Hiển thị các bài đăng có nhãn Sự kiện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sự kiện. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2014

Kẻ giấu mặt trong cuộc bạo loạn ở Bình dương là ai?

Một vấn đề không thể không nhắc đến trong sự kiện Trung Quốc đưa giàn khoan HD-981 xâm phạm vùng kinh tế đặc quyền của Việt Nam, đó là sự leo thang của các cuộc biểu tình chống Trung Quốc, từ biểu tình ôn hòa chuyển thành bạo động.
Đã có nhiều ý kiến khác nhau nói về nguyên nhân cũng như lý do dẫn đến các hành động mang tính chất cực đoan này. Song câu hỏi "Ai là kẻ chủ mưu?" vẫn chưa có câu trả lời từ các cơ quan có trách nhiệm.
Bạo loạn Bình Dương có sự tổ chức, xúi giục và yểm trợ ngầm từ một thế lực chính trị trong nội bộ Đảng CSVN hay không là vấn đề cần phải làm rõ? Ngay khi xảy ra vụ việc, đã có ý kiến cho rằng có bàn tay của đảng VT kích động, song ý kiến này được cho rằng không có cơ sở, vì nếu đảng VT có khả năng xách động được 2 vạn công nhân trong một tỉnh xuống đường mang theo cờ đỏ và ảnh bác Hồ thì có lẽ là một chuyện phiếm của những người thích đùa. Hơn nữa sau đó, đảng VT đã ra thông cáo cho rằng họ luôn chủ trương đấu tranh bất bạo động, do đó mọi cáo buộc cho rằng họ là chủ mưu là không đúng đắn, vậy nghi vấn này đã chính thức bị loại bỏ vì hoàn toàn không có cơ sở.
Ai là người hưởng lợi?
Để tiếp cận với các giả thiết ai là kẻ chủ mưu, thì vấn đề ai là người sẽ được hưởng lợi trong việc bạo động của các cuộc biểu tình chống Trung quốc vừa qua cần thiết phải được làm rõ. Căn cứ vào thông tin từ truyền thông nhà nước và các kênh thông tin không chính thức đều cho rằng những vụ việc này đã được tổ chức chuẩn bị, tính toán theo một kế hoạch đã sắp xếp trước rất rõ ràng. Người ta còn có bằng chứng cho thấy công ty Hua Wei của Trung quốc đã biết trước vụ bạo động này từ tháng 3.2014, nghĩa là trước khi xảy ra sự kiện Trung quốc đưa giàn khoan HD-981 vào vùng biển Việt nam 2 tháng thì công ty này đã thông báo cho các nhân viên làm việc ở Việt Nam chuẩn bị rút về nước bởi vì tình hình không được yên. 
Qua sự việc bạo động ở Bình Dương, Vũng Áng cho thấy, rõ ràng đây là âm mưu bắn một mũi tên trúng nhiều mục tiêu và kẻ hưởng lợi chính cả trực tiếp và gián tiếp là nhà cầm quyền Trung Quốc. Các nhà bình luận cho rằng, mũi tên này trước hết đã làm xấu hình ảnh người dân Việt Nam với thế giới, tổn hại đến sự ủng hộ của thế giới với Việt Nam trong thời điểm này. Việc này đã khiến báo chí thế giới thay vì tập trung vào việc đưa tin Trung quốc vi phạm luật pháp quốc tế thì tập trung vào việc người dân Việt Nam hành xử thiếu suy nghĩ. Đặc biệt nó đã làm ảnh hưởng đến kinh tế của Việt Nam trong thời điểm rất khó khăn thì nay phải bồi thường, phải lo cho hàng chục ngàn công nhân mất việc làm vì nơi làm việc đã bị đốt phát, phải nỗ lực lấy lại niềm tin của các nhà đầu tư nước ngoài v.v... Không chỉ thế nó còn gây mất đoàn kết dân tộc trong thời điểm chúng ta phải đoàn kết không chỉ các tầng lớp mà còn cả các dân tộc sống trên đất Việt. Và câu hỏi được đặt ra là "Phải chăng đây là cách nhà nước VN dùng để có cớ cấm và trì hoãn việc thông qua Luật biểu tình?"
Từ đó thấy rằng ý kiến của các nhà phân tích và bình luận chính trị trong nước và quốc tế cho rằng sự việc bạo động ở Bình dương có bàn tay của tình báo Trung quốc là hoàn toàn có cơ sở. Điều đó cho thấy tình báo Trung quốc đã cài được người của mình vào hầu hết mọi vị trí quan trọng trong bộ máy Đảng và chính quyền ở Việt nam. Việc các tàu Kiểm Ngư của phía Trung quốc trong các cuộc va chạm trên Biển Đông vừa qua liên tục dùng loa gọi đích danh tên của các chỉ huy tàu Cảnh sát Biển Việt nam, kể cả tên vợ con của họ là bằng chứng để khẳng định điều đó.
Bối cảnh chính trị Trung Quốc và Thế giới
Phải thừa nhận, tình hình đối nội Trung quốc hiện nay không ổn định do đấu đá trong nội bộ ban lãnh đạo và phản ứng phẫn nộ của dân chúng, với bằng chứng là các cuộc bạo động nổ bom hay chém giết người Hán của các phần tử khủng bố gốc Tân cương đã xảy ra hàng ngày. Việc tạo ra sự đụng độ trên Biển Đông với việc đưa giàn khoan HD-981 vào sâu trong vùng biển kinh tế đặc quyền của Việt nam là một việc làm cần thiết để làm giảm áp lực chính trị trong nước. Nhất là trong bối cảnh Hoa kỳ đang tăng cường vòng vây Trung quốc bởi các căn cứ quân sự trên biển, trải dài từ biển Nhật bản đến Biển Tây của Philippines. Mắt xích hở duy nhất cuối cùng bây giờ chính là Việt nam. Vào thời điểm này nếu Việt nam thoát khỏi vòng cương tỏa của Trung quốc để ngả theo Hoa kỳ thì đồng nghĩa với việc an ninh hàng hải của Trung quốc bị đe dọa do bị phong tỏa. Đây là điều nguy hiểm chết người đối với nền kinh tế khổng lồ của Trung quốc khi bị chặn đường cung cấp nguyên liệu và xuất cảng hàng hóa.
Các nhà phân tích chính trị cho rằng đây sẽ là đòn giáng nặng nhất vào hậu phương chính trị và quân sự của Trung Quốc. Vì từ đó nó sẽ tiếp nguồn lực cho phong trào đòi dân chủ hiện đang bị đàn áp ở Trung Quốc, và buộc Trung Quốc phải quay ra đối đầu với nội bộ, không thể quấy nhiễu bên ngoài. Người ta cho rằng, hiện tại chỉ có ba nước theo hệ thống chính trị độc đảng đó là Trung Quốc, Việt Namvà Miến Điện (không tính Bắc Triều tiên). Nhưng hiện nay, Miến Điện hiện đã thực sự cải cách chính trị và đang hướng tới dân chủ. Do vậy, chỉ còn Trung Quốc và Việt Namlà hai quốc gia theo chế độ độc tài đảng triị. Cho dù Trung Quốc luôn tuyên truyền để trấn an các phong trào đòi dân chủ trong nước rằng Trung Quốc có thể chế chính trị ưu việt hơn của Việt Nam, vì Trung Quốc hiện có nhiều đảng đối lập (cho dù chỉ là bình phong trang trí). Chính vì thế, nếu một khi Việt Namtiến hành cải cách dân chủ, thì lập tức Trung Quốc sẽ bị sức ép nội bộ rất nặng cho việc cải tổ, và sẽ làm phân tán sự hung hăng gây hấn bên ngoài.
Trong lúc tình hình chính trị Việt nam đang có những dấu hiệu cho thấy sẽ có những biến đổi sâu sắc theo con đường dân chủ hóa theo như thông điệp đầu năm mới của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ông Dũng được cho là một lãnh đạo Việt nam vốn mang tư tưởng chống Trung quốc và thân phương Tây đang được sự ủng hộ rất cao của các Ủy viên TW Đảng CSVN. Cho đến hiện nay ông ta đã cho thấy ông là người đang nắm quyền lực gần như tuyệt đối trong bộ máy lãnh đạo cao cấp ở Việt nam và đã hội đủ các điều kiện cho một sự thay đổi ở Việt nam.
 Có sự bảo kê và tiếp tay từ công an
Các thông tin trên mạng internet cho biết đã có sự tính toán, tổ chức và bảo kê của các thế lực chính trị có thẩm quyền ở một số địa phương đã tiếp tay và bật đèn xanh cho các hành động này. Với bằng chứng là những người trong cuộc cho biết lúc đầu các nhân viên công an "quen mặt" đã xúi công nhân đình công để biểu tình phản đối Trung quốc và sau đó đích thân những người này đã bảo kê cho một nhóm quá khích tiến hành các hành động bạo động đốt phá. Tin cho biết, ngay từ hôm 12.5.2014 đã có vài nhóm công nhân đi biểu tình ôn hòa. Qua sáng ngày 13.05.2014 lại có 1 số công ty Trung Quốc chủ động cho công nhân nghỉ việc từ sáng để đi biểu tình, thậm chí khi đó còn có 1 bản giấy đánh máy kêu gọi công nhân biểu tình được loan truyền công khai. Nhiều công nhân cho biết tự nhiên nhà máy cho nghỉ việc mà không nói rõ lý do, sau đó có người đến đạt vấn đề nghỉ việc để đi biểu tình với mức tiền từ 50.000-300.000 VNĐ/ngày. Đã có nhiều điểm phát áo, cờ đỏ sao vàng miễn phí cho người biểu tình.
Việc đột nhiên có hàng ngàn công nhân được cho nghỉ làm và khuyến khích cho đi biểu tình nên đoàn biểu tình tại Bình Dương đột ngột gia tăng con số đáng kể. Đến khoảng trưa và chiều trở đi thì có 1 nhóm thanh niên gốc Thanh hóa, Nghệ an... cầm gậy gộc tuýp sắt vào tận các công ty xúi giục công nhân bỏ làm đi biểu tình rồi bắt đầu đập phá các hãng xưởng có biển tên chữ Tàu. Đám người này đi đầu la hét đập phá, công nhân đi theo hò reo và dùng thùng nước, xoong chảo.. như khua chiêng trống. Nhân chứng cho biết công an chỉ đứng nhìn, có nơi còn có công an vào vận động công nhân tham gia đoàn biểu tình và còn mở đường cho đoàn xe của đám thanh niên đầu gấu này vào buổi chiều. Đáng chú ý, một số nguồn tin cho hay trong các cuộc biểu tình có bạo động đều xuất hiện một nhóm người liên lạc với nhau bằng bộ đàm cùng với nhiều phương tiện, công cụ mang tính chuyên nghiệp để gây ra bạo động và những người leo lên phá camera an ninh của các công ty đều có bịt mặt, đeo khẩu trang để tránh phát hiện. Không những thế, tối 13.5.2014 đã xuất hiện chiếc ô tô dẫn đầu đoàn người bạo động sơn màu đỏ, phía trên capo và hai bên hông xe có hình quốc kỳ và cờ đỏ búa liềm.
Cần nói thêm rằng, những kẻ giựt dây bạo động lần này rõ ràng rất am hiểu tâm lý đám đông, hiểu rõ cách tổ chức bạo động. Đáng chú ý, chỉ ít phút sau khi bạo động bùng phát thì tất cả các tủ ATM ở khu vực Bình dương đã đồng loạt khóa tài khoản của tất cả các công nhân trong khu vực Bình Dương, đây là một nguyên nhân chính khiến tâm lý của đám đông bất mãn bị kích động, khi có tin đồn rằng các công ty Trung quốc sẽ không thanh toán lương cho công nhân. Một câu hỏi đặt ra rằng ai là người tổ chức, sắp đặt và chỉ đạo một cách tinh vi như vậy? Điều đó cho thấy không thể tin được rằng, mới đây nhất lãnh đạo CA tỉnh Bình dương cho rằng nguyên nhân là do "Công nhân mâu thuẫn với doanh nghiệp nên... đập phá trả thù", đó là sự chạy tội không thể chấp nhận được.
 Chính quyền địa phương làm ngơ?
 Tin cho biết công an tại khu vực này, được lệnh trực 24/24 nhưng vẫn phải án binh bất động chờ lệnh trên kể cả trong lúc là sóng bạo loạn đã  tăng cao. Một bảo vệ cho 1 công ty Đài Loan bị đập phá cho biết chính công an đã có thái độ bảo kê cho đám đầu gấu xông vào đập phá, mặc dù đã được cho biết đây không phải là công ty của Trung Quốc. Mãi đến khuya khi đoàn người bạo loạn không còn phân biệt gì nữa, hãng xưởng của người Việt cũng bị tấn công cướp của và đang trên đường tiến về Saigon, về hướng Tòa đại sứ Trung quốc. Một điều đáng nói là bằng chứng cho thấy có 1 chiếc xe sơn màu đỏ có sao vàng và cờ búa liềm dẫn đầu đoàn người bạo loạn này trong đêm mà cho đến nay chẳng lẽ không ai biết xe này là của ai và sơn màu như vậy để làm gì ? Tại sao các đơn vị công an không hề chặn bắt hay ngăn cản chiếc xe này?
 Điều đó rõ ràng, chính quyền địa phương ở Bình dương đã phớt lờ, để mặc bạo động lan rộng, để mặc hành vi vi phạm pháp luật diễn ra một cách có tổ chức. Và sau hơn một ngày đêm, từ những nhóm nhỏ bạo động đốt phá, nhưng chính quyền đã không kịp thời can thiệp đã bùng lên thành những đám người vô chính phủ thi nhau cướp phá, hôi của và phóng hỏa các văn phòng, nhà xưởng của các doanh nghiệp. Tình trạng này kéo dài đến sáng 14.5 và lan đến các khu công nghiệp ở Đồng Nai và chấm dứt ở đó sau khi gặp phải sự ngăn cản từ phía quân đội. 
Lộ mặt kẻ chủ mưu
Vào thời điểm Hội nghị TW 4 tháng 12.2011 trong các đơn vị quân đội đã có các tin đồn cho rằng sắp tới ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ tiến hành cải cách thể chế chính trị, thay đổi Hiến pháp để biến mình thành một vị Tổng thống. Đây là lý do khiến đồng chí X - biệt danh của Thủ tướng Dũng bị đưa ra kiểm điểm tại HN TW 6. Rồi gần đây, trước HN TW 9 vừa diễn ra tháng 5.2014 một lần nữa tin đồn này lại nóng trở lại. Điều này diễn ra trong lúc Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đang dần chứng tỏ là người hoàn toàn bất lực và vô tác dụng trong đảng, còn Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thì tỏ rõ không tiền, không quyền khiến nói mãi không mấy ai tin. Và cuối cùng là Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đang còn lo sốt vó khi mà sân sau của mình liên quan đến Tập đoàn Bảo Việt với lũ đàn em đang bị Thủ tướng Dũng đập phá tan tành, mặt cắt không còn hột máu.
Điều này đã không chỉ khiến cho các lãnh đạo khác của đảng CSVN như các ông TBT Nguyễn Phú Trọng, CTN Trương Tấn Sang và CTQH Nguyễn Sinh Hùng lo ngại. Mà chính quyền Trung quốc cũng đau đầu nếu như có sự thay đổi thể chế chính trị ở Việt nam. Đây là một trong những lý do quan trọng đã khiến Trung quốc buộc phải ra tay đưa dàn khoan HD-981 vào vùng biển Việt nam vào lúc này, đồng thời đưa một bộ phận quân sự áp sát biên giới Việt nam ở phía Bắc. Với mục đích là sẽ sẵn sàng can thiệp bằng quân sự để bảo vệ thành quả của CNXH theo yêu cầu (nếu có) của bộ phận lãnh đạo Đảng CSVN thân Trung quốc bất kỳ lúc nào. Gần giống như kịch bản mà Nga đã áp dụng tại Crime - Ucraina trong thời gian vừa qua. Do vậy việc có các hành động cần thiết, trực tiếp, nhanh chóng đối với Việt nam trong lúc này theo phương châm "Tiên thủ hạ vi cường" là việc hết sức cần thiết và cấp bách của chính quyền Trung Quốc trong lúc này. Bởi Việt Nam nói chung và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói riêng đã và đang có nguy cơ trở thành hiểm họa đối với Trung Quốc trước mắt và lâu dài.
Qua đó để thấy hành động đưa dàn khoan HD-981 xâm phạm lãnh hải của Việt nam không phải nhằm mục đích để khoan dầu, mà mục đích chính là để gây hấn và kiếm cớ can thiệp bằng quân sự với phương sách "Nội công, ngoại kích", trong đánh ra, ngoài đánh vào. Mà các vụ bạo động ở Bình dương và Vũng áng là những địa bàn của phe thân Trung Quốc có vai trò là ngòi nổ nhằm phá hoại Việt Nam từ bên trong, bằng nhiều mặt. Nếu như tình trạng bạo động không được chấm dứt mà còn lan rộng sẽ là cớ để Trung quốc đưa quân đội vào bảo vệ sự an toàn của công dân Trung quốc. Đó chính là lý do vì sao chính quyền các địa phương này đã làm ngơ không can thiệp và dập tắt, mà phải đích thân Thủ tướng Dũng phải trực tiếp ra lệnh cho lực lượng quân đội phải đưa xe thiết giáp trấn giữ cửa ngõ Sài gòn vào thời điểm đó để không cho cuộc bạo động lan rộng.
Một câu hỏi không kém phần quan trọng đặt ra là nhóm người cầm đầu tổ chức và kích động cuộc bạo động ở Bình dương là người gốc Thanh hóa và Nghệ tĩnh chịu sự chỉ đạo của ai và trong Bộ Chính trị hiện tại ai là người gốc Thanh Hóa và Nghệ Tĩnh? Theo báo chí nhà nước cho biết, những đối tượng này là những thanh niên buôn bán trái cây hay làm thuê ở độ tuổi 20-30 tuổi. Điều đó cho thấy bản thân những người này không thể có tiền để mua cờ, áo đỏ để phát miễn phí và trả tiền thuê người tham gia biểu tình. Họ càng không thể có các trang thiết bị chuyên dụng như máy bộ đàm để liên lạc và điều đặc biệt là họ chắc chắn không có khả năng chuẩn bị xe ô tô có sơn quốc kỳ và cờ đỏ búa liềm để dẫn đầu đoàn biểu tình đi từ tỉnh này sang tỉnh khác nếu không có sự bảo kê của các lực lượng công an. Điều đó chứng tỏ toàn bộ việc bạo động ở Bình Dương là một âm mưu chính trị có bàn tay của tình báo Trung Quốc với sự giúp đỡ và chỉ đạo của các cán bộ cao cấp trong Đảng CSVN. Các tài liệu của cơ quan tình báo đã cho biết rằng nhóm người này là nhóm thân Trung quốc ở trong đảng. Còn việc họ là ai, tên là gì đến lúc này chúng ta đã rõ, nên không cần chỉ đích danh kẻ đó.
Kết: 
Trong những ngày vừa qua, bản thân Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã rơi vào tình thế hết sức bị động. Một mặt phải đối phó với giặc Trung quốc bên ngoài, mặt khác phải đối phó với các áp lực của phe chống Thủ tướng từ bên trong. Việc ông Dũng ra chỉ thị yêu cầu dừng biểu tình chống Trung quốc trong ngày Chủ nhật 18.5.2014 thông qua các tin nhắn trên điện thoại của người dân, (mà lẽ ra là cần tuyên bố trước Quốc hội một cách chính thức) là giải pháp hòa hoãn nhằm ổn định tình hình theo phương châm lùi để tiến, đồng thời để tạo cơ sở cho những hành động và các tuyên bố kiên quyết hơn của mình trong vấn đề quan hệ Việt nam - Trung quốc.
Chứng tỏ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã không còn tin vào Quốc hội hiện nay? Phải chăng đó cũng là nguyên nhân vì sao trong lúc này ông TBT Nguyễn Phú Trọng và CTQH Nguyễn Sinh Hùng đã tỏ ra hết sức dửng dưng và bàng quang trước động thái ngang ngược bất chấp luật pháp quốc tế của Trung quốc. Hầu như họ đã không có các phản ứng hay các tuyên bố cần thiết trong lúc nước sôi lửa bỏng, khi chủ quyền quốc gia đang bị đe dọa bởi họa xâm lăng của kẻ thù xâm lược từ phương Bắc.
Xin hỏi họ đang đóng vai là người của ai mà hành xử như vậy?
Ngày 23 tháng 5 năm 2014

Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2014

Có người tự thiêu trước Dinh Thống nhất

            Một người đã 'tự thiêu' trước Dinh Thống nhất tại Thành phố Hồ Chí Minh sáng sớm ngày 23/5, theo báo trong nước nhưng cũng có tin nói hành động tự thiêu này là của một Phật tử vì 'bức xúc với Trung Quốc'.
 BBC đã liên lạc với Công an quận 1 ở TP Hồ Chí Minh và được biết "các chuyên viên đã vào cuộc để điều tra vụ việc", nhưng không được cung cấp thêm chi tiết.
            Nhân viên tại Dinh Thống nhất nói với BBC qua điện thoại rằng hiện di tích vẫn đang "hoạt động bình thường", nhưng từ chối bình luận về sự kiện này.
            Video quay lại hiện trường đã được một nhân chứng quay lại và đăng tải trên mạng xã hội.
            Chủ nhân của video này viết trên tài khoản Facebook cá nhân rằng cô "không nhìn thấy rõ do trời lất phất mưa", nhưng được tài xế taxi nói nạn nhân là một người phụ nữ.
            Một video khác trên Youtube thì diễn tả: "Xác chết cháy khô, trong tư thế ngồi co chân dựa lưng vào cổng rào của Dinh."
            Báo Tuổi Trẻ vào chiều tối cùng ngày chạy bài với tựa Một phụ nữ tự thiêu phản đối Trung Quốc.
            "Khoảng 5g58 phút, hai bảo vệ của Hội trường Thống Nhất phát hiện có ngọn lửa cháy tại khu vực cổng chính nên đã chạy lại xem thì thấy có người dùng xăng tự thiêu. Các bảo vệ trên đã dùng bình chữa cháy để dập lửa cứu người trong khoảng 3 phút thì ngọn lửa được dập tắt" (theo Tuổi Trẻ).
            Báo điện tử Soha của Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam - VC Corp trước đó chạy tin và cho biết "người dân đã gọi điện cho công an địa phương để báo cáo về vụ việc, tuy nhiên đến 7h sáng, lực lượng này mới có mặt tại hiện trường nhưng bài báo này sau đó không truy cập được nữa.
'Phật tử phản đối Trung Quốc'
Phòng Thông tin Phật giáo tại Paris vừa ra thông cáo nói người tự thiêu hôm 23/5 là bà Lê Thị Tuyết Mai, Huynh trưởng Cấp Tấn, Phó Trưởng ban Hướng dẫn Gia Đình Phật tử Miền Quảng Đức, đơn vị trực thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.
Ông Võ Văn Ái, Phòng Thông tin Phật giáo tại Paris nói với BBC tại London cuối giờ sáng ngày 23/5 qua điện thoại rằng Viện Hóa Đạo của Hòa thượng Thích Quảng Độ từ TP. HCM thông báo rằng về danh tính của người tự thiêu.
Ông cho biết thời gian qua, “rất đông” thành viên của Gia Đình Phật tử Việt Nam, một tổ chức trực thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, xin tự thiêu.
“Người ta rất bức xúc vì nhà cầm quyền Việt Namđàn áp Giáo hội, và đặc biệt gần đây, Trung Quốc xâm phạm lãnh hải Việt Nam,” ông Ái giải thích.
Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, với người đứng đầu hiện nay là Hòa thượng Thích Quảng Độ, không được chính phủ Việt Nam công nhận.
Ông Võ Văn Ái nhấn mạnh Viện Hóa Đạo của Hòa thượng Thích Quảng Độ không đồng tình chủ trương tự thiêu.
“Bất cứ ai cũng phải sống để đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền,” ông Ái nói.
Ông Ái nói việc tự thiêu của bà Tuyết Mai là do “xúc cảm, phẫn uất”.
“Họ không xin phép, cũng không được phép của Giáo hội,” theo ông Ái.
Báo Thanh Niên tại Việt Nam cũng dẫn lời chính quyền xác nhận tên người phụ nữ là bà Lê Thị Tuyết Mai, 67 tuổi.
Ông Lê Trương Hải Hiếu, Phó chủ tịch UBND Q.1, TP.HCM, được báo Thanh Niên dẫn lời nói “theo điều tra ban đầu, nguyên nhân khiến người phụ nữ này tự thiêu là do bế tắc về cuộc sống và bức xúc việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương-981 trái phép, xâm phạm chủ quyền Việt Nam”.
Theo tờ báo, sau khi người phụ nữ tử vong, công an “thu giữ 1 cái can loại 5 lít, 1 quẹt ga và một bịch đồ chứa 7 biểu biểu ngữ viết tay phản đối Trung Quốc”.
Ông Hiếu được báo Thanh Niên dẫn lời nói về 6 biểu ngữ như sau: “Yêu cầu đoàn kết đập tan mưu đồ xâm lược của Trung Quốc”; “Ủng hộ Cảnh sát biển và ngư dân Việt Nam”; “Yêu cầu Trung Quốc rút khỏi biển Việt Nam”; “Trả lại biển đảo cho Việt Nam”; “Đốt ánh sáng soi đường cho những người yêu nước”; “Xưa kia cho bà Trưng và Triệu đứng lên đánh giặc”.
Hiện chưa rõ số biểu ngữ là 7 (theo Thanh Niên) hay 6 (theo Tuổi Trẻ).
Báo An ninh Thủ đô (ANTĐ) trong tin sáng 23/5 dẫn lời các nhân chứng có mặt tại hiện trường cho biết vào lúc 5h30 sáng, một phụ nữ trẻ đã "đi bộ đến trước cổng Dinh Thống Nhất sau đó lấy xăng rưới lên người rồi châm lửa đốt."
"Ngọn lửa nhanh chóng bùng lên, nhiều người đi đường không kịp dập lửa, ít phút sau thì nạn nhân đã bị ngọn lửa thiêu cháy đen, co quắp".
Bài báo của An Ninh Thủ đô sau đó không còn truy cập được nữa.(BBC)
-----------------

Thứ Ba, 20 tháng 5, 2014

"MÀU ĐỒNG CHÍ" (!?)

* XUÂN DƯƠNG 
(GDVN)- “Màu đồng chí” không chỉ đơn thuần chỉ là màu đỏ trên lá cờ mà còn là màu đỏ của máu hàng vạn người dân Việt Nam.
Trong thế giới động vật, Kỳ nhông được xem là bậc thầy về biến đổi màu sắc cơ thể. Trong các khoa học mà loài người nghiên cứu, chỉ có "Lịch sử" là luôn thay đổi màu sắc, chẳng thế mà người ta hay nói: “trang sử chói lọi của dân tộc” hay “thời kỳ đen tối của lịch sử” hay “thời hoàng kim của lịch sử”
Không phải là thực dụng khi người ta nói: “Không có bạn bè hay kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có chủ quyền quốc gia, dân tộc là vĩnh viễn”.Một khi chủ quyền quốc gia là tối thượng thì quan hệ bạn bè, đồng chí phải xếp vào hàng thứ yếu, những sự kiện đang xảy ra trên biển Đông khiến người ta phải hỏi: “Phải chăng quan hệ đồng chí trong con mắt giới lãnh đạo Trung Quốc cũng thay đổi màu sắc như Kỳ nhông?”
Gần hai ngàn năm trước, sau khi đem binh hùng tướng mạnh nhà Hán sang đàn áp cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng, Mã Viện đã tịch thu trống đồng của người Việt để đúc lên chiếc cột đồng với lời tuyên bố láo xược “đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt” (cột đồng mà đổ thì Giao Chỉ (Việt Nam cổ) sẽ bị diệt vong).
Các chiến sỹ trên tàu Cảnh sát biển 8001 
chuẩn bị lên đường làm nhiệm vụ ở Biển Đông.

Theo triết lý của đạo Phật: “Trong sắc có không, trong không có sắc”, dù bị người Hán tìm đủ cách đồng hóa người, trong đêm dài nô lệ vẫn âm ỉ ngọn lửa hồng của niềm tin vào một ngày đất nước sạch bóng ngoại bang. Lòng yêu nước, của ý chí tự cường là di sản mà tổ tiên để lại đã thấm vào máu người Việt từ thủa khai sơn, lập quốc. 
Thời kỳ bắc thuộc kéo dài hàng nghìn năm tưởng chừng đã xóa tên nước Việt khỏi bản đồ thế giới, thế nhưng với bao cuộc khởi nghĩa bị dìm trong bể máu, với ý chí độc lập không gì ngăn cản được, người Việt và nước Việt vẫn tồn tại và ngày càng mạnh mẽ. Hàng trăm bộ tộc Việt ở phía nam sông Dương Tử, kể cả nước Việt của Việt vương Câu Tiễn rốt cuộc cũng bị người Hán đồng hóa, chỉ còn lại hai bộ tộc Âu Việt và Lạc Việt lập nên nước Âu Lạc tức Việt Nam ngày nay.  
Khi vua Minh Chu Do Kiểm (tức Sùng Trinh) ngạo mạn ra vế đối: “Đồng trụ chí kim đài dĩ lục” (Cột đồng đến giờ rêu vẫn mọc xanh) với phái bộ sứ thần nước Việt thì Thám hoa Giang Văn Minh, dẫn đầu phái bộ đã kiêu hãnh đáp: "Đằng Giang tự cổ huyết do hồng" (Sông Bạch Đằng từ xưa  máu vẫn loang đỏ). 
Điểm lại đôi nét lịch sử giữa hai quốc gia Việt Nam - Trung Quốc để thấy, vấn đề xuyên suốt mấy nghìn năm qua là Trung Quốc luôn muốn bành trướng xuống phía nam, luôn muốn Việt Nam trở thành quận huyện của Trung Quốc, chí ít cũng trở thành chư hầu nghe theo lời chỉ bảo của Trung Quốc. 
Khi chủ nghĩa cộng sản phát triển, người ta có một niềm tin ngây thơ về thế giới đại đồng, các quốc gia cùng ý thức hệ sẽ chung một mái nhà, rằng tình đồng chí là sợi chỉ đỏ xuyên suốt mọi hoạt chính trị, kinh tế, xã hội…  Điều này có vẻ đúng trong nửa đầu thế kỷ 20, khi đó “màu đồng chí”  thường là màu đỏ. 
Trong cái đỏ nhiệt huyết, đỏ cách mạng, người ta vẫn thấy cái vằn đỏ trong ánh mắt của “đồng chí” phương Bắc, “màu đồng chí” không chỉ đơn thuần chỉ là màu đỏ trên lá cờ mà còn là màu đỏ của máu hàng vạn người dân Việt ở biên giới Tây Nam do bọn Pôn Pốt gây ra dưới sự giật dây của “đồng chí”, là máu của hàng vạn chiến sĩ chúng ta đã đổ trong cuộc chiến chống xâm lược năm 1979 mà các “đồng chí” khoe là “dạy cho Việt Nam một bài học”.
Sau năm 1979, màu “đồng chí” lúc vàng lúc xanh, vàng vì hàng ngày, hàng giờ khắp núi rừng biên giới không lúc nào bình yên, hết cột mốc bị dịch chuyển, đến tung tiền mua rễ cây, lá cây  khiến cây vàng lá chết lụi. Xanh vì hàng trăm hecta rừng biên giới được thuê làm gì không biết, xanh vì những lồng bè rình rập trên sóng biển Nha Trang khi bị phát hiện thì “đồng chí” vội bỏ chạy về nước.
Cho đến hôm nay, màu “đồng chí” không đỏ vàng hay xanh, nó đã trở thành màu đen, màu của dầu mỏ ngoài biển Đông, màu của lòng tham, của sự dối trá, thói hợm hĩnh của kẻ giàu và coi thường đạo lý.
Ông Tập Cận Bình, lãnh đạo Trung Quốc cho rằng “người Trung quốc không có gen xâm lược”? Quả đúng như vậy, tập hợp toàn bộ tinh hoa của nhân loại để phân tích bản đồ gen người cũng không tìm được “gen xâm lược”. Thế mới thấy sự thâm trầm của người mà ta ngộ nhận là “đồng chí”. Ông Tập Cận Bình không dại gì mà nói rằng Trung Quốc không hề mang quân đi xâm lược nước khác, nói thế thiên hạ không cười trước mặt thì cũng cười sau lưng. 
Người ta không khỏi thắc mắc Tôn Tử viết binh pháp để làm gì? Phải chăng binh pháp Tôn Tử chỉ để dành cho người Hoa đánh lẫn nhau? Những đạo quân Trung Quốc từ đời Hán, Đường đến đời “đồng chí” tấn công Việt Nam không với mục đích xâm lược thì vì mục đích gì?
Trong số 10 vị nguyên soái khai quốc công thần của Trung Quốc, chín người đã nhận cái chết một cách buồn thảm chưa kể Chủ tịch nước Lưu Thiếu Kỳ. Đối đãi với đồng chí trong nước còn như thế thì người ta còn ngại gì với các “đồng chí” nước ngoài?
Suy cho cùng, sự thị uy, ra oai của các con thú to với bầy thú nhỏ cũng là điều bình thường trong thế giới động vật. Những loài nhỏ bé cần có vũ khí tự vệ để không bị tiêu diệt, quan trọng không phải là sức mạnh, loài gấu to là thế chỉ bị vài con ong bé tẹo đốt là phải bỏ chạy.  
Trong thế kỷ 20, không có bất kỳ dân tộc nào như người Việt đã phải cầm súng chiến đấu với bốn kẻ địch mạnh nhất thế giới là Pháp, Mỹ, Nhật, Trung Quốc. Sự tôi luyện trong chiến tranh khiến người Việt không biết sợ bọn xâm lược, tuy nhiên sự cảnh giác không bao giờ thừa. Các nước lớn luôn có những thỏa thuận trên lưng nước nhỏ, trước kia người ta mong chúng ta cứ đánh nhau với Mỹ càng lâu càng tốt, ngày nay nhiều nước lại muốn chúng ta đánh nhau với Trung Quốc. Những lời hứa, những sự mách nước đều xuất phát từ quyền lợi của chính họ, nếu chiến tranh nổ ra bên thứ ba mới là kẻ hưởng lợi.
Tổng thống Nixon (phải) bắt tay Chủ tịch TQ Mao Trạch Đông ngày 29/2/1972.
Năm 1972 cũng chính là thời điểm Trung Quốc đã bán đứng Việt Nam cho Mỹ
bằng Thông cáo Thượng Hải ra ngày 27/2/1972, tức là 10 ngày
sau khi Tổng thống R. Nixon rời Mỹ đến Bắc Kinh.Với bản Thông cáo này,
Trung Quốc buộc Mỹ chấp nhận chính sách “một Trung Quốc”, mở đường
cho việc đẩy Đài Loan ra khỏi Liên Hiệp Quốc, để nhường chỗ
cho Trung Quốc lục địa. Đổi lại Mỹ cần Trung Quốc giúp giải quyết
chiến tranh Việt 
Nam. Và Trung Quốc đáp ứng.
Người Việt cần một trái tim nóng trong cái đầu lạnh, chỉ cần biển Đông không yên ổn, dòng hàng hóa bị tắc nghẽn thì nhiều nền kinh tế sẽ rơi vào khủng hoảng, đó mới là điều mà chúng ta cần quan tâm để bảo vệ tổ quốc. Những biểu hiện quá khích không phải là điều kẻ mạnh theo đuổi. 
Chúng ta không nhằm vào những người Trung Quốc làm ăn trên đất Việt nếu họ là người lao động bình thường, tuân thủ pháp luật Việt Nam, chúng ta cũng không vơ đũa cả nắm như người nào đó rằng “người Trung Quốc không có gen xâm lược”. Đa số người dân lao động Trung Quốc cũng đang bị lừa bịp, bị nhồi sọ bởi chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi, họ không đáng bị ghét, đương nhiên bọn do thám, gián điệp, bọn làm ăn phi pháp thì phải nghiêm trị. 
Kinh dịch của người Trung Quốc coi số chẵn là số tử, đặc biệt là số 4 ứng với bước tử trong tiến trình “sinh, lão, bệnh, tử”, vì lẽ đó người ta không làm bậc cầu thang chia hết cho 2 hoặc cho 4. Quan hệ đối ngoại Việt Nam - Trung Quốc từng dựa vào “16 chữ vàng” và “4 tốt”, xem ra cả hai con số này đều rơi vào bước tử, chúng ta chẳng trông mong được gì vào cái khẩu hiệu mà người ta vẽ ra nhằm che mắt kẻ khờ. Nếu cần phải chọn, hãy chọn số 9, đó là nơi thượng đế ngự trị (9 tầng mây) đó chính là 9 từ trong lời dạy của Cụ Hồ: “Không có gì quý hơn độc lập tự do”.
Đã đến lúc, chúng ta nên tự hỏi sau màu đen, màu “đồng chí” sẽ là màu gì? Hãy sòng phẳng với họ và cũng sòng phẳng với dân để tránh ảo tưởng về một người bạn đang thủ dao găm trong túi.
Nếu phải đối đầu trong cuộc chiến, người Việt sẽ không rút gươm trước kẻ thù nhưng sẽ là người tra gươm vào vỏ sau cùng.
X.D
========

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

Công nhân Bình Dương không chịu "nhũn"

Bình Dương: Công nhân quá khích đập phá nhà máy TRUNG QUỐC

congnhan
Đám người quá khích này đang tìm cách xô đổ cổng của một nhà máy. Ảnh: Nguyễn Cường.
Theo phản ánh của phóng viên Infonet đang ở Bình Dương, khoảng hơn 1.000 công nhân tại các khu công nghiệp Việt Nam – Singapore 1,2, KCN Việt Hương và Sóng Thần 1 đang rất quá khích, đập phá bảng hiệu của các nhà máy.
Qua tìm hiểu với những người dân địa phương tại Thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương, phóng viên Infonet được biết sự việc đáng tiếc này phát sinh từ một cuộc đình công bắt đầu từ chiều tối ngày 12/5.
Có mặt tại hiện trường Khu công nghiệp Việt Nam – Singapore 1, đập vào mắt của phóng viên của Infonet là quang cảnh hoang tàn của các văn phòng, nhà máy sau trận đập phá của công nhân. Vào lúc 12h00, tại KCN này không còn công nhân nào bởi đám đông quá khích đã kéo sang các KCN ở gần đó và tiếp tục đập phá.
Người dân địa phương còn cho biết, thậm chí đã có một số chuyên gia nước ngoài bị hành hung.
Có mặt tại hiện trường, phóng viên Infonet nhận thấy có khoảng 20 người tỏ ra rất hung hăng, đi đầu và đập phá, đám đông còn lại chỉ đi theo và hò hét.
Theo ghi nhận, đoàn người chở nhau trên xe máy bắt đầu từ khu công nghiệp Việt Nam – Singapore 1, sau đó kéo sang khu công nghiệp Việt Nam – Singapore 2. Không có nhiều băng rôn khẩu hiệu được mang theo, mà chủ yếu là các dụng cụ tạo tiếng động như thùng nước, xoong nồi, thậm chí là hộp cơm…
Trên đoạn đường này, nếu gặp các công ty nước ngoài, đoàn người sẽ đứng lại trước cổng và hô vang các khẩu hiệu phải đối Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép trong vùng biển thềm lục địa của Việt Nam. Một số người quá khích đã cùng nhau đạp đổ cổng, sau đó kéo vào đập phá các cửa kính tại tầng trệt.
Trước sự “manh động” của nhóm người người này các bảo vệ đành bất lực đứng nhìn. Theo quan sát sau khi đập phá các bảng hiệu, cổng vào và một số ô cửa kính tại tầng trệt đoàn người sẽ kéo sang công ty khác. Sự việc tiếp diễn tới 13h cùng ngày nhưng vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.
Tuy cuộc tuần hành diễn ra khá lâu với nhiều hành động quá khích nhưng không thấy sự có mặt của lực lượng công an, cũng như phía chính quyền thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương.
Tại hiện trường có thể thấy đoàn người hoàn toàn không được tổ chức, hay có người lãnh đạo. Mọi hành động, hướng di chuyển đều do tự phát.
Đến 14h00, lực lượng công an tỉnh Bình Dương đã có mặt tại hiện trường tuy nhiên, đám đông đã lên đến hàng chục ngàn người và tập trung tại một địa bàn rất rộng nên công an chưa thể làm được gì.
Chưa rõ nguyên nhân thực sự của sự việc này là gì tuy nhiên hành vi đập phá tài sản của doanh nghiệp, tổ chức, hành hung người khác là hoàn toàn trái pháp luật, đi ngược với chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước trong lĩnh vực thu hút, đầu tư nước ngoài và làm tổn hại nghiêm trọng đến hình ảnh, uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế.
Một số hình ảnh tại hiện trường.
dappha
dappha1
dappha2
dappha3
dappha4
dappha5
dappha6
dappha7
dappha8
dappha9
dappha10
dappha11
Infonet đang theo dõi và cập nhật diễn biến của sự việc…
THEO INFONE

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

AI ĐÁNG SỢ NHẤT?

                    * TS. TÔ VĂN TRƯỜNG 
Anh bạn Nat (Nguyễn Anh Tuấn), mới gửi cho tôi bình luận đúng ra, Trung Cộng bây giờ là đáng sợ nhất, nguy hiểm nhất, khó đối phó nhất từ trước đến nay. Bởi mấy lẽ:
Tham vọng bành trướng của họ lúc nào cũng có, nhưng bây giờ là lúc họ cảm thấy thời cơ của họ đã đến, không chỉ trong phạm vi vùng Đông Nam Á mà trên toàn thế giới. Và điều đó càng kích thích mãnh liệt dục vọng của họ.
Hiện nay, Trung Quốc đang giữ địa vị độc tôn, đứng đầu trong các nước cộng sản. Một vị trí mà họ luôn nhòm ngó, giành giật trong lịch sử (và điều đó không phải là không có ảnh hưởng quan trọng đối với các lãnh tụ cộng sản của Việt Nam).
Với vị thế, tầm ảnh hưởng của một nước lớn, họ mập mờ đánh lận con đen, gây ra tranh chấp trên mọi vùng biển, tạo ra những vùng tranh chấp lãnh hải để tạo cho mình một thế đứng ở đó, rồi từ từ từng bước một dùng thế áp đảo của mình tạo ra áp lực đè nặng lên các nước liên quan.
Họ lại sáng tạo được thứ vũ khí lợi hại phục vụ đắc lực cho ý đồ chiến lược là giàn khoan khủng di động, một phương tiện phi quân sự cắm trên vùng lãnh hải tranh chấp, nằm chình ình ra đó mà bất cứ một hành động tấn công nào vào nó đều có thể bị cáo buộc là hành vi gây hấn để họ  có cớ tiến hành những bước leo thang trả đũa ngày càng nguy hiểm và nghiêm trọng.
Dã tâm và âm mưu của họ là lớn và thâm độc như vậy và không biết là ta đã tìm ra được phương sách hữu hiệu nào để chống trả hay chưa. Điều cần thiết đối với người Việt chúng ta lúc này là phải biết đoàn kết lại, tạm gác sang một bên những bất đồng về chính kiến để lo cho việc lớn.
Ngẫm lại trong lịch sử đã từng có lời kêu gọi: "Chúng ta càng nhân nhượng, kẻ địch càng lấn tới". Suy ra, đó cũng là quy luật: Bao giờ ta cũng nhân nhượng trước, chỉ khi nào không còn chỗ để nhân nhượng nữa mới đáp trả, như chiếc lò xo của ý chí yêu nước và lòng căm thù bị dồn nén đến cùng cực tạo nên sức mạnh vô địch.
Lịch sử dân tộc ta là như vậy.
Ngẫm suy, phân tích nói trên có lý nhưng từ góc nhìn khác, một vị trưởng thượng GS Phạm Gia Khải cho tôi biết ông giám đốc Sở Công an Hà Nội những năm 1945-1946 kể lại:    Có 3 người Mỹ sang công tác ở Hà Nội, được tạo mọi điều kiện cho công tác, nhưng Chủ tịch Hồ Chí Minh nói với mấy người cộng sự: "Họ không ủng hộ ta đâu, vì họ thấy chúng ta cộng sản quá!".
Có người phân tích câu chuyện khoảng năm 1965, trong bữa cơm thân mật với một số người, Hồ Chủ Tịch rất buồn, nói đại ý : ”Sợ nhất là các chú mất đoàn kết”.    
Mâu thuẫn về chính kiến, về đường lối, đã có từ lâu. Như vậy, yếu tố nhân hòa là rất quan trọng, vậy mà ngày nay xã hội chúng ta chia rẽ nhau ghê gớm: Giữa lãnh đạo các cấp với dân, giữa dân với dân, giữa các cá nhân lãnh đạo với nhau...chia rẽ vì không ai thấy có sự ràng buộc với cộng đồng cả! Lấy gì đảm bảo cho thành công khi chúng ta không đoàn kết, vô cảm với nhau, không gắn bó với quyền lợi của cộng đồng? Tinh thần đó, khác xa ngày Việt Nam chống Pháp và Mỹ!
Cách đây vài năm, tôi gặp người bạn chỉ có một cậu con trai độc nhất đang học đại học ở Hà Nội. Trong lúc hàn huyên, Bạn nghẹn ngào kể lại vừa nọc ra giường,  đánh cho cậu con trai mấy roi, vừa đánh con, vừa khóc vì tội trốn gia đình đi biểu tình chống Trung Quốc. Ngạc nhiên, tôi hỏi vì sao, Bạn trả lời :”Anh ngẫm suy xem, khi người ta hèn với giặc, ác với dân, tham nhũng tràn lan … có đáng để dấn thân bảo vệ nó không?” Nghe đau quá, nhưng trong lúc giặc đến nhà thì việc bảo vệ Tổ quốc, Dân tộc là trên hết!
Gần đây, công tâm mà nói, một số phản ứng tích cực hơn so với trước đây của giới cầm quyền trước hành động xâm lược mới của Trung Quốc. Thái độ này cần nhất quán và thể hiện rõ sự đồng tâm khi dân biểu tình ngày 11-5 tới. Được như vậy, sức mạnh đoàn kết dân tộc sẽ phát huy, dân sẵn sàng ủng hộ, trợ lực với Nhà nước để chống xâm lược.
Tuy nhiên, có điều rất kỳ lạ là phát biểu của Tổng bí thư tại Hội nghị TW 9 đang diễn ra ở Hà Nội không hề nói gì đến chuyện Trung Quốc gây hấn. Vì vậy, dân còn bán tin, bán nghi về lập trường của Nhà nước?.
Hiện nay, có những tiếng nói công kích chính quyền rất nặng nề cũng là điều dễ hiểu vì sự hèn yếu, ngu dốt của ta. Tôi nghĩ, dù rất bất bình về nhiều chuyện, nhưng lúc này cần tập trung mũi nhọn chống bành trướng Trung Quốc. Thêm nữa chúng ta muốn chuyển đổi thể chế chính trị sang dân chủ một cách ôn hòa, không dùng bạo lực thì phải khai thác và phát huy những nhân tố tích cực trong giới cầm quyền.
Nhân tố tích cực không chỉ nhằm vào những người ta biết chắc là tốt mà còn phải khai thác cả những quan điểm, ý kiến tích cực, dù còn phân vân về động cơ của người đưa ra quan điểm, ý kiến ấy (khoa học rất phát triển nhưng cho đến nay vẫn chưa phát minh ra được loại công cụ nào có thể đánh giá động cơ tư tưởng)
Chúng ta sẽ có nhiều đảo lộn to lớn nếu có chiến tranh với Trung Quốc, và cuộc chiến này có hay không là từ phía Trung Quốc. Họ không thực sự muốn chiến tranh với Mỹ, nhưng không sợ chiến tranh với Việt Nam vì Việt Nam thiếu sự gắn kết trong dân tộc, thiếu sự gắn kết giữa Nhà nước với dân...nhưng khi nổ ra cuộc chiến, "cỗ bài được sắp xếp lại," sẽ có đảo lộn trên qui mô đại trà, sẽ có những thay đổi khôn lường!

TVT

Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2014

Người lính Pháp hấp dẫn và sự tan chảy của ký ức

                      * ĐỖ MINH TUẤN
Ký ức Điện Biên" hôm nay là câu chuyện về sự biến dạng, tan chảy của những ký ức hào hùng đó trong cuộc sống đương đại.
Cuộc chiến giữ người và ba tầng ký ức
Không thể chỉ kể một câu chuyện sắt máu ta thắng địch thua, cũng không kể một câu chuyện tình tay ba dễ dãi. Phải kể một câu chuyện gắn với sự biến động về tâm thế và não trạng của con người Việt Nam xưa nay.
Ký ức về Điện Biên không thể chỉ được thể hiện một cách đơn giản như là ký ức về chiến tranh quá khứ kiểu phim tài liệu, hay hiện vật bảo tàng, nó phải được thể hiện như là dòng chảy của ký ức văn hoá trong chiều sâu tâm hồn dân tộc. Ở đó ký ức lịch sử được thăng hoa và bị biến dạng trong dòng chảy văn hoá của các tính cách, các thế hệ khác nhau.

Do bị xâm lược nhiều nên người Việt, nhất là nông dân, có tâm thế luôn hồ nghi tâm địa của ngoại nhân. Khai thác tâm thế này sẽ xây dựng được nhiều tình huống và khai thác tâm lý nhân vật vượt ra ngoài khuôn khổ của mối tình tay ba dọc  đường chiến trận để tiếp cận với vô thức cộng đồng, ở đó, cuộc hiến đấu giữ người dường như thường trực.
Trong sâu thẳm tâm thức Việt có một sự cảnh giác và sợ hãi với những gì là thiện chí và hấp dẫn của ngoại nhân, dù đó là người làng khác hay xứ khác.
Sự hấp dẫn của anh lính Pháp, sự rung động của cô y tá Mây xinh đẹp và sự ghen tuông pha lẫn căm thù của anh chiến sỹ Bạo là một tình huống văn hoá trớ trêu. Đứng trước một kẻ xâm lược tàn bạo anh lính Bạo có thể xả súng một cách giản đơn như bao đời nay, nhưng đứng trước một ngoại nhân hấp dẫn và tử tế thì anh chưa biết ứng xử thế nào.
Với tư cách một con người chân chất, đôn hậu, anh cũng có những cảm mến và chia sẻ với Becnard, nhưng mặt khác, Bạo lại có chút ghen khi thấy Mây gần gũi người lính Pháp. Mặt khác nữa quan trọng hơn, khiến Bạo rất  giằng xé và đau khổ mỗi khi muốn chung sống thiện chí với Bernard vì Bạo đã thấm trong máu một lập trường cách mạng khiến anh luôn cảnh giác với người hàng binh Pháp, lập trường này lại được các đồng đội thường xuyên nuôi dưỡng và kích động  dưới nhiều hình thức, hoặc hoặc chấn chỉnh nghiêm túc, hoặc mỉa mai giễu cợt, hoặc nhắc nhở thân tình.
Cho nên, chúng tôi đã không xây dựng nhân vật Bạo trong tình yêu tay ba, mà đặt anh trong tình huống oái oăm của cuộc chiến giữ người, ở đó ranh giới giữa nhân đạo và ngây thơ, giữa hội nhập và đánh mất mình, giữa tự tin và mất cảnh giác là hết sức mong manh. Rất nhiều tình huống tâm lý của cuộc chiến giữ người được khai thác trong phim. Như tình tiết thấy Bernard khát quá, Bạo vội cầm bi-đông băng đi lấy nước suối cho anh, nhưng thật trớ trêu, khi trở về anh sững lại khi chứng kiến Mây đang cho Bernard uống những giọt nước đọng từ cánh hoa dong riềng. Bạo đã vô cùng bối rối và đau khổ.
 
Issack Le (phải) vai Bernard và đồng đội
 trước khi trở thành hàng binh.
                                                   Ảnh tư liệu
Chúng tôi muốn phim phải mô tả được cái bối rối của anh lính người Việt trước sự chân tình và thiện chí của ngoại nhân, điều hầu như xa lạ trong  lịch sử. Và đó cũng là tâm thế bối rối thời hiện tại, trong quá trình vượt lên những thành kiến lâu đời của chính mình về thái độ thù địch của ngoại nhân để hội nhập và chia sẻ những giá trị văn hoá, nhân văn của toàn nhân loại.
Bernard là một hàng binh Pháp có thiện chí ủng hộ cuộc kháng chiến của dân tộc Việt Nam. Anh ta có những day dứt của người lính đào ngũ, quy hàng Việt Minh. Và chúng tôi đã khai thác tâm lý sâu vào khía cạnh này, cho nó va đập với tâm thức hoài nghi cảnh giác với ngoại nhân, bồi đắp dần sự nghi kỵ, ghen tuông và oán hận trong cái vỏ chung sống hoà nhập để tạo nên cao trào ở gần cuối phim cho cho câu chuyện tình yêu tay ba, pha lẫn lập trường cách mạng và những bối rối nhân văn.

Bernard khóc khi nhìn thấy trong đống chiến lợi phẩm chiếc bi-đông quen thuộc của Jack, người đồng đội thân thiết của mình. Trong đêm mưa, Bernard bỏ trốn, Bạo biết tin xách súng đi tìm, Mây khóc lóc đuổi theo can ngăn Bạo. Đến chân đồi, Bạo thấy Becnard, anh giương súng, Mây  lao tới can ngăn. Bạo định thần nhận ra Becnard đang ngồi khóc bên xác những đồng đội của mình. Mũi súng Bạo hạ xuống, dường như anh bừng ngộ những giá trị nhân văn có thật của người lính Pháp mà lâu nay anh nghi kỵ, cảnh giác, ghen tuông.
Cái khoảnh khắc đồng cảm với Becnard đã khiến Bạo có Mây. Mây thảng thốt ôm chầm lấy Bạo. Vừa lúc ấy pháo sáng các màu bắn lên như đón chào tình yêu vừa đến. Bóng hai người hiện lên trên nền trời lấp lánh pháo hoa. Cuộc chiến giữ người đã chấm dứt với nghịch lý của tinh thần nhân văn hội nhập: Khi ta không còn giữ người bằng những biện pháp ngộ nhận hay thấp hèn, mà thức tỉnh, nhìn ra những giá trị nhân văn, thì ta sẽ không bị mất người.
Cảnh này chúng tôi đã phải quay mất một đêm, phối hợp cả máy làm mưa và pháo sáng, quay đi quay lại để  tạo điểm nhấn thăng hoa cho nghệ thuật trong khoảng khắc ba con người cùng chia sẻ một tình cảm nhân văn trong khoảnh khắc sống còn.
Giữa các tầng ký ức 
Trong "Ký ức Điện Biên" tất cả những câu chuyện giữ đất giữ người chỉ là những mảng ký ức của thời xưa.
Câu chuyện của hôm nay là câu chuyện về sự biến dạng, tan chảy của những ký ức hào hùng đó trong cuộc sống đương đại.
Bạo và Bernard đều đã về già, họ tìm gặp lại nhau, giúp đỡ nhau như thể họ đang  cùng  một chiến tuyến đối mặt với cuộc  chiến thứ ba:
Cuộc chiến phục hồi ký ức và giữ gìn ý nghĩa cho chiến thắng Điện Biên Phủ oanh liệt năm xưa.
Những ấn tượng về sự tan chảy vô thường của ký ức lịch sử trong sự lãng quên, sự vô ơn và sự khai thác quá khứ một cách tuỳ tiện, thực dụng đã gợi ý cho  tôi ý tưởng làm một phim nghệ thuật nhân văn theo lối nặn tượng bằng tuyết, vừa tái hiện ký ức lịch sử, vừa mô tả sự tan chảy và biến dạng của những ký ức này. Ý tưởng đó đã tạo cho tôi một cảm hứng mạnh mẽ để xây dựng câu chuyện phim theo hướng đồng hiện ba dòng ký ức:
1- Dòng Ký ức lịch sử tái hiện những sự kiện chính của chiến dịch với toàn bộ độ khốc liệt của nó như cách các phim Điện Biên Phủ của Pháp đã làm với toàn. Rất nhiều chi tiết lấy từ Hồi ký của Đại tướng và các cựu chiến binh Điện Biên Phủ kết nối vào nhau trong dòng chảy chính của câu chuyện về tình yêu, chiến đấu và hội nhập.
2- Ký ức thực dụng của lớp con cháu sau này, với nhân vật con trai của anh lính Bạo (Chí Trung đóng), người đã mở quán Điện Biên và mời anh nuôi Túc đồng đội của cha về làm đầu bếp nấu những món ăn họ đã từng ăn trong chiến dịch Điện Biên Phủ như măng rừng, cơm  nắm.v.v..Trong quán còn bày hoa chuối rừng và những chiếc xe thồ của chiến dịch Điện Biên. Ở đây, Bernard đã gặp lại Túc, ôn lại những kỷ niệm về những ngày cùng nhau làm bếp nuôi quân ở Điện Biên.
 
Đạo diễn Đỗ Minh Tuấn đang chỉnh sửa lại 
trang phục của diễn viên trước một cảnh quay mới. 
                                            Ảnh do tác giả cung cấp
Sau này, Bernard trở lại Việt Nam tìm lại Bạo và giúp ông đưa cháu nội sang Pháp chữa bệnh và học múa. Bạo đã sang Paris dự Lễ tốt nghiệp của cháu và thoáng buồn khi xem cháu trình bày tác phẩm múa đương đại "Ký ức Điện Biên" với những động co giật tác hoàn toàn cách điệu, không giống gì với ký ức của ông với người thực, việc thực, xe thồ, súng ống và đạn lửa hoàn toàn thực...Nhưng biết làm sao được, đó là tấm lòng của họ, ngôn ngữ văn hoá của họ và trên tất cả, đó là một phương cách để ký ức lịch sử tiếp tục sống trong  lớp người trẻ tuổi.3- Ký ức thăng hoa và biến dạng theo hướng hiện đại của lớp trẻ hiện nay, tiêu biểu là Vân, cô cháu của nhân vật chính - một cô bé bị tâm thần luôn ám ảnh về hoa và chim bồ câu mà ông bà nội cô đã gặp và đã mơ thấy. Trong thời gian tham gia chiến dịch, ông nội cô đã mơ thấy cảnh cầu hồn cho lính Pháp tử trận, những cô gái  mặc áo tứ thân hát chèo quanh xác những người lính Pháp. Và những người lính Pháp chết trận đã hoá thành chim bồ câu bay đi.
Ba dòng ký ức này đã đan xen nhau, hỗ trợ nhau, đối thoại với nhau để tạo ra bản giao hưởng đa thanh của chiến thắng hào hùng bi tráng mà Đại tướng Võ Nguyên Giáp là người cầm đũa chỉ huy.
Dù trong dịp kỷ niệm ngày 7/5 năm nay, Đại tướng đã ra đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng ký ức về chiến thắng Điện Biên Phủ vẫn còn tiếp tục  được bảo tồn, được sinh sôi nảy nở trong tất cả những phối kết ngẫu nhiên, phong phú và đa dạng, làm nên một luồng năng lượng hội nhập ngày càng mạnh tham góp vào sức sống mãnh liệt của con người Việt Nam, dân tộc Việt Nam.
 ĐMT (đạo diễn)/VnN
======

Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

Biểu tình- đình công lớn nhất trong lịch sử của Trung Quốc

 

Nhng cuc đình công và biu tình ln nht trong lch s ca Trung Quc đã bước vào ngày th 6,
bt chp n lc đàn áp ca nhà nước các công nhân đã đu tranh chng li nhng bt công v kinh tế và xã hi. Công an đã bt gi mt s người tchc cuc đình công này ti nhà máy Yue Yuen, nơi xut giày cho hãng Nike và Adidas.

Các công nhân  thành ph Đông Quan, nơi có t chQuyn Lao đng đông đo nht – đã hành đng đoàn kết vi nhng người đình công ca nhà máy Yue Yuen . Hàng ngàn người đã tràn xung đường đ phn đi các bt công v lương bng và chính sách lao đng nhp cư ca chính ph đng thi đòi hi chính ph phi tr chi phí an sinh xã hi mà h n người lao đng .
Sn xut ca nhà máy hu như b tê lit khi các cán b đng bt đu mt chiến dch dơ bn chng li nhng công nhân mà h gi là “nhng k phn bi”, công an đã bt gi mt s người t chc. Nhng người đình công đã chiến đu chng li đi cnh sát đc bit (SWAT) trên đường ph. H ném chai nước vào công an chng bo đng, lc lượng đã tn công h tàn bo và bt gi mt s người ca h .
Đã có hơn 70 cuc đình công  phía công nghip vùng đông nam ch trong tun đu tiên ca tháng Giêng năm nay. Các cuc đình công luôn gia tăng t đó, hàng trăm cuc đình công vi s tham d ca đến 10.000 công nhân, đã din ra không ngng ngh và cuc đình công ln này đã bước vào ngày th sáu.

BO ĐNG BÙNG PHÁT, DÂN NI DY ĐÁNH CHT 4 NHÂN VIÊN TRT T ĐÔ TH
 Bo đng đã bùng phát  TQ khi mà mt người đàn ông quay phim li vic đánh đp dã man ca lc lượng trt t đô th đi vi 1 ph n bán hàng rong. Khi b phát hin quay phim, nhng người ca lc lượng này đã dùng búa t đánh hc máu anh này, trên đường đi cp cu thì anh ta đã trút hơi th cui cùng. Như git nước tràn ly bi phi nhn nhc và đè nén lâu nay, người dân đã phng tiêu cc, dân chúng đã bao vây đánh chết ti ch 4 người ca lc lượng này.
Hàng trăm công an Trung Quc đã được điu đng đến đ trn áp, đã khiến tình hình càng bùng lên. Hàng ngàn người đã xung đường biu tình  th trn Lingxi, thuc tnh Chiết Giang – Trung Quc t hôm 19-4 sau khi xut hin các tin tc vchuyn cán b Trung Quc đánh dân đến chết
Người đàn ông bị đánh chết bằng búa chỉ vì quay phim sự phạm pháp của công an Trung Quốc
Nn nhân, được biết là ông Huang (36 tui) b hơn 10 cán b, c mc đng phc và thường phc, vây đánh sau khi ông này t chi giao np đin thoi đã quay cnh xô xát cho h. H đã đm ông ta ngã xung đt ri đp vào đu ông búa t, cho đến khi ông hc máu.
Cây búa chứng cứ của những công an sát nhân Trung Quốc
Nhng người mc thường phc sau đó b đi trong lúc nhng người mc đng phc leo lên mt chiếc xe đ ri khi hin trường. Dù vy, nhiu người chng kiến v vic đã ni gin và bao vây chiếc xe. Mt s người còn đt c bánh xe đ ngăn h b đi. Nhng người khác đp ca s chiếc xe, ri lt ngược c xe cp cu.
Cuc biu tình ti th trn Lingxi là ln mi nht người dân Trung Quc bày t s bt bình đi vi lc lượng qun lý đô th thường b ch trích là s dng bo lc thái quá. Trước đó, vào đu tháng này, các cán b qun lý đô th tnh Phúc Kiến cũng đã đánh chết mt c ông 70 tui, dn đến làn sóng ch trích mnh m trên mng.
Dân News tng hp
(hình 
nh: Revolution News)


(From: Vũ Trọng Khải vutrongkhai041945@gmail.com