Thứ Hai, 19 tháng 10, 2009

“Ký ức vụn” và chất cười đa giọng điệu

 Nguyễn Anh thế

Đọc “Ký ức vụn” của nhà văn Nguyễn Quang Lập tôi bỗng có liên tưởng đến những tác phẩm của Azit Nexin ở khả năng buộc người ta phải bật cười. Chỉ có điều truyện ngắn của Azit Nexin khiến người đọc bật cười bằng những từ ngữ và tình huống thông minh sau quá trình tiếp cận, phân tích và chợt hiểu vấn đề chỉ trong một khoảnh khắc. Còn tạp văn “Kí ức vụn” của nhà văn Nguyễn Quang Lập sẽ khiến người đọc bật lên một tràng cười bất tận và liên tục đổi gam. Nụ cười trong tạp văn Nguyễn Quang Lập là một nụ cười đa giọng điệu. Đặc biệt, cái cười ấy nhiều khi tự nhiên như thể chất gây cười không cần phải nằm trong ý nghĩa câu chuyện mà nằm chính trong lớp vỏ chữ. Điều này khiến người ta bất ngờ và khó lí giải được tại sao Nguyễn Quang Lập lại sử dụng nhuần nhuyễn và tự nhiên tiếng địa phương đến như vậy. Tôi đặc biệt chú ý đến nụ cười đa giọng điệu của nhà văn ngay trong một tác phẩm, hơn nữa lại còn ở sự chuyển gam có khi từ một nụ cười nghiêng ngả sang nụ cười hầng hậc nước mắt hay từ nụ cười ròn tan sang một nụ cười buồn nhanh đến chóng mặt chỉ qua vài câu văn. Đằng sau sự chuyển gam cười nhanh đến như vậy, người đọc lại thấy hiện lên thấp thoáng đâu đó một thân phận và đi kèm với mỗi thân phận ấy lại là một gương mặt của chính nhà văn Nguyễn Quang Lập.

   Nguyễn Quang Lập xếp những “mảnh vụn ký ức” của mình vào thể loại tạp văn nhưng tôi lại nghĩ nó là sản phẩm của sự kết hợp giữa cả hai thể loại tự truyện và kí chân dung. Nguyễn Quang Lập viết về những người từng gặp, những người rất bình thường vẫn chìm lấp đâu đó vào cuộc sống vẫn hay mà viết về những người nổi tiếng đã được viết đến mòn bút cũng vẫn hay. Mỗi một bài viết người đọc lại nhặt được dăm ba chi tiết độc đáo đến kì dị mà chưa ai viết hoặc chẳng ai dám viết kể như nhà văn Phạm Ngọc Tiến có lần rượu say đã “khỏa thân” tiếp khách của vợ thản nhiên như không hay chuyện nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo “thiên hạ đệ nhất” lười tắm... Tất cả những chi tiết đó là ngòi nổ của những tràng cười phá tung ra một phong cách Nguyễn Quang Lập. Nguyễn Quang Lập viết “Ký ức vụn” cứ tửng tưng như không. Đúng như tuyên ngôn “một ngày không nói tục nhạt miệng lắm”, chúng ta khó có thể thống kê xuể số lượng và cả “chất lượng” những tục ngôn trong tạp văn Nguyễn Quang Lập. Tuy nhiên, nhà văn tài ở chỗ nói tục mà trơn miệng như bôi mỡ, lại tài hơn nữa ở chỗ khiến người nghe lọt tai cũng dễ như bôi mỡ vậy. Đó thực sự là điều khó. Tục ngôn Nguyễn Quang Lập không gò bó, gượng ép, tục mà không thô. Có lẽ, nhà văn Nguyễn Quang Lập sẽ được phong làm chủ soái phái tôn trọng chữ của những nhóm đấu tranh đòi bình đẳng cho chữ.


   Trước khi viết bài này, tôi đã thử đem “Ký ức vụn” của nhà văn Nguyễn Quang Lập cho nhiều người, một bác xe ôm, một bà bán hàng rau, một anh công nhân đi học tại chức cùng xóm trọ đọc coi như một phép thử. Có thể nói nhà văn đã lấy lòng được thậm chí cả những người vốn coi sách là sự xa xỉ nhất. Đơn giản một điều, Nguyễn Quang Lập đã đi sát vào đời sống, viết với một góc nhìn lệch đi ba mươi độ để thấy được cả đằng sau cái đời sống vốn đang hiện hữu ấy là gì. Trong tạp văn “Anh Thu”, một tạp văn chưa đến ba trang giấy mà nhà văn Nguyễn Quang Lập đã gói gém được cả một cuộc đời. Vẫn khiến người đọc cười lăn cười lóc mà mắt lại rơm rớm nước mắt có lẽ Nguyễn Quang Lập là một. Kết cấu chính trong tất cả những tạp văn Nguyễn Quang Lập là tạo cái cười trong những chi tiết thô ráp của đời sống và bất ngờ lật ngửa góc khuất câu truyện ở phần cuối khiến người đọc tê lặng đi. Nghệ thuật này bắt gặp trong phần lớn các truyện như: Ký ức năm hào, Chẳng biết vui hay buồn, Con Giôn, Thằng hai đầu gối, Nhớ Trần Dần, Xuân Sách, Bùi Giáng, Phùng Quán… Cái tài Nguyễn Quang Lập là cái tài tạo dựng được tất cả những điều đó chỉ trong một dung lượng câu chuyện rất ngắn. Và vì thế sức nén của những câu chuyện ấy là rất lớn và tạo ra hiện tượng chuyển gam cười nhanh đến thế trong văn Nguyễn Quang Lập.


   Đứng ở một góc nhìn lệch đi ba mươi độ để viết đặc biệt phát huy tác dụng khi dựng chân dung những người nổi tiếng. Bằng cách ấy, nhà văn đã tạo ra được một seri chân dung “Made in Nguyễn Quang Lập”. Để viết được những cái chân dung như thế về những đại tướng Võ Nguyên Giáp, Phùng Quán, Trần Dần, Nguyễn Khải, Nguyễn Trọng tạo, Trần Đăng Khoa, Phạm Ngọc Tiến…đòi hỏi không những nhà văn phải có một giọng văn cực kì hài hước, một sự quan sát tinh tế mà còn đỏi hỏi nhà văn phải có một sự thân thiết đặc biệt đến độ đủ để khai thác thậm chí cả những điều “sống để bụng chết mang đi ấy” của các nhân vật.


   Trong cuốn sách trên dưới ba trăm trang, nhà văn đã dựng được không dưới năm mươi thân phận . Trong ấy, mỗi thân phận một cuộc đời, mỗi thân phận một niềm vui và một bất hạnh riêng. Tôi cho rằng điều quan trọng nhất đã giúp nhà văn Nguyễn Quang Lập giải tục tất cả những tục ngôn một cách xuất sắc nhất là ở phần chìm của những tiếng cười, là cái cười hầng hậc của anh Thu, là giọt nước mắt của con chó Giôn, là dáng đi liêu xiêu của Bùi Giáng trong chiều Sài Gòn…Tất cả gói gọn trong một chữ “TÌNH”. Văn Nguyễn Quang Lập có tình, đau đáu về tình và vật vã vì tình. Tiếng cười đa giọng của Nguyễn Quang Lập không phải chỉ là cái cười mua vui, không phải là cái cười thuần túy mà nhiều khí chính tiếng cười ấy là là tiếng khóc cho một thân phận không tên giữa cuộc đời.


   Và tôi chắc rằng ai hẳn cũng thấy vui vui khi được là một mảnh trong vụn kí ức nhà văn Nguyễn Quang Lập. Vì tôi biết Nguyễn Quang Lập cũng nghĩ: “Vui vui là đủ rồi. thì cũng coi như xong một đời, có gì đâu”.


                                                                                       (Hà Đông – 09/09)

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2009

Kevin Winzeler BTS vids: Big Lights, Small Lights



Got intro'd to Park City, Utah photographer Kevin Winzeler by a mutual friend last week and got a look at a couple of behind-the-scenes videos from his site.

Nothing heavy today, no tutorial stuff. (Hey, it is Monday.) Just good block-and-tackle examples of what every commercial shooter should be doing as standard marketing in 2009. (And, of course, a little lighting pr0n for us.)

The first one, above, is big-lights shoot of several MLS players in Salt Lake City. You have to pause the vid periodically to get an extended look at the results. But this high-dish/rimlight wrap really combines well with a little sweat-in-a-bottle for epic athlete stuff.

Hit the jump for a small-flash video, links to Kevin and results of these shoots.
__________


Speedlit Triathlete



In the second video, he works in close to a triathlete (in swim mode) with ziploc-baggied speedlights to up the drama from the hazy sunlit ambient.

Seriously, look at the difference between the ambient on the video and the final results.

Underexpose that ambient and it becomes dramatic. Your subject becomes a black hole, of course. But when you fix that with a pair of small flashes (plenty of power up close) it all comes together.


Here are links to the results, in Kevin's portfolio:

Soccer player
Triathlete


You can see more of Kevin's work via his website, and/or his blog.
__________


(Thanks much for the videos, Kevin!)

International Gels; OCF Mags Galore at PhotoPlus Expo

Two quick updates on previous Strobist items today:

First, the international rollout of the Strobist gel kits, and second, how to score one of many free Strobist OCF magnets at PhotoPlus Expo in New York this weekend.

(More on both, after the jump.)
__________


First, on the gels, many of those of you who were looking at usurious international shipping rates now have have options. If you go to the product page at Rosco, it should detect your location and direct you to a dealer within your country if one exists.

If that does not work, there is a full list of global outlets here. (The Flash Centre, for instance, in London, has already sold out and has since restocked.)

More and more countries are coming on, so keep checking if you want to get them without getting yanked on shipping charges.
__________


The finest things in life -- happily, some are affordable. And in the case of OCF magnets, they're free if you know where to get them.

For those of you who have been following on Twitter, the "magnet drops" are starting to pop up all over the world. There's even an OCF Google Map, which is linked at the bottom of each post on this site.

PhotoPlus Expo is being held in in New York City this weekend. The whole city will be crawling with photographers -- except, sadly, for me, as I had a previous commitment. But I am sending a pile of magnets up to the Javits Center to make for easy pickings.


Broadsword Calling Danny Boy, The Eagle Has Landed

The magnets will be at four booths: ExpoImaging, LumiQuest, California Sunbounce and Zenfolio. Between them, they will have over 300 to give away.

Links are to the PPE floor map locations. Zenfolio and California SunBounce are at MPIX and BronImaging's booths, respectively. And because I am a doofus and sent them late, California Sunbounce will not have their until Friday. So if you are late to the others, try them.

We just can't leave those things lying around for the unwashed masses, of course. So they will be hidden, and there will be a coded way to ask for them:


You: "Pardon me. Would you have any Grey Poupon?"

Them (if they have any left): "But of course."



(And because many of you who read this site are international readers and/or under 30…)



Enjoy PPE. Wish I could make it.

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009

Lighting 101 in German and Polish, And a Solution for Blogger-Blocked China

Two more lovingly, hand-translated Lighting 101 .pdfs are linked after the jump. And in addition, a solution for readers in China, where the entire blogger platform is blocked in most areas.
__________


Dziękuję, and Danke!

Polish is long overdue (these guys have been done for a while now) but I try to gang up language release posts for efficiency.

Thanks to the polish translation team of Piotr Bizior, Bernard, Norbert Dąbkowsk, Michał Dulemba, Maciej Gajewski, Robert Grubba, Tomasz Kołtys, Adam Mikosz, Marcin Retecki, Jarosław Sikora, Piotr Slopnicki and Paweł "Chińczyk" Zapiór, Lighting 101 is now available as a .pdf, here.

The German team wrapped up their translation last month, thanks to the efforts of Carsten Arnold, Martin D., Nina Miller, Gerd Orfey, Danish Puthan Valiyandi, Nicolai Wiegand, Albert Bloch and Jens Aue. You get download it here.

Strobist Lighting 101 .pdfs are available in English, French, Hebrew, Spanish and Japanese.

That last link, to the Japanese version, also contains info on how to help translate L101 into other languages. All of the .pdfs are free, and you are free to post them on other sites as long as you do not alter or sell them.


Making Strobist Accessible to China

Sadly, China is prone to block the Blogger platform (upon which Strobist publishes) for political reasons. We are not big into politics around here, but neither do we see that as a reason to deny people lighting info.

I have partnered with Strobist reader Andrew Strauss, who is building a Chinese version of Strobist. It is a work in progress, but I hope that you will help spread the word if you hang out in places on the web where Chinese is spoken.

To help avoid some unnecessary emails, please do not read this as a solicitation for other language partnerships at this time. I am pedaling as fast as I can, and trying to do this in a deliberate, sustainable way.

Thanks for understanding. And even more, thanks for the translation efforts on the part of Strobist readers. Your multilingual talents make this info accessible to many more people.

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009

Những chuyện có thật và bịa đặt của tôi 1

nguyen-quang-lap[1]Truyện dài


Tôi và tất cả những ai có tên trong cuốn sách này đều do tôi tạo ra, kể cả bố mẹ tôi.

1. Trong chứng minh nhân dân của tôi, phần Dấu vết riêng hoặc dị hình ghi: Sẹo chấm 0,3cm dưới sau đuôi mắt trái. Đấy là dấu vết ghi nhận ngày tôi ra đời đau đớn và khó khăn như thế nào. Đơn giản vì đầu tôi quá to. Nó to gần bằng cái nồi ba, lại có ngạnh nhô ra hai bên như hai cái sừng bò, bây giờ người ta mới biết đó là u máu, hồi đó thì chẳng ai biết là cái gì, sợ hãi khôn xiết.

Ca đẻ kéo dài bốn tiếng từ bốn giờ chiều đến tám giờ đêm, mạ tôi đã la hét kiệt sức nằm thở thoi thóp trong khi tôi vẫn không chịu ló đầu ra. Bà đỡ vẫn nhai trầu bỏm bẻm, cười nói như không, kì thực mặt bà đã tái mét. Bà nghi đây là ca đẻ ngược nhưng không dám nói, vẫn cứ nhai trầu bỏm bẻm, thỉnh thoảng ho khan mấy tiếng, nói rặn đi em, y chang ngwời ta dục con nít đi ỉa


Bà ngồi kể chuyện cười cốt để mạ tôi buồn cười cho phọt tôi ra nhưng chẳng ai cười, mình bà he he he lại hơ hơ hơ, vô duyên như mấy màn tấu hài đương đại. Bà đã sốt ruột lắm rồi, chẳng việc gì hơn là têm trầu nhai, thỉnh thoảng ho khan, nói rặn đi em. Lâu lâu bà vuốt mép, nói ua chầu, có chuyên ni hay lắm đây. Ngó liếc chẳng thấy ai hưởng ứng, mặc kệ bà cứ kể, đầu chuyện cười he he he, cuối chuyện cười hơ hơ hơ. Tất cả ngôn ngữ chuyên môn của bà chỉ có thế.


Chừng đã phát chán, bà ngáp dài, vỗ mông mạ tôi cái bốp, nói con ni l. to răng đẻ khó ri hè. Chẳng ai cười, bà cũng không cười, nhả miếng trầu này nhét vào miếng trầu khác, nói rặn đi em, câu cửa miệng đã nhàm tai đến nỗi bà cũng chẳng buồn nói nữa.


Bà thuộc trường phái câu liêm, trường phái này dùng câu liêm cắt rốn tồn tại bao đời nay đã bắt đầu nhường chỗ cho trường phái dùng kéo mạ kền cắt rốn, gọi là trường phái kéo mạ kền, chỉ duy nhất bác Thông gái một mình một trường phái nhưng được toàn dân Thị trấn ngưỡng mộ và tin cậy.


Thật không may cho tôi, vào lúc tôi chui ra Đời thì bác Thông gái đang sốt rất cao, uống hết một rổ lá nhọ nồi sắc đặc vẫn không giảm. Bác Thông gái là người hàng xóm tuyệt vời,  bác luôn có mặt những lúc nhà tôi cần bà có mặt, hết lòng giúp đỡ gia đình tôi, kể cả những việc đòi hỏi phải có sự hy sinh lớn mới hòng thu được thành công bác cũng sẵn sàng.


Bác là bà đỡ vĩ đại nhất mọi thời đại của Thị trấn. Từ năm mười sáu tuổi cho đến khi bà nhắm mắt xuôi tay, gần hai ngàn người đã ra đời dưới tay bà, tỉ lệ tử vong 0%, tôi không thèm nói ngoa một tí nào. Quá nửa trong số hai ngàn người này đến nay vẫn còn sống, số còn lại đã chết vì rất nhiều lí do, sẽ làm chứng cho quả quyết của tôi.


Không phải ai được bác Thông gái đỡ đẻ cũng đều trở thành người tử tế.


Khoảng 10% những kẻ vô tích sự, 10% bọn lưu manh trộm cướp, 10% những kẻ giả danh và bè lũ đạo đức giả ( bọn này đích thị cũng là lũ lưu manh), nhưng nhờ vào đôi tay thần diệu của bà, thị trấn quê tôi phát triển được như ngày hôm nay, đó quyết không phải là lời tâng bốc quá đáng.


Bác Thông gái được học hành cẩn thận, nghe nói học lớp hộ sinh Pháp dạy ở trong tỉnh, còn bà đỡ của tôi thì không. Bà cực xấu, trên ba chục tuổi vẫn không chưa chồng Xưa bà bán  đúc ở chợ Thị trấn. Một hôm bánh ế, bà ngồi đến tối om, chợ tàn hết rồi vẫn còn nguyên nửa gánh. Chợ chỉ còn ông gác chợ, ông cũng ế vợ, người ta chê ông nghèo không ai thèm lấy. Bà đang soạn gánh ra về thì ông đi đến, tụt quần cười hề hề, nói tui có cái ni em có đổi bánh đúc không?


Bà chửi cha ông gác chợ, ông gác chợ đè bà ra, bà lại chửi cha ông gác chợ, ông gác chợ tụt quần bà ra, bà lại chửi cha ông gác chợ. Rồi bà kêu á á á… ố ố ố. Rồi bà kêu ứ ứ ứ… ừ ừ ừ, cuối cùng bà chẳng kêu được nữa chỉ hức hức hức… hừ hừ hừ. Ông gác chợ kéo quần lên, đứng lên cười khì khì, nói hay không. Bà cũng kéo quần lên, ngồi dậy cười hi hi , nói hay hè . Ông gác chợ đá đít bà phát, nói hay thì về nhà tui. Bà gánh bánh đúc về theo ông liền.


Đêm bà đau đẻ, ôm bụng nói ông gác chợ đi tìm bà mụ. Ông gác chợ say, nói tìm mô ra, mà tiền mô mà tìm. Bà ôm bụng chửi cha ông gác chợ, ông gác chợ cho bà mấy bợp tai, nói ngu, xoạc háng ra, thò tay vào túm cổ nó mà lôi ra, chi mà kêu. Thế cùng bà làm theo ông, thế mà mẹ tròn con vuông, bà cười he he he, nói té ra đỡ đẻ dễ không, từ đó bà trở thành bà mụ.


Lâu nay bà chỉ đỡ đẻ cho bà con  quanh Thị trấn, lần đầu bà được gọi đến đỡ đẻ cho vợ ông to trong huyện- thời đó ba tôi cũng được gọi là ông to, bà sợ lắm tính không đi nhưng tiếc một đồng hai tiền công bà cũng liều. Bà quá ngạc nhiên khi đứng trước cửa nhà tôi, nó là cái chuồng bò bỏ không. Một ông phó ban tuyên huấn huyện uỷ lại ở cái chuồng bò bỏ không, bà không sao tin nổi.


Thực ra ba mạ tôi cũng đã cất được một ngôi nhà ba gian hai chái, nhà tranh vách đất thôi nhưng cũng đủ ấm áp cho sáu anh chị của tôi. Khi ba tôi bị bắt giam vì tội tiểu tư sản phản động cũng là lúc cả nhà tôi bị lùa vào cái chuồng bò bỏ hoang. Ngôi nhà ấy được trưng dụng làm nơi hội họp của cả xóm.


Chỉ ba ngày sau, ba tôi được thả ra, được trả lại thành phần, từ bỏ thành phần tiểu tư sản phản động, vinh dự trở về thành phần cùng đinh, nói chữ là thành phần dân nghèo thành thị, thành phần mà bất cứ ai sinh ra và lớn lên ở đây cũng phải mơ ước.


Thành phần thì được trả nhưng ngôi nhà thì không.  Ngôi nhà ba gian hai chái không hề phản ánh đúng thành phần cùng đinh, nó là nhà của thành phần trung nông. Nếu ba tôi dám từ bỏ thành phần cùng đinh, nhận lấy thành phần trung nông, lập tức chúng tôi sẽ vĩnh biệt cái chuồng bò rách rưới hôi hám, trở về ngôi nhà yêu quí của mình.


Nhưng ba tôi không ngu cũng không điên, ông thà ở cái chuồng bò khốn khổ khốn nạn chứ không bao giờ rời bỏ thành phần cùng đinh, thành phần quí như vàng. Thực tế chứng minh ba tôi hoàn toàn đúng đắn. Nhờ vào thành phần cùng đinh, anh Mỹ tôi là người đầu tiên của tỉnh được đi học Liên Xô-một sự kiện long trời lở đất đối với dân Thị trấn, cho đến tận bây giờ vẫn có người nhắc đến với niềm tự hào lẫn ghen tị.


Ròng rã sáu năm trời gia đình tôi phải sống trong cái chuồng bò chật chội, hôi hám. Không một ai tỏ ra ân hận vì sự đánh đổi quá to lớn, có thể nói đó là sự đánh đổi trời cho, không dễ gì có được. Chỉ có tôi là ghê rợn khi biết mình phải sống chung với nó.


Từ trong khe hẹp, tôi mở mắt nhìn ra Đời, tức là cái chuồng bò. Lúc đầu tôi không nhìn thấy gì ngoài cái háng bà đỡ đang dạng ra choán cả tầm mắt.  Bà vẫn nhai trầu bỏm bẻm, nói nín thở, rặn mạnh đi em. Mạ tôi tự nhiên thức tỉnh, gào thét điên cuồng, hình như tôi vừa làm gì đó khiến mạ tôi rất đau.


Tôi không biết phải làm sao để mạ tôi đỡ đau. Một mớ dây dợ đang cuốn chặt lấy tôi, không cách nào thoát ra khỏi chúng. Tôi đạp chân phải một cái, cốt để rút chân ra khỏi hai sợi dây ruột đang bó quanh cổ chân. Mạ tôi hét một tiếng thất thanh.


Tôi buộc phải dừng lại, mở mắt nhìn ra khe hở hẹp. Vẫn cái háng to bè của bà đỡ, nhìn rõ những sợi chỉ vá đũng quần của bà đã đứt tung, rời ra, để lộ một vệt da trắng nhỡn. Tôi không thích cái háng bẩn thỉu ấy một chút nào. Tôi cố đạp một cái nữa và vui mừng khi biết cả hai sợi dây ruột buộc cổ chân  đã tuột ra.


Bà đỡ cúi xuống săm soi, mắt sáng lên, nói đầu nó ra đây rồi nì. Bà  vẫn kiên quyết không chịu xếp háng lại, thậm chí mỗi lúc mỗi dạng ra, cái vệt da trắng nhỡn dường như nứt toác, chạy thẳng xuống bẹn, bóc trần một nhúm lông quăn queo ghê tởm. Tôi biết chắc chắn Đời không phải là cái háng thô bỉ  ấy và quyết tâm đưa tầm mắt mình vượt ra khỏi nó, nhưng chịu, tuồng như háng bà mỗi lúc mỗi xoè ra.


Tôi ưỡn ngực rướn lên. May mắn làm sao sợi dây ruột cuốn quanh bụng bỗng bung ra, tuy vẫn đeo chặt lấy rốn, làm cho tôi khoan khoái vô cùng. Bây giờ chỉ cần thoát khỏi sợi dây ruột cuốn quanh cổ là tôi có thể thoải mái chui ra Đời, chí ít cũng thoát khỏi cái háng mông muội ghê rợn án ngữ tầm mắt rất khó chịu. Mạ tôi cũng đã bớt kêu la, bà chỉ thoi thóp thở và rên ư ử, có lẽ bà đã quá mệt. Tôi bình tĩnh xem xét lại tư thế của mình sao cho chỉ cần đạp mạnh một cú nữa là nhào ra Đời.


.           Chừng tám giờ tối, mạ tôi vặn mình liên tục. Tôi hết đảo bên này lại đảo sang bên kia. Trạng thái rơi tự do làm tôi nôn nao khó chịu. May thay khi tôi hết chịu nổi cũng là lúc hai giây chằng quấn quanh bụng  bung ra. Tuyệt vời!  Nhẹ nhàng thoải mái quá! Có một niếm phấn khích chui từ hậu môn, vào khoang bụng, qua cổ họng rồi lên đầu. Niềm phấn khích màu đỏ nâu, mát rượi. Ngắm lại lần nữa thành bụng đầy dây nhợ của mạ tôi trước khi vĩnh biệt chúng, tôi cố lật nghiêng người, dùng hết sức bình sinh đạp mạnh.


Mạ tôi rú lên, tiếng rú đau đớn và tuyệt vọng, ôi con ơi! Tiếng rú làm tôi giật mình, nhưng không vì thế tôi từ bỏ ý định chui ra, thậm chí còn quyết tâm hơn. Cần phải nhanh chóng thoát khỏi khoang bụng chật hẹp tăm tối, chiếm lấy một phần không gian rộng rãi giữa Đời.


Vào lúc này điều đó cũng không quan trọng lắm, tôi không hình dung được và cũng không muốn hình dung mình sẽ được Chúa Trời bố trí ở vị trí nào, cao thấp rộng hẹp ra sao. Tôi nỗ lực ra đời  là để mau chóng thoát khỏi cái háng mông muội che khuất tầm nhìn, ít ra phía sau cái háng mông muội kia cũng có cái gì đó hay lắm.


Sau này lớn lên tôi nhận ra suốt cuộc đời tôi luôn bị những cái háng mông muội che lấp tầm nhìn, lúc nào cũng bận rộn với chúng nhưng chưa bao giờ say đắm chúng. Càng ngày tôi nhận ra mối nguy hiếm và giá trị thiêng liêng của những cái háng, tôi ghét chúng nhưng chưa bao giờ đủ can đảm để rời chúng. Chuyện này nói sau.


Mạ tôi kêu la rú rít mỗi lúc mỗi dữ dội hơn, thậm tệ hơn. Bà vừa van xin tôi đừng làm khổ bà nữa vừa kêu rên đời bà thực chẳng ra làm sao. Đặc biệt bà chửi ba tôi như chửi chó. Khi lên cơn kịch phát, mạ tôi mang tên cúng cơm ba tôi ra  réo, điều mà ngày thường không bao giờ bà dám hé môi.  Không khảo mà xưng, bà nức nở rú rít khai man tội trạng của ba tôi đã làm bà ra nông nổi này, cứ như tôi là kết quả sự hiếp đáp vô lương.


Trong đau đớn cùng cực, mạ tôi vẫn còn nhớ cần kể ra những gì và giấu đi những gì, chủ yếu bà lờ tịt cái việc chính bà luôn luôn gợi ý thúc dục ba tôi, một cách tinh vi ranh mãnh, làm ra “ cái nông nổi này” là tôi đây. Tôi thấy hơi tự ái, có lẽ tủi thân thì đúng hơn. Dù thế nào tôi cũng là kết quả của tình yêu, chí ít cũng là tình vợ chồng, tệ nhất cũng là kết quả một thỏa thuận lâu dài hay tức thời. Chuyện này chỉ khoảng vài chục trang nữa tôi sẽ kể, bây giờ mọi người hãy cứ tin tôi đi.


Bây giờ là giây phút quyết định, chỉ cần rướn thêm một chút nữa là đầu tôi sẽ tọt hẳn ra ngoài. Tôi thu mình lại chút ít, dùng hai đầu gối tì mạnh vào thành bụng mạ tôi, ẩy mạnh. Chị Nghĩa reo lên, vỗ tay bem bép, nói  a em ra rồi  em ra rồi mạ ơi.  Tiếng reo cô bé mười ba tuổi mới trong trẻo làm sao.  Tôi yêu chị tôi ngay từ giây phút đó.


Tôi cảm thấy phấn khởi vô cùng, muốn bay ra ngay lập tức. Niềm phấn khích lại xuất hiện, cuồn cuộn chui vào hậu môn, vào khoang bụng, chui qua cổ rồi lên đầu. Niềm phấn khích màu đỏ nâu mát rượi, nguồn năng lượng cần thiết giúp tôi hoàn tất giai đoạn cuối cùng, vượt qua cửa tử cung chật hẹp, phóng thẳng ra Đời.


Hoàn toàn đúng như vậy nếu tôi không thấy con chuột nhắt, không phải, ba bốn con chuột nhắt từ dưới đống rơm lót nền chuồng bò chui ra. Có lẽ không phải nốt, hình như chúng chui ra từ cái háng mông muội đáng ghét kia.


Những con chuột bé tí, chỉ bằng đầu ngón tay út lại có những đôi mắt rất to, ánh lên vẻ lấc láo, xỏ xiên ngay khi chúng vừa sinh ra, đang thao láo nhìn tôi. Tất nhiên tôi không sợ, không việc gì phải sợ lũ súc sinh có trọng lượng nhỏ hơn một ngàn hai trăm lần trọng lượng của tôi.


Trong tôi dâng lên một nỗi căm hờn và khinh bỉ chúng, nỗi căm hờn và khinh bỉ vô lối vì lũ chúng chẳng động gì đến tôi cả, có khi chúng cũng giống chị Nghĩa  đang tự nguyện làm cổ động viên cho sự ra đời chính đáng của tôi. Mặc kệ, tôi không thích chúng, thế thôi. Tôi diễn đạt sự chống đối lũ chuột nhắt  bằng việc co mình lại tụt sâu vào cái xà lim tăm tối của mình.


Tất cả lập tức phản đối.  Mạ tôi rên rỉ , nói  ra cho mạ với con ơi. Bà đỡ  há hốc mồm, hai tay ôm đầu kêu lên, nói răng lạ ri hè răng lạ ri hè. Bà dớn dác tính tháo lui, bắt gặp cái nhìn nghiêm trọng của ba tôi bèn bẽn lẽn ngồi xuống, cười chữa thẹn, nói thằng ni rồi ghê gớm lắm đây.  Buồn cười bà đã gọi tôi bằng thằng khi tôi chưa kịp phơi bày chứng chỉ đàn ông của mình.


Ba tôi ngồi xuống cạnh bà đỡ, nói con tui đứa mô cũng lì rứa đó. Chị cứ yên tâm. Cùng lắm tui thọc tay vào kéo cổ nó ra. Câu này y chang câu chồng bà đã khuyến dụ bà khiến bà tự tin hơn, bà lom lom nhìn vào hõm sâu, nói anh coi nì, mở to ri răng nó vẫn không chịu ra. Chị Nghĩa ngồi tựa cột khóc thút thít, thỉnh thoảng lại bò tới vỗ vỗ nhẹ vào bụng mạ tôi, nói r a đi cho rồi, mạ khổ lắm em nờ.


Một tiếng sấm đanh gọn xoẹt qua nóc chuồng bò, tiếp liền là một trận mưa dữ dội kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, mưa như xốí, có lé hơn 100 li, Thị trấn hiếm khi có một trân mưa to như thế. Tiếng mưa cùng với tiếng sấm làm cho tôi sợ, mặc kệ mọi người ra sức thúc dục tôi vẫn chẳng dám chui ra.


Bác Thông gái hiền lành phúc hậu cũng phản đối quyết liệt. Từ trên giường bệnh, bác phát lệnh truyền khẩu cho bà đỡ  là phải bóc - xép khẩn cấp.


Bóc - xép là gì? Đó là một từ tiếng Tây, dịch ra tiếng Việt là cưỡng chế các phần tử chống đối ngay trước cửa tử cung. Bác Thông gái trao cho chị Nghĩa một cái kẹp sắt mạ kền có đính miếng cao su hay bọt biển gì đấy ở hai đầu kẹp, đó là vũ khí chuyên chế sinh sản.


Khi có vũ khí trong tay, đáng ra bà đỡ phải biết trước sau tôi cũng phải đầu hàng, không việc gì phải vội vã, thế mà bà đã hành động điên rồ như một kẻ thua cuộc. Không thèm nhúng nước sôi tiệt trùng, bà xộc vũ khí đầy mồ hôi tay vào âm đạo, kẹp lấy hai thái dương của tôi.


Bà kẹp rất mạnh, lôi ra cũng rất mạnh, dù tôi đã hoàn toàn chấp nhận thua cuộc trong cuộc đối đầu “ai thắng ai” giữa tự do một mình và tự do hỗ lốn. Một tiếng “phoạp” vang lên cùng với tiếng reo ồ tất cả những ai vây quanh âm hộ đẫm máu của mạ tôi.


Tôi khóc thét. Tiếng khóc đau đớn và tức giận vang lên trong cái chuồng bò mười bốn mét vuông chẳng làm ai động lòng. Người ta tranh nhau đoán trọng lượng của tôi là cân chín hay hai cân ba, tranh nhau đoán mặt tôi giống mạ tôi, ba tôi, hay ông bà cụ kị tôi. Rốt cuộc tất cả đều khẳng định mặt tôi giống ba tôi như lột, rõ là thói xu nịnh truyền kiếp.


Chưa hết, người ta còn tranh nhau ca ngợi tiếng khóc vang dội của tôi như một tín hiệu tốt lành về một tương lai cực kì tươi sáng dành cho tôi. Vớ vẩn! Tôi đang đau chết đi được. Hành động khủng bố trắng trợn của bà đỡ, nhân danh chuyên chính sinh sản, đã làm tôi bị thương, một vết xước 0.3cm dưới sau đuôi mắt trái đang chảy máu.


Chẳng có ai  thèm quan tâm, vả, nếu có quan tâm cũng chẳng có ai phân biệt được máu của vết thương dưới sau đuôi mắt trái với máu sinh sản đang tràn ngập cơ thể tôi. Bà đỡ lấy câu liêm đã nung đỏ cắt cái rau cái xoẹt. Cái rau được ba tôi nhanh chóng chôn vào bình rượu bốn lít với đôi mắt sáng ngời.


Nhờ nó mà ông có thể chạy bộ trên mười ki lô mét, gánh nặng trên năm mươi cân, ngồi họp trên bốn tiếng đồng hồ, làm tình trên ba mươi phút. Giời ơi, thế mà thơ ca khi nào cũng nức nở về nơi chôn rau cắt rốn của con ngươi.


Tôi đang đói, chỉ muốn ăn, thế thôi. Trong tôi hoàn toàn không có cảm xúc chào đời. Mạ tôi đã lịm đi sau bốn tiếng đồng hồ sinh nở. Ba tôi đang đào rãnh nước quanh chuồng bò, ra sức chống cự với đám nước đái bò lúc nào cũng sẵn sàng tràn vào nền chuồng bò.


Bà đỡ  vui mừng thoát qua một ca đẻ khó, nhận một đồng hai tiền công ra về cùng với cái háng mông muội và vĩnh viễn không bao giờ trở lại. Bà đã chết khi lội qua một quãng nước ngập, tụt xuống hố sâu, khi người ta tìm thấy thì bà đã trắng nhợt, tay cầm chặt khư một đồng hai tiền công, giá phải trả cho sự ra đời của tôi.


 

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2009

Rob Galbraith Posts Full AB Einstein Spec Sheet

I have been in the email loop with Paul Buff on the upcoming "Einstein" monoblocs. And FWIW, they look to be pretty hot. But I was operating on the assumption that we were dealing in privileged info.

Well, darned if Rob Galbraith didn't just let the cat right out of the bag. (I am pretty sure Rob checked it out with Paul first, 'cause Rob is a pretty ethical guy.)

But just to be safe, I am gonna be a weenie and just hit the high points before pointing you to Rob's site...
__________


• 640 WS, and runs on 95-260VAC, autoswitching. No word on availability to you shifty-eyed foreigners, but the worldwide voltages is promising.

• Power goes down to 2.5 fricken' watt-seconds -- that's less than 1/16th power on a speedlight -- in 0.1-stop increments and a 1.7-sec recycle at full power.

• Modes for both CONSTANT COLOR (minimizes shift to +/-50K) and ACTION (very short pulse durations). More tech on that here.

• 250W quartz modeling light. (Yay.)

• Removable dome unifies flash tube and modeling light for exact, WYSIWYG modeling.

• LCD display, digital controls with lots of menus and features -- and a "back to factory preset" button for menu idiots like me.

• Now takes light mods with bigger shafts. (Shut up.)

• Can set to beep when recycled. ('Bout damn time.)

• Slave cell (180-degree field of view) is now on top, where it should have been all along.
__________


Looking like December '09 release (translation: ~March '10?) for $439.95 (translation: almost certainly $439.95.)

Lots, lots, lots more info on Galbraith's gun-jumping post. He is even ahead of Paul Buff's site as far as I can tell. So head on over if you are into AB's.
__________

[UPDATE: They are already discussing it on the Strobist boards, here.]

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2009

Ngống ngỗng ngồng ngông

11aXưa nay chuyện chơi ngông không thời nào là không có. Chơi ngông kiểu gì cũng xuất phát từ bệnh vĩ cuồng, hoắng huýt mà ra, lắm chuyện điên rồ không ai hiểu nổi.  Từ chính trị gia đến ông trọc phú, từ kẻ vô danh đến văn nghệ sĩ thật lắm chuyện oái oăm, cười đến muốn chết.


Chơi ngông cũng có 5, 7 loại. Nhiều nhất vẫn là loại giàu quá hoá cuồng. Ông Sapamurat Niyazovt, tổng thống Turkmenistan, một đất nước 5 triêụ dân vừa có một cho xây dựng một cung điện băng tuyết trong vùng núi ngoại ô thủ đô Ashgabat. Cung điện mấy chục triệu đô chỉ chơi đúng một mùa rồi bỏ.


Cũng chưa ăn thua, thái tử một đất nước chỉ 1 triệu dân, đất nước gom mãi không được một đội bóng đá cho ra hồn, đem con gái sang Mỹ làm đám cưới, xây hẳn một cung điện ở New York, cưới xong rồi bỏ hoang, khiến dân giàu có ở Mỹ  cũng phải thè lưỡi lác mắt.


So với xứ ta, mấy ông này bà nọ làm nhà thờ, xây từ đường vài mươi tỉ, ngông thế cũng chỉ là thứ ngông nhà quê thôi, hay ho gì đâu. Một đại gia nghệ sĩ hết thời ở nước ta mua con Mercedes trị giá 185 nghìn đô có nội thất không thua gì xe của nguyên thủ quốc gia cũng không bằng  nghệ sĩ Kylie mua 100 hecta một hòn đảo nước Úc xây  cung điện để cưới chồng. Chẳng biết ông chồng này rồi sống được bao lâu, có khi mai mốt lại mua trăm hecta khác xây cung điện khác để cưới chồng khác cũng nên.


Mấy chuyện này nhiều lắm, thôi không nói nữa, bây giờ nói chuyện nghệ sĩ nước Nam ta chơi ngông.


Nghệ sĩ ta ít ai giàu như Kylie, tung tiền chơi ngông cũng có nhưng không nhiều. Ví dụ có ông để làm một cái video clip dám mua hai ô tô, đốt cháy đùng đùng, quay vèo vài mươi gíây, tiền tỉ cháy vèo mà tiếng tăm chẳng thấy đâu. Hay có ông để được đóng phim dám bán cả cái nhà, bắt vợ con ra ở gara ô tô để ông lấy tiền góp vốn làm phim mới được một vai phụ. Phim ra, tiền vốn không thu về được một xu, vai phụ của ông cũng lặn mất tăm cùng với phim hàng chợ.


Chơi ngông kiểu ấy tất nhiên ở ta không nhiều, nhiều nhất cũng chỉ là những trò diễn khoe mẽ mà thôi.  Nghĩ cũng hay hay mấy ông nghệ sĩ đã nổi tiếng rồi, tiếng tăm thừa mứa vẫn cứ luôn luôn tích cóp tiếng tăm, hễ chỗ nào có chút hương hoa dứt khoát mò đến mua lấy tiếng thơm. Lên ti vi, ra sân khấu… bất kì chỗ nào cũng giả đò khiêm tốn nói tôi đã dạy ông này… tôi đã thầy ông kia, chán ốm.


Thế vẫn chưa đã, phải diễn trò trước đám đông mới đã. Có ông ca sĩ một thời lừng danh, nhắc đến ai ai cũng biết. Ra Hà Nội biểu diễn lúc nào cũng đi ô tô xịn, kè kè 4 ông vệ sĩ. Chẳng hiểu ông sợ ai giết ông mà lắm vệ sĩ thế không biết.


Một hôm ông đến rạp Tháng 8 diễn, ông xuống ô tô cái là 4 vệ sĩ lập tức nhào ra đứng chắn lối đi, tay giăng rộng, mắt nhớn nhác, tạo hành lang cho ông đi. Cứ làm như nếu không bảo vệ kiểu đó thì dân chúng nhào vô xin chữ kí đè bẹp chết ông tức thì, hi hi. Thôi thì thời mới nổi, PR chút cho oách cũng cho là được đi. Đến khi hết thời, cả tháng không được sô diễn nào, ra đường chẳng ai thèm ngó, cũng 4 ông vệ sĩ cặp kè, rất chi là chướng mắt.


Một bà Việt kiều về nước đóng phim, giữa chừng mót tiểu, phải như người ta thì chạy ào vô bụi tụt quần xoẹt cái là xong. Nhưng ông đạo diễn không chịu, ông muốn chứng tỏ cho bà Việt kiều dân ta giàu có văn hoá bằng ông cố nội dân tây, bèn thuê ngay một xe vệ sinh- nhà vệ sinh dã ngoại- chạy đến cho bà tè một phát, trả mấy triệu đồng lại kéo xe đi. Ông cũng chỉ diễn cho bà Việt kiều thôi, chị em diễn viên quốc nội có đau bụng té re ông cũng thây kệ.


Có những khi giữa nghệ thuật và chơi ngông chỉ cách nhau một sợi tóc, người hám chơi ngông nhân danh nghệ thuật  bày trò thiên thối không nói làm gì, kẻ không bíêt cũng a dua, bày hết trò này sang trò khác vô cùng rởm đời.


Hội hoạ đến kì bế tắc mới phịa ra mấy món sắp đặt, trình diễn, tung hô nghệ thuật thị giác, ta cũng  như tây nhiều người cũng kiếm đựơc kha khá thành công. Nhưng lắm kẻ thích chơi ngông cứ thỉnh thoảng bày ra mấy trò ngố ngố ngông ngông rất chi là tức cười.


 Vô Sài Gòn thấy trên đường phố có một đám đông túm tụm, không biết chuyện gì mới chấm chấm phẩy phẩy tới xem, hoá ra mấy ông đang trình diễn món nghệ thuật đường phố. Góc này mấy ông tô quét  sơn đầy mình, kẻ đứng người ngồi giống mấy ông điên ở chợ quê; góc kia mấy cô cũng sơn quét tùm lum, cứ hai cô một cột dính lưng bịt mồm bịt miệng đứng trơ giữa nắng trời. Không màn mở đầu chẳng màn kết thúc, cứ ra đó đứng, đứng chán khách hết thì bỏ về. Hi hi nghệ thuật kiểu đó thì đám con nít chúng nó còn bày ra lắm trò còn quái đản hơn nhiều.


Hoạ sĩ V., ông này có tranh bán rất chạy, một hôm tới rủ đến xem một cuộc trình diễn của ông người Pháp gốc Việt, nghe nói ông này nổi đình đám bên Pháp lắm. Nghe thế mới cất công đi xem. Tới nơi thấy một bể lươn con nào con nấy bằng ngón tay dài hai gang đều nhau tắm tắp. Riêng việc ông đi chọn lươn được mấy trăm con lươn đều nhau như thế cũng đã phục lắm rồi.


Trên bể có một rổ to bánh mì ổ. Mọi người chờ mỏi mắt, bây giờ mới thấy ông xuất hiện, cúi chào khán giả rồi tụt quần nhảy vào bể lươn. Ông ngồi bắt từng con lươn nhét vào vào bánh mì, nhét hết rổ bánh mì cũng hết luôn mấy trăm con lươn, ông nhảy lên mặc quân, cúi chào khán giả. Chẳng biết đây là nghệ thuật thị giác hay nghệ thuật tào lao nữa, giá phát cho mỗi người một con lươn về nhậu còn thấy có ý nghĩa hơn.


Nhưng ông này còn chưa ngông bằng cái ông Hàng Bài, là nói cuộc trình diễn ở Hàng Bài. Ông này chơi mới thất kinh.  Cái phòng rộng rinh rang chỉ có một ông ngồi chọc ngóc. Trên bàn có mấy chục chai La vie. Bụng nghĩ không biết ông này trình diễn cái gì, chỉ thấy lúc lúc ông bật nắp chai La vie ra uống.


Hồi lâu mới thấy một vũng nước đái dưới chân ông. Té ra ông này uống nước La vie vào cho đầy bụng rồi thải  nước tiểu ra cả quần. Hi hi trên uống nước La vie dưới cứ thế đái ướt quần gọi là nghệ thuật a?


Chợt nhớ những năm tám mươi ở Rumania có cuộc triển lãm xilip phụ nữ. Ông này chẳng phải hoạ sĩ hoạ siếc gì, ông chỉ là con trai của ông Nicolae Ceausescu, vua của Rumania thơì đó. Bố làm vua bòn rút của cải của dân, con lấy tiền đi chơi gái. Chơi cô nào xong thì lấy cái xilip về làm kỉ niệm, được mấy trăm cái thì làm cuộc triển lãm chơi vui. Ngông thế là cùng, nhưng giả có đến xem cũng còn chút gì đó thú vị chứ không phải bực mình điên tiết vì quá mất thì giờ như đến với mấy cuộc trình diễn ngông kia.


Ôi ngống ngỗng ngồng ngông, nghĩ mà phát ớn