New, Extended Dave Hill BTS Videos

UPDATE: After a small outage earlier today, Dave Hill's website is back on track...
__________


Nashville-to-L.A. alt-shooter Dave Hill has done a major refresh on his website, with lotsa new pics and a half dozen behind-the-scenes videos -- some of which are nice and long.

Hit the jump for two BTS's and links to the photographer whose post-processing volume control knob goes up to "eleven".
__________

(RSS/email readers may have to click on the post title to get the movies, depending on your reader.)

Kudos to Dave for giving the BTS camera loose rein. He just lets them roll, catching a lot of useful info for people who like to watch over his shoulder.

In fact, just about the only thing he doesn't show you are final shots. But if you are interested, you can find those with a little quick dig through his portfolio, linked below.



The first vid (above) from a shoot of Martha MacIsaac for AP magazine, is a good 4-minute lesson on how to control and shape sunlight in the foreground without losing consistency with the background.

He silks it to smooth out the harshness and put the subject in shade, then builds it back up by firing a huge octa through the silk. The light mimics the natural light in direction, but the quality is much better. He also can now totally control the relative light levels between the subject and the background, as her ambient is below that of the buildings in back.

Add a right-back rim and his ever-present ring/fill (which Dave recently had surgically attached to his left hand) and you are good to go.




The "Adventure Girl" BTS is a magnum opus, clocking in at 11:24 mins. It's worth a watch, however, as you get several shoots and a lot of non-lighting stuff (like, when shoveling dirt on your subjects, be sure to tell them to close their eyes and their mouths...)

He uses a lot of VAL'd lights in this one, with the idea being that you do whatever you need to do to get the light wherever it needs to be.

These vids both serve in HD, so click over to that format if you are running them full screen.

Big ups to Dave for all of the rich content on the new site. Be sure to check out his new portfolio to look for finals from the above. And you can watch several more videos, here.

Ký ức vụn*

Đúng là “vụn”, vì mỗi mẩu truyện, hay ghi chép, tản mạn trong cuốn sách này đều rất ngắn, cũng chính vì thế, số tựa mục trong đó trở nên dày đặc. Tuy “vụn”, nhưng người đọc sẽ không muốn bỏ qua mẩu nào. Cái “ký ức vụn” của Nguyễn Quang Lập – có thể ví như một cuốn nhật ký cá nhân, viết về quá khứ từ hiện tại - sẽ neo lại trong trí nhớ với khá nhiều xúc cảm, vui buồn về một thời, về một con người, một sự việc, một hình ảnh... đôi khi rất cỏn con nhưng khá điển hình, đậm đặc chất bi - hài của cuộc sống thực.


Sách được chia làm năm phần: Những người bạn khó quên, Vui buồn một thuở, Người từng gặp, Thương nhớ mười baBạn văn. Trừ Bạn văn (chiếm một nửa số trang sách) với những mẩu chuyện về các nhà văn, nhà thơ, nghệ sĩ tên tuổi nhìn từ lăng kính của một “bạn văn – Nguyễn Quang Lập”, bốn phần trên phần lớn là bối cảnh cuộc sống của chính tác giả - khi thì là hiện tại với phố phường và những con người thành thị, khi là mảnh đất gốc gác miền Trung quê anh cách đây đã vài chục năm. Những con người thật, sự việc thật được kể lại như những giai thoại thú vị, độc đáo. Qua những câu chuyện tưởng như đùa, như để cười chơi hoặc giản dị kể chỉ để mà kể, lại thấm thía những nỗi đau, xót xa tình đời. Người ta sẽ không quên một thằng Dư có hai đầu gối lệt bệt cõng đứa em đã chết, hai con mắt một bên dầm dề nước mắt, một bên dầm dề máu (Thằng hai đầu gối). Hay thằng Hoàn sứt môi có tài thổi sáo, thích gọi rắn ra vì “nhớ mẹ”, vì người ta gọi mẹ nó là “con rắn độc”, để rồi chết vì rắn cắn (Thằng sứt môi). Những nhân vật như anh cu Cá, anh cu Đô, cô giáo Thi… mỗi người là một mảnh ghép trong quá khứ, kỷ niệm của tác giả với những câu chuyện làng chuyện xóm, chuyện đối nhân xử thế, đọc thì tủm tỉm cười, hinh hích cười, mà cảm động. Một góc riêng được tác giả nâng niu dành những tình cảm âu yếm nhớ nhung mà bùi ngùi, trăn trở là những gì thuộc về “hồn quê”, là bản sắc riêng của Quảng Bình và những vùng lân cận. Hồn quê không chỉ đẹp trong ký ức (Hồn quê đâu rồi, Tết miền thơ ấu), nó còn ẩn lặn trong tâm tính con người để dù có sống ở đâu, có thành đạt đến đâu, người con của quê vẫn không thay đổi, thẳng thắn, ngang bướng và cố chấp với “chất quê” của mình, cũng là bảo vệ mình trước những thói đời đen bạc (Thằng Tụy, Thằng cu Hó…).


Phần Bạn văn, tác giả viết về khá nhiều tên tuổi nổi tiếng, mà những “giai thoại” về họ cũng hấp dẫn không kém tài năng của họ. Từ Nhớ Trần Dần, Nhớ anh Hải Bằng, Nhớ Bùi Giáng, Nhớ Nguyễn Khải, đến Chuyện nhỏ hai người bạn, Cái miệng hình số tám, Chuyện ghi trên tàu, rồi Hoàng Phủ Ngọc Tường, Trần Đăng Khoa, Trung Trung Đỉnh, Nguyễn Trọng Tạo, Hồng Ánh, Thanh Sơn... người là bạn, người là bậc đàn anh, người chỉ quen – biết... chân dung của mỗi bạn văn mà tác giả nhắc đến đều có những dấu ấn riêng, tài – tật, xấu – tốt, hay – dở, những chuyện thật tưởng như bịa, bịa tưởng như thật… với giọng văn vừa lém lỉnh, vừa dạn dĩ, vừa hài hước, tếu táo, thậm chí hơi “láo”, hơi quá đà tưng tửng chen lẫn những khúc trầm đột ngột, lặng lẽ. Qua những mẩu chuyện này, thấy những con - người - nghệ - sĩ được Nguyễn Quang Lập “xoi mói” ở nhiều góc độ, họ có thể gây ngạc nhiên bởi khác hình dung của mọi người, nhưng đó chính là “mặt thật”, “mặt đời” của họ, và cũng cái làm nên sức hấp dẫn của những người nổi tiếng. Phần nhiều bài viết trong Bạn văn đã được đăng trên mục Giai thoại làng văn nghệ của Thanh Niên Tuần San, là một mảng thu hút khá nhiều bạn đọc.



HẠ MINH

 

(*) Ký ức vụn – Nguyễn Quang Lập, Nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành, giá bìa: 45.000 đồng.

 

Bạn văn 25+ Thư Trần Đăng Khoa


Mình về quê, đang ngồi uống cà phê ở vỉa hè thì có cú phôn, nói anh mới về Ba Đồn à? Mình hỏi ai đó, có tiếng cười khẽ rồi nói em là Hoàng Hiếu Nhân đây, mới ở Nga về. Thật bất ngờ.


Lâu nay anh em nhà văn gặp nhau, thỉnh thoảng hỏi nhau không biết thằng Hoàng Hiếu Nhân bây giờ làm gì nhỉ. Người nói nó buôn bán bên Nga trúng lắm, thành soái từ lâu, giàu có cự vạn, có quan tâm gì đến văn nghệ văn gừng nữa đâu. Người nói đâu có, nó đi làm cửu vạn cho các soái chứ soái cái gì, đói rách lầm than đến nỗi không mua được cái vé máy bay về quê.


Toàn nghe nói thôi chứ chẳng ai biết. Lại nghe đồn nó làm đầu gấu, đâm chém nhau tùm lum bên Nga, nghe mà thất kinh. Không ngờ nó về nhà, quê nó ở Quảng Hòa, đi đò qua Ba Đồn tìm mình  hai ba bận nhưng không gặp, nghe nó nói thật xúc động, ngồi yên không biết nói sao.


Bây giờ lớp trẻ hệ 8x, 9x hầu hết chẳng biết Hoàng Hiếu Nhân là ai, làm gì. Gõ google tìm Hoàng Hiếu Nhân toàn thấy ca sĩ Hoàng Hiếu, giám đốc Hoàng Nhân… tuyệt không có tên nó dù chỉ một lần. Thế mà cách đây  gần nửa thế kỉ tên tuổi nó nổi như cồn, không hề kém cạnh tên tuổi Trần Đăng Khoa.


 Những năm 1965-1970 sau khi thần đồng Trần Đăng Khoa xuất hiện, con gà tức nhau tiếng gáy, các địa phương đua nhau giới thiệu các thần đồng. Một loạt các nhà thơ tí hon ra đời, ngoài Trần Đăng Khoa còn có Cẩm Thơ, Hoàng Hiếu Nhân, Chu Hồng Quý, Nguyễn Hồng Kiên, Đoàn Mai Thanh… kẻ thần đồng người thần sắt vụn nhưng nhờ thế mà có một dòng văn học của thiếu nhi ra đời rất xôm trò.


Nổi lên và lưu vào trí nhớ nhiều thế hệ vẫn chỉ có Trần Đăng Khoa và Hoàng Hiếu Nhân. Khoa có hàng trăm bài, được các bác Xuân Diệu, Tố Hữu hậu thuẫn, cứ thế mà đi lên phơi phới. Nhân chỉ có vỏn vẹn 33 bài thơ, in thành tập Đi nữa chú ơi, chạy đi chạy lại động viên giúp đỡ cũng chỉ có mấy nhà thơ Hội văn nghệ Quảng Bình. Cơ khổ bác Xuân Hoàng mất ăn mất ngủ vì ông thần đồng Quảng Bình, cố vực lên cho bằng thần đồng Hải Dương nhưng vực mãi không được.


Nhân không để tâm sáng tác lắm, ép mãi cũng chỉ 33 bài thơ, nó học giỏi toán lý, thi một phát vào Bách Khoa Hà Nội. Mình gặp nó ở Bách Khoa, mời nó vào nhóm thơ Vòm Cửa Xanh của nhà trường, nó cười nhàn nhạt, không nói có chẳng nói không.


Thỉnh thoảng gặp nó khi ở nhà ăn khi ở phòng thí nghiệm, ôm vai hót cổ nói lâu nay có viết được cái gì không, nó vẫn cười nhàn nhạt, không nói có chẳng nói không. Mình nghĩ bụng thằng này coi như xong, vụt sáng chói vụt tắt ngúm, thật tiếc quá.


Từ đó cũng ít chơi bời với nó, mình tốt nghiệp đại học đi bộ đội, năm sau nó tốt nghiệp cũng đi bộ đội, anh em gặp nhau dọc đường xuống Hải Phòng, mình nói giờ vô lính rồi, điều kiện làm văn rất thuận lợi, mày cố mà làm lại  thơ đi, không phí. Nó nhăn răng cười, nói làm chơ làm chơ, vô lính không làm thơ còn làm cái chi.


Nhưng đợi mãi chẳng thấy thơ nó đâu, cũng chẳng biết nó ở đâu, năm 1983 mới gặp nó ở Huế mừng lắm, anh em chui vào quán uống rượu nói nói cười cười hỉ hả. Mình khoe nó mấy bài thơ vừa làm, nó cười cười, nói anh giỏi thiệt, đói vàng mắt còn làm được thơ. Mình đưa cho nó tập thơ thiếu nhi có in chùm ba bài của nó, nó cầm, uể oải lật mấy trang xem qua, rồi vứt sang bên, rời quán cũng quên không cầm theo.


Mình nói mày bỏ thơ thật à, nó cười nhạt, nói làm để làm gì. Xong câu đó nó ngồi yên, rất lâu sau thở hắt ra, nói em cưới vợ rồi. Mình về Phú Lộc thăm nó, vợ chồng mới cưới ở một nơi còn tệ hơn cái chuồng heo nhà nghèo, đến cái giường đơn mậu dịch cũng không có. Mình cưới vợ còn có tấm phản chị Dạ ( Lâm Thị Mỹ Dạ) cho làm cái giường cưới, nó cực hơn nhiều, vợ chồng kê gỗ mục củi khô lên làm giường cưới, thảm ơi là thảm.


 Hồi bé mình đọc văn cụ Nam Cao biết cụ nghèo khổ thương đứt ruột, giờ mới biết cụ còn sướng hơn nhiều một số nhà văn nhà thơ hiện thời, thằng Nhân là một ví dụ. Nói thật chị Dậu, anh Pha còn sướng hơn nó nhiều. Mình nhớ mãi hình ảnh nó mặc quần đùi ngồi xổm, hai đầu gối củ lạc kẹp tai, ngước mặt nhìn lên trời cao, đôi mắt tối mò vô vọng.


Một phần tư thế kỉ gặp lại nó, trông dáng dấp nó khá lên chút đỉnh nhưng đôi mắt chẳng sáng lên được bao nhiêu, vẫn cái cười nhàn nhạt, hỏi vợ con đâu nó gãi đầu thở hắt ra, nói họ bỏ em cả rồi.


Vợ nó bây giờ là hiệu trưởng cấp 3, nó về  chỉ nói nhẹ một câu em gửi đơn ra tòa lâu rồi. Hai đưa con gái của nó ở Hà Nội, học giỏi thuộc loại siêu, cả hai cũng tìm cách lánh mặt nó.


Nó ngồi yên, mặt buồn thăm thẳm, nói vợ con em bỏ em cũng phải thôi. Mười năm em đi Nga không gửi về cho vợ con được một xu, đến cái thư cũng không buồn gửi. Mình nói răng rứa, răng đến cái thư cũng không gửi, nó cười như khóc, nói tại em khổ quá, xấu hổ quá…


Chắc vợ con nó nghĩ đi nước ngoài không giàu cũng khá, trong khi vợ con đói rách lầm than nó không thèm đoái hoài ai không hận, lại nghe đồn nó sống với cô vợ Nga giàu lắm, càng hận.Ai biết nó nhiều khi không kiếm được cái bánh mì đen, chỉ mượn có 5 rúp thôi cũng không ai dám cho nó mượn.


Nó nghiến răng làm cửu vạn cho đám đàn em, học trò, những đứa ngày xứa ngưỡng mộ, tôn sùng nó, gom góp được ít rồi đi buôn, kiếm được món tiền kha khá. Đang hoan hỉ chuẩn bị đem tiền đi gửi về cho vợ thì một bọn đầu gấu cả Việt cả Nga bịt mặt chui vào nhà đánh cho một trận tơi bời, lấy đi hết sạch, không để lại cho nó một xu.


Nó lại bắt đầu từ con số âm, số âm chứ không phải số không, vì số tiền mất đi bao gồm cả tiền vốn bạn bè cho mượn. Lại làm cửu vạn, lại đứng chợ buôn vặt, được chút ít lại thuê xe buôn chuyến, kiếm được kha khá, chuẩn bị gửi về cho vợ con thì lại bị bọn đầu gấu bịt mặt xông vào đánh cho đến ngất, vất ra bãi tuyết. May có cô gái Nga phát hiện, nếu không nó đã chết vùi trong tuyết từ tám hoánh.


Nó chìa cái đầu cho mình xem, có hơn bốn chục vết sẹo nhỏ chằng chịt, thất kinh, rùng mình ớn lạnh . Nó bảo thằng Khoa ( Trần Đăng Khoa) viết về em sai, đầu gấu đánh em chứ đâu phải em làm đầu gấu.


 Bây giờ nó sống với cô gái Nga, được một đứa con trai nhỏ, ở yên thì không đến nỗi nào nhưng động đến việc chuyển nhà về quê thì bế tắc, tiền không có.


Anh em kéo nhau vào quán uống vài chai bia, mình nói bây giờ mày tiếp tục làm ăn hay bắt tay vào viết? Nó ngước lên nhìn mình cười buồn, nói viết cái gì? Mình nói viết tất cả những gì mày đã trải, tao nghĩ số phận mày cũng là số phận của thế hệ tụi mình. Mắt nó chợt sáng lên, nói ừ, đúng rồi, thế thì em viết.


Quá tam ba bận, chẳng biết lần này nó có chịu viết cho không.



Chiều nay bọ nhận được cú phôn của Trần Đăng Khoa, anh rất xúc động về bài viết của bọ về HHN, đồng thời anh email cho bọ cái thư thế này:


Gửi NQL một bài có nói về HHN, in trong CDVDT ( Chân dung và đối thoại), có lẽ nếu cần, ông trích một đoạn nói về bọn trẻ con ngày ấy, không cần đưa cả bài. Nhân có 7 bài thơ thôi, chứ không phải 33 bài. Cả bảy bài đó tôi đều thuộc: Nhưng đặc sắc nhất là 5 bài, tôi rất phục. Tôi cho đám trẻ con tài nhất là thằng này.( Mặt trời, Thằng Ních Xơn, Bọn trẻ xóm em, Quả địa cầu, Đánh Mỹ). Hôm nào thằng Nhân ra, ông nhắn nó đến tôi. Tôi rất muốn gặp nó. Nhân nó bỏ văn chương rất sớm, cứ như người không liên quan đến văn chương. Tôi rất lấy làm lạ. Tất nhiên không phải vì đói đâu. Có khi đói viết lại hay. Những tác giả lớn có ai sướng bao giờ đâu, giàu đến như Lep Tonxtoi cũng chết như một kẻ hành khất. Không ai sướng cả. Văn chương không đồng hành với sự may mắn, cái nay thì ong biết quá sâu sắc rồi. Thân. TĐK


 


NHỚ VỀ MỘT THUỞ


Phóng viên (PV) Tôi nhớ, nếu không nhầm, có một lần, trong quán nước bên đường, giữa đám bạn bè, hầu hết là các phóng viên báo chí, anh có nói đại ý : Trong thâm tâm, anh rất biết ơn Nhà xuất bản Kim Đồng. Nếu không có Nhà xuất bản Kim Đồng, chắc gì đã có thơ anh. Như thế nghĩa là thế nào ?


Trần Đăng Khoa (TĐK) Đó là sự thật. Ông thấy đấy, tôi là cậu bé nhà quê. Bố mẹ tôi cũng ở quê. Làng tôi rất nghèo, lại hẻo lánh. Nhập nhoạng tối, người ta đã lên giường rồi. ấy là một cách tiết kiệm dầu ; vì không lẽ ngồi mò trong bóng tối. Thắp đèn sợ tốn. Nhưng lên giường đâu có ngủ được ngay. Thế là mẹ tôi kể chuyện cổ tích, chuyện cô Kiều, chuyện Thạch Sanh, Lục Vân Tiên. Rồi mẹ tôi đọc cho tôi nghe những câu ca dao về những việc hàng ngày, những cái hàng ngày tôi vẫn gặp :


Cám ơn cái cối, cái chày


Nửa đêm gà gáy có mày, có tao


Cám ơn cái cọc cầu ao


Nửa đêm gà gáy có tao có mày... 


Tôi thấy thương mẹ quá, thương cả cái cối, cái chày nữa. Sau này, khi bà ngoại tôi mất, mẹ tôi xé tấm vải xô lớn ra hàng trăm mảnh nhỏ, đưa cho tôi : "Bà đi rồi. Con có thấy cây cối nó buồn không ? Con ra đeo tang cho chúng nó đi. Nếu không để tang cho chúng, chúng sẽ héo, sẽ lụi chết đấy". Thế là tôi lọ mọ đi đeo tang cho cái cối, cái chày, cái cọc cầu ao, rồi cây na, giàn trầu, cây mía, cây bưởi. Cả khu vườn nhà tôi trắng xoá một màu tang. Trong mắt tôi, những vật vô tri, vô giác ấy đã hoá những con người, có những nỗi vui buồn của con người. Sau này, khi anh chị tôi làm bố, làm mẹ, tôi mới hiểu bà mẹ tôi, khi bà cụ dặn anh chị : "Chúng mày phải dạy trẻ con nó yêu đồ vật, cây cỏ, chim muông. Một đứa trẻ bẻ cây mới trồng, bắn chết con chim đang bay, thì rồi sau này lớn lên nó cũng sẽ ác với con người đấy". Tôi đã thuộc làu truyện Kiều và hàng trăm câu ca dao, tục ngữ do mẹ tôi truyền dạy vào những đêm tối mò như thế. Nhưng tôi đâu dám nghĩ mình sẽ thành nhà thơ. Bởi làm thơ khó lắm. Đó là một việc cao siêu, không thể sàm sỡ được. Thế rồi tình cờ, tôi vớ được cuốn Tấm lòng chúng em, một tập thơ viết về Bác Hồ, do Nhà xuất bản Kim Đồng ấn hành năm 1964. Lúc ấy, tôi thích lắm. Thích hơn nữa, dưới tên các tác giả là dòng chú thích 13 tuổi, 15 tuổi. Hoá ra đó là thơ của trẻ con. Tôi nghĩ, các bạn viết được, không khéo mình cũng viết được. Thế là tôi viết. Viết ào ào. Cú hích đầu tiên, đẩy tôi mạnh dạn đến với thơ là cuốn sách của Nhà xuất bản Kim Đồng. Không phải tôi là người đầu tiên cất lên tiếng gáy ò ó o... Trước tôi, các bạn nhỏ đó đã gáy rồi. Tôi gáy theo. Rồi nhiều em bé khác cũng lại gáy theo nữa. Thế là thành một dàn đồng ca tưng bừng, vui vẻ...


PV : Trong số các tác giả nhỏ tuổi thời ấy, dường như bây giờ, chỉ còn có anh đeo đẳng với Thơ. Họ đâu cả rồi ?


TĐK : Cẩm Thơ lấy chồng bên Pháp. Ông bạn tôi, nhà văn Nguyễn Chu Nhạc ở Đài Tiếng nói Việt Nam, vừa đi Pháp về, có gặp Cẩm Thơ. Cứ như lời Nguyễn Chu Nhạc thì Cẩm Thơ nói tiếng Pháp rất chuẩn, nghe còn xịn hơn cả mấy mợ Pháp chính hiệu. Trông nàng đẹp một cách quý phái. Rõ ràng là một mệnh phụ phu nhân. Tết vừa rồi, Cẩm Thơ về Việt Nam ăn Tết. Nửa đêm, nàng gọi điện cho tôi : "Này, tôi mò mãi mới ra số phôn của ông đấy". "Bà đang ở đâu vậy ?". "ở chỗ má. Ngày mai về Bắc Ninh. Mấy hôm nữa ra, ta gặp nhau nhé. Để tôi nhắn Chu Hồng Quý với Trương Nhuận nữa. Nhuận vẫn ở Nhà hát Tuổi trẻ hả ?". "Thế có cần kéo theo phiên dịch không ?". "Khỉ gió cái nhà lão này !" Đấy, Cẩm Thơ đấy ! Nguyễn Hồng Kiên làm nhà sử học. Các nhà sử học họ vốn im lặng, nghiêm túc, chứ đâu có tuếch toác như mình. Còn Hoàng Hiếu Nhân thì tôi chưa từng được chiêm ngưỡng. Trong số các tác giả nhỏ tuổi thời ấy, tôi rất quý Nhân. Nhân viết ít, chỉ vỏn vẹn chừng mươi bài, nhưng bài nào cũng hay, rất có nghề. Sau này, tôi được tin anh học Đại học Bách khoa, ra làm giảng viên khoa Toán, rồi tôi lại được tin anh đi xuất khẩu lao động ở Liên Xô. Hoàng Hiếu Nhân là đội trưởng đội xây dựng ở thành phố Môghiliôp. ở nước Nga, nghề xây dựng rất vất vả, phải làm ở ngoài trời, cả ở trên những độ cao, trong nắng gió và giá tuyết. Vùng Nhân ở lại là vùng bị nhiễm xạ, phải di chuyển. Tôi đã tìm gặp anh Đào Khải Hoàn, trưởng ban quản lý lao động, ở đại sứ quán ta tại Liên Xô, một người rất có trách nhiệm và có tình với anh chị em công nhân ta. Anh Hoàn hứa sẽ tạo mọi điều kiện để giúp Nhân. Tôi thư cho Nhân, nhưng anh không trả lời. Rồi tôi đáp tầu xuống Môghiliôp. Nhân đi vắng. Trước cửa phòng anh cắm phập một con dao chọc tiết lợn. Đấy là "lời" đe doạ của một tay đầu gấu nào đó. Sau này, Nhân lên Maxcơva, nhưng anh cũng không qua tôi, chỉ ghé vào Lôpnhia, một thành phố ngoại ô Maxcơva. Chị Phan Thị Duyên, đội trưởng công nhân dệt, nguyên là biên tập viên Nhà xuất bản Thuận Hoá nhắn lại : "Vừa rồi, Hoàng Hiếu Nhân gặp em. Nhân bảo : "Khoa qua miềng. Không biết hắn định đánh quả chi hề ? Miềng định ghé hắn, nhưng ngại quá. Gặp hắn bây chừ biết nói chuyện chi hề ? Bàn chuyện văn chương, thơ phú thì kỳ cục quá hề !".


PV : Còn những kỷ niệm của anh với các anh chị Nhà xuất bản Kim Đồng, anh có thể "bật mí" được không ?


TĐK : Nhiều. Kỷ niệm thì rất nhiều. Người đầu tiên của Nhà xuất bản Kim Đồng mà tôi được gặp là anh Định Hải. Rồi sau đó là chị Trần Thị Nhâm, anh Bùi Hồng và chị Trần Tuyết Minh. Các anh chị ấy đều đạp xe về nhà tôi, vượt một chặng đường 70 ki-lô-met. Lúc bấy giờ, đường 5 là đường chiến lược, Mỹ ném bom liên miên suốt ngày đêm. Chiến tranh ác liệt như vậy, nhưng nhà tôi rất đông khách. Ngày nào cũng nườm nượp khách. Có bác đáp tàu từ Lạng Sơn xuống. Có ông cụ đạp xe từ Nghệ An ra. Tôi nhớ có một bác tên là Trương Sầm Tham ở Nghệ An, cái tên nghe như tên một nhà thơ biên tái đời Đường. Bác ở nhà tôi một tuần, khi đi cứ đòi được thanh toán với gia đình bằng mấy cân tem gạo. Gia đình kiên quyết không nhận. Người nhà quê đâu có thiếu gạo. Vả lại, tem gạo, bố mẹ tôi chẳng biết đong ở đâu. Mà bác ấy thì lại cứ muốn phải thanh toán xong mới yên tâm đi. Khổ thế ! Nhùng nhằng mãi, cuối cùng, bác ấy kéo bố con tôi ra vườn để bác ấy dạy cho một bài... Thái cực quyền. Thế là cả hai đều thấy nhẹ nhõm và vui vẻ. Chỉ khổ nỗi là múa võ khó quá. Tôi cứ bò lồm cồm như cua. Còn bố tôi thì khua khoắng nguều ngoào như ông xẩm chợ bị mất gậy. Anh Định Hải ở nhà tôi cũng chừng nửa tháng. Khi đi, anh ấy cũng để tem gạo lại. Bố mẹ tôi không nhận, anh ấy ấn tiền vào tay bé Giang, cô em út của tôi. Không xong. Thế là anh ấy lấy xe đạp, thồ tôi lên thị trấn huyện Nam Sách. Bữa đó trời mưa. Anh vừa gò lưng đạp, vừa phì phò thở như kéo bễ. Lên huyện, anh đưa tôi vào mấy cửa hàng, để xem tôi thích cái gì, anh sẽ mua cho tôi cái đó. Nhưng tôi thì lại chẳng thích cái gì cả. Cuối cùng, anh đưa tôi vào hiệu sách, mua cho tôi ảnh Bác Hồ, ảnh Các Mác, Lênin, Stalin. Cả bức tranh Lênin chia tay với Stalin bên bến đò. Tất cả những bức tranh, ảnh này đều được dệt bằng lụa, nên rất đắt. Mẹ tôi cứ rên rẩm : "Mua nhiều thế này thì anh ấy hết mấy tháng lương rồi. Vợ con anh ấy biết ăn bằng gì. Nhà anh ấy chắc chẳng có khoai sắn...". Sau đó, anh Bùi Hồng về nhà tôi. ấy là khi tập Em kể chuyện này của tôi được in cùng Cẩm Thơ, Nguyễn Hồng Kiên. Bấy giờ, với các tác giả nhỏ tuổi, Nhà xuất bản Kim Đồng không trả nhuận bút bằng tiền. Sợ trả tiền, các em sẽ viết vì tiền, mất đi sự trong sáng. Nhà xuất bản biến tiền thành hiện vật. Anh Bùi Hồng mang về nhà tôi một cái đài Nhật, có cả giấy đăng ký sử dụng máy thu thanh nữa, giấy đề hẳn tên tôi. Sau đài là một dòng chữ khắc màu vàng : "Thân tặng em Trần Đăng Khoa - Nhà xuất bản Kim Đồng". Đó là một sự kiện lớn ở làng tôi, sau đó tin này lan truyền khắp huyện. Bấy giờ ở quê tôi, nhà nào giàu lắm mới có cái loa truyền thanh, chủ yếu để nghe tin tức và nghe báo động : "Đồng bào chú ý ! Đồng bào chú ý ! Hiện nay có một tốp máy bay địch đang bay vào không phận tỉnh ta. Các đơn vị phòng không, dân quân chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu...". Không gia đình nào có đài bán dẫn. Bởi thế, cái đài của Nhà xuất bản Kim Đồng cho tôi, quả là một món quà đặc biệt sang trọng. Chả thế, trong làng, thỉnh thoảng lại có anh đến mượn, để đeo đi... hỏi vợ. Còn khi tập Góc sân và khoảng trời của tôi do chị Trần Thị Nhâm biên tập ra đời, thì chị Trần Tuyết Minh (tên thật của nhà văn Trần Thiên Hương sau này) về nhà tôi. Chị về vào lúc nhập nhoạng tối. Chị xách theo 20 cuốn Góc sân.. và đằng sau xe đạp, chị thồ theo một cái chăn len bằng lông cừu của Mông Cổ. Cái chăn vừa dày, vừa nặng, chằng buộc rất cồng kềnh. Vượt qua một chặng đường 70 cây số bom đạn với đồ lề lỉnh kỉnh như thế, thật cảm động.


PV : Bây giờ, anh có còn làm thơ cho thiếu nhi nữa không ?


TĐK : Tôi không phải là nhà thơ viết cho thiếu nhi. Tôi chỉ viết cho tôi thôi. Ngày xưa thế. Bây giờ cũng thế. Thuở bé, tôi là cậu bé, nỗi vui buồn của tôi là nỗi vui buồn của cậu bé. Bây giờ, tôi là người lính rồi, đâu còn là cậu bé nữa. Có một nhà hiền triết bảo : "Chẳng ai có thể hai lần tắm cùng một dòng sông !". Tài đến như các nhà hiền triết còn chẳng tắm được, huống hồ tôi lại chẳng có phép màu gì. Làm sao có thể bơi ngược về cái dòng sông thơ ấu trong vắt với tấm thân kềnh càng và bộ mặt già nua cũ rích thế này ? Tôi chỉ xin bái vọng về Nhà xuất bản Kim Đồng. Chúc Nhà xuất bản luôn là bạn tâm giao của khách hàng mình, là các đấng con trẻ, mà ngày nay, chúng ta vẫn quen gọi là các ngài thượng đế !



Tháng 10.1997
HOÀNG XUÂN TUYỀN (ghi)



Thứ Năm, 2 tháng 7, 2009

Boot Camp II: Assignment #2

UPDATE(S): Added picture link to the haggis. Think twice before clicking. Also, for those of you who follow Strobist on Twitter, I will be dropping in more food photography resources there.
__________

The second Boot Camp II assignment will be easier than the headshot assignment, logistically. But calorically speaking, it will be far more dangerous.

And since you will not have to wrangle a model for this shoot (not a living one, at least) we are going to up the difficulty level by tightening up the deadline a bit.

Hit the jump for the details -- and some internal and external resources to help you out.
__________


A Little Belt Tightening

It's probably safe to say that many of us are eating out less often than we were at this time last year. But that is not the kind of belt tightening of which I am speaking.

For me, it is not so much the belt itself that is getting smaller, but rather that the job the belt has to do has gotten larger. Me and food, we were made for each other. And we have had an especially close relationship over the last six months or so, when I have been on the road more than off. So this summer I am practicing a little girth control.

Which is why I am already questioning the wisdom of the second BCII assignment -- to photograph a gastronomic subject so well that it will cause me to go off the wagon.

The vast majority of you are using small lights, and they are especially well-suited for this kind of an assignment. In fact, as we showed last week, you can create very elegant light for food with one bare speedlight and some household paper products.

But don't settle on a thrown-together quickie of some tomatoes -- those were just done as a convenient example to work with the light. For this assignment, you should be looking to create a mood -- to make a photo that would look at home on the cover of a high-end food magazine.


Complicate Things at Your Own Peril

The trick, of course, if to balance the mood-setting stuff with what is probably the most important axiom in food photography: Keep it Simple, Stupid.

Before you even choose what you are going to shoot, spend some time looking at a lot of examples of food photography and see what you like. It's not like there isn't a lot of inspiration out there, so your first stop will probably be Google.

Don't try to shoot a whole turkey, or a crown roast or anything like that unless you are insane. You'll do yourself a big favor by aiming for something you can pull off with style and simplicity.

Lighting-wise, whether you use an umbrella, a soft box or a DIY "lunch box," you will want to at least consider lighting your food from the top/back. It creates depth and texture, and gets you a long way toward a nice photo with little risk. Not that that style is required, of course, but many people who have not shot food before will make the mistake of assuming you would light it from the same angle you'd light a portrait.

Also, be sure to be in control of your shadow detail. Not that it has to be flat -- and there is no rule that there has to be any shadow detail, to be honest. But you want to be in control of it. The easiest way will be through the use of small reflectors.

Again, the scale of the subject works for you here. They can be folded sheets of paper, aluminum foil, whatever. If you are from the UK, maybe the mere act of standing near your subject will suffice. (I can say that, because I wear shorts all summer and am still pasty on Labor Day...)


Food for Thought

I did promise an opportunity to do good with each assignment, and this one is no different. The following is not a requirement for the assignment, but rather a chance for your effort not to go to waste -- even if it does end up going to waist.

The fact that you are probably eating out less frequently probably means that some local restauranteurs in your area are feeling the pinch, too. So, you may wish to double up on this assignment by shooting your favorite dish at a small, independent restaurant.

The owner probably does not have the excess cash flow to be funding food shoots these days, and you might be able to be of help. Sometimes all a restaurant website needs is one, killer food shot. That could be you.

What's in it for you, other than an excuse to go out to eat? Well, I am thinking that food is gonna styled pretty well when it leaves the kitchen. Probably better that you would have done it. And no stylist's bill to deal with, either.

A little advice -- call first and let them know what you are up to. Try to sked it in the middle of the afternoon, when you won't interfere with meal rush time and will have your pick of tables to shoot at. We used to shoot all of our restaurant reviews at The Sun in the 2:30-3:30pm neighborhood.

If you explain what you are doing (and why) and offer to share your photos with them, you will probably find yourself in a very collaborative situation -- with a nice environment in which to shoot. Especially of you are a regular there who genuinely wants to make an image of some value for the restaurant.

I am starting to feel like we are putting Roberto's kids through college, as often as we eat at our favorite Italian place. And that is exactly where I would head if I were doing this assignment.

Again, the restaurant tack is not required. But it could solve some problems for you very symbiotically. From experience, I would suggest that the chef keep things very simple, as their first instinct is to throw in every visual thing but the kitchen sink. Bring some examples of food photography that you really like (it will probably be simple and sparse) and show it to them as an example.


Home-Grown is Okay, Too

You are more then welcome -- especially you foodies -- to do it all in-house, so to speak. No brownie points or demerits either way.

And for clarity's sake, let's make this one pretty broad. If it is food, or drink, it's eligible. Some of you international types might even take this as a point of pride, featuring something that is a special delicacy in your country.

(Please -- no haggis.)

But whatever you do, keep it simple. Consider the photographic shelf life of your food. Grilled and roasted items are especially hard -- typically significantly undercooked and sculpted with char-marks by using a blow torch. Don't make it harder than it has to be.

Non-frozen desserts are pretty stable, for example. Don't make things harder on yourself than they have to be. Simple comfort foods can be great subjects.


Resources Abound

A quick Google of "food photography" brings up lots of useful stuff:


DPS: Food Photography -- An Introduction
Still Life With: Food Photography Blog
Vegan Yum Yum: Food Photography for Bloggers


Those were right off of the front page of Google results, so there is no shortage of information if you are willing to look.

Of course, photographers are visual people. So sometimes it actually helps to watch a seasoned professional at work:




(Lest you take yourself too seriously.)


How to Enter

As with the first assignment, you enter the photo through Flickr, by placing it in the Strobist Flickr Group pool, and by tagging it thusly:


SBC2ASSIGN2

If you need technical help on the Flickr stuff, try this thread. Please read the thread before asking any questions, lest someone reply that "your father smelled of elderberry" (or words to that effect.)

(UPDATE: They have already started in with the general craziness, so you can skip to the more relevant stuff by jumping to this point if you like.)

If you are successful, your photos should appear in this search within a few minutes. Please, only submit one entry. As we are hoping to create an inclusive slideshow, please do not tag photos which are not appropriate to this assignment with the SBC2ASSIGN2 tag.

For the same reason, please do not turn in any photos which are NSFW.

In fact, the more I look at this Cheeto shot, the more inappropriate it is starting to look. But maybe that's just me. As we noted yesterday, breaking these rules will get (at least) your photo removed from the Strobist pool, and thus, this assignment. Thanks much.

Please note that your photo must be tagged correctly and in the Strobist group pool to show up in the search.

And please, this is a lighting blog. So even tho you obviously can do a lot of amazing food photography with natural light, use flash for this one. You are free to combine it with ambient, tho. And, as always, put your lighting info in the caption of the photo.

If you want to ask questions, or otherwise discuss this assignment, you can do so in this thread.

And you can check out some of the other bloggers following along, here.


And the Winner Is ...

One winner will be chosen from qualified entries. That person will receive the following, shipped anywhere:


• One Strobist Lighting Seminar 8-DVD boxed set (more info)

• One set of Strobist Trade Secret Cards (more info)

and, I am very excited to say that our external prize this week is:

• An Orbis Ring Flash Adapter, which turns just about any speedlight into a ring flash.

Not coincidentally, the latter is something I have found to be pretty darn useful for small object photography, including food shoots. (Think awesome, shadowless fill to smooth out your edgy, sculpted light from other sources...)


Don't Overcook It

Since this shot is the simplest of the four (deceptively so, some might say) the deadline for completion will be end of day, your local time, on Saturday, July 11th.

You procrastinators will want to make sure you get started by about dinnertime on that date...


And, Just to Keep Things Honest

While it is very possible that you may have some beautiful, pre-existing food shots in your portfolio, we are not interested in those. So just to make sure we get the one you shot after this assignment was released, the winner will have to produce a shot very similar to the winning entry -- with two coins somewhere in the foreground of the shot.

So, don't forget to make that additional 2-coins verification shot -- just in case you win...
__________


Full, "On-Assignment" posts for the food shots featured above can be found at:


:: Lemon Cake ::
:: Flavored Vodkas ::
:: Macaroni Shells ::
:: Cheeto (and various other Munchie Porn) ::

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2009

How Niche is the Web? This Niche:

[UPDATE: The site has clearly started to catch on, with A-listers among those dropping in their tests. Excellent!]
__________

A new site dedicated to photo assistants' uploaded lighting tests. Not sure whether to roll my eyes, or RSS it.

(Who am I kidding -- I'm gonna RSS it. I love this kind of stuff.)

Via APE.

-30-