Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2009

Góc làng 1+2+3


Góc làng nhắc đến phong tục xưa để nói đến những chuyện chướng tai gai mắt ngày nay, nhằm góp một tiếng nói xây dựng đời sống văn hóa mới ở nông thôn. Bắt đầu từ trong gia tộc đến làng xóm và xã hội.


Ngày nay ra đường nghe thiên hạ nói luyên thuyên về giữ gìn bản sắc dân tộc, đua nhau bàn về văn hóa làng, phong tục Việt… bọ cũng a dua bàn theo, trúng đâu thì trúng, he he


 


 


1.   Sinh nở chết dở tục quê


 


 



Xưa nay chị em sợ nhất kì sinh nở, mang nặng đẻ đau vất vả khổ cực đã đành, sợ nhất trong tháng đẻ với đủ thứ kiêng khem.
Ngày nay nhiều chị em sinh xong chẳng thấy kiêng khem gì, vừa sinh đã ra gió, ăn uống lung tung, tắm rửa cũng giống người thường. Như thế cũng chẳng hay. Nhất thời thì thấy tiện lợi, khỏe khoắn nhưng về lâu dài có thể đó là mối họa khôn lường. Người ta nói chị em ngày nay sinh nở vài lứa đã thấy già khú, mau hư người cũng duyên do không chịu giữ gìn các kì vượt cạn.

Sinh nở không thể không kiêng khem nhưng kiêng khem như nhiều nơi thì thật đáng sợ.


Nhà có người ở cữ kín như bưng, tối thui. Cái buồng nằm chỗ che chắn không còn một khe hở nào, mẹ con bị nhốt y chang cái xà lim, thiếu sáng thiếu khí. Lại thêm cái tục nằm than, xông muối. Suốt tháng ở cữ, dưới gầm giường luôn có nồi than to, quạt lửa đỏ rực. Mùa đông đã nóng bức, mùa hè còn chịu sao nổi. Nhiều nhà than bốc lên cháy sém cả chiếu vẫn bắt mẹ đẻ cứ thế nằm cho trọn tháng.


 Ngày nào cũng  một lần xông muối, hơi nước nóng cộng hơi muối bốc lên ngột ngạt vô cùng. Người trong chịu không nổi vừa nhấc đầu lên, kẻ ngoài đã vội vàng dúi đầu xuống. Nhiều mẹ đẻ sức yếu chịu không nỗi ngất luôn.


Sinh nở cũng phải xông hơ nhưng chớ đem mẹ đẻ nướng thịt hun khói kiểu vậy có ngày mất mạng chứ chẳng chơi.


Ăn uống cũng ghê răng. Mới sinh cứ nhè cơm chấm muối mà nhai, đôi khi được chấm tí nước mắm, tuyệt không có gì hơn. Mẹ đẻ ăn uống chẳng khác tù thực dân đế quốc ngày xưa, thật đáng sợ.


Được một tuần thì cho ăn thịt cá, ròng một thứ cá bống, thịt heo kho  rim mặn đắng. Nhiều nhà bắt mẹ đẻ ăn cá bống kho rim ròng rã một tháng trời, đến mồm miệng lưỡi, cổ họng cũng bỏng rộp đừng nói ruột gan.


Có nhà ngày nào cũng ép cho mẹ đẻ ăn chân giò cho tốt sữa, sáng ăn trưa ăn chiều ăn, chỉ ngửi cái mùi thịt mỡ đã muốn ọe, thế mà cứ phải nhắm mắt nhắm mũi nuốt cho bằng hết. Kinh hồn.


Cho nên việc gì cũng thế, cứ nghiêm trọng hóa, phóng đại cái sự kiêng khem…thì lợi chẳng thấy đâu mà hại đã nhỡn tiền. Nhiều mẹ đẻ thoát khỏi tháng ở cữ không khác gì thoát khỏi địa ngục trần gian, sợ lắm thay.


 


2.Cúng mụ chén chú chén anh


 


 


Xưa mới sinh con ba ngày người ta đã tắm rửa cho con rồi làm cái lễ cúng, đầy tháng làm cái lễ nữa, đến trăm ngày lại làm lễ. Bây giờ tục ấy không còn, chỉ đầy tháng mới làm lễ cúng thôi, may.


         Lễ cúng mụ xưa cũng đơn giản. Người ta bày mâm cỗ, trên đó có 12 đôi hài giấy, 12 miếng trầu, 12 con cua đồng, 12 con ốc, 12 miếng bánh đúc để cúng 12 bà mụ.


          Tục này hay, nó không những chứng tỏ lòng thành biết ơn  trời đất đã sinh thành đứa con cho gia đình, mà còn là cái lễ xác nhận từ nay đứa bé là thành viên của gia đình, bà con chòm xóm.


          Lúc này đứa bé được đem từ buồng sinh ra nhà ngoài. Khách khứa đến thăm, mừng đứa bé những đồ vật nho nhỏ, đồ chơi và áo quần, coi như lần đầu tiên trong đời đứa bé có của nả riêng. Ai nấy lắm dấu trên trán đứa bé cho nó nhớ mặt mình, nói mấy lời chúc phúc, vui vẻ cảm động lắm.


          Về sau người ta cho là cúng bà mụ thì cũng phải cúng gia tiên, xin ông bà phù hộ độ trì cháu con được khỏe mạnh. Thế là phải biện vài ba mâm cỗ, mời bà con nội thích đến ăn mừng con cháu.


          Nhưng nội thích mời mà ngoại thích không, bà con xóm giềng không thì cũng không đành, lại phải làm thêm năm mười mâm nữa. Cứ thế có nhà phải biện tới vài chục mâm, tốn kém vô cùng.


          Ngày nay nhiều nhà đầy tháng con không thấy cúng bà mụ, cũng chẳng thấy cúng gia tiên, cứ bày cỗ ra chén. Đôi khi bà con nội thích không thấy mời, toàn mời bạn bè, dồng môn, đồng lứa, đồng cơ quan… cứ thế là chén.


          Người đến chén cũng chỉ biết đến chén thôi, chẳng biết mặt mũi vợ con người ta ra sao, nhậu say rồi về, lễ cúng mụ y chang một bữa nhậu nhẹt bùi khú ngày thường.


          Nhiều nhà lấy lễ cúng mụ làm cái ngày tăng thêm thu nhập. Khách đến mừng toàn phông bì, bố mẹ nhận bố mẹ tiêu, đứa bé là nhân vật chính bỗng nhiên bị ra rìa.


          Rồi thì lễ cúng mụ biến hóa thành lễ khoe giàu, nhà người ta mổ lợn, nhà mình phải mổ bò; nhà người ta ba chục mâm, nhà mình phải trăm mâm. Nhiều nhà con vừa ra đời đã phải lo chạy vạy nợ nần tướt bơ để làm cái lễ đầy tháng, khốn khổ vô cùng.


Hài hước nhất là lễ cúng mụ là cái lễ bắt cấp dưới cống nộp. Kẻ nghèo thì nộp tiền việt, người khá nộp tiền đô. Rồi xe máy, ô tô, vàng ngọc châu báu có cả.


Thành ra mới có chuyện có nhà một năm làm lễ cúng mụ mười hai lần là vì thế. Ôi chao là buồn.


 


3. Nuôi con thơ… khù khờ thì hỏng


 


          Xưa nay ở quê chuyện nuôi trẻ sơ sinh thật lắm chuyện nhiêu khê. Mẹ trẻ thì thiếu kinh nghiệm, khi thai nghén ít chịu khó sưu tầm sách vở đọc, nhà quê xa xôi ít ai về đấy tuyên truyền giáo dục. Mẹ già sinh nở lâu ngày cũng quên. Hễ con đau ốm, ai bày cái gì làm cái đó, lắm nơi dựa vào những cái tục rất buồn cười, thậm chí nguy hiểm, thế mà nhiều người cũng tin theo.


          Vẫn biết dân gian có những bài thuốc chữa bệnh con nít rất hay. Ví dụ khi con đầy bụng, bắt một con gián, nướng hoặc rang rồi giã bột, hòa với dầu hỏa bôi rốn con, bụng trẻ xẹp liền. Hay con nít tưa miệng thì lấy lá cây hoa cúc đất rửa sạch giã lấy nước, lấy chút hàn the cho lên thìa cà phê nướng chảy hòa với nước hoa lá hoa cúc đất. Lấy cái lông gà đã tiệt trùng, chấm nước đó quét miệng con, vài ba lần sạch biến. Hay lắm.


          Nhưng biết bao bài chữa mẹo vô lý đùng đùng vẫn được dân quê ta hồn nhiên sử dụng, lắm khi nguy hiểm chết người mà không biết.


          Con nít nổi mận ngứa, tây y thì bảo là dị ứng, dân ta thì gọi là mề đay, hay mận tịt. Cái này dễ chữa không, nhưng nghe người ta bày lấy cái nón mê đặt bảy hay chín miếng trầu đặt ngã ba đường cúng ông Cầu bà Quán. Trong nhà con ngứa khóc, ngoài đường mẹ sì sụp cúng vái. Cúng mãi chẳng thấy lành vẫn cứ cúng. Đã thế thấy con ai nổi mận lại hăng hái bày cho người ta cúng nữa. Lâu ngày thành cái lệ cúng ông Cầu bà Quán không ra làm sao.


          Con nít khóc dạ đề thì nhất định nó có vấn đề gì đấy, cần đến bệnh viện khám xem sao, đừng có nghe người ta nói cứ để nó khóc hết ba tháng mười ngày là hết khóc rồi cứ để nguyên đấy, không làm gì, nguy hiểm vô cùng. Cũng đừng nghe người ta bày lấy cái cọc chuồng lợn ném xuống gầm giường thì con thôi khóc. Hoang đường. Làm thế con khóc cứ khóc, chuồng lợn hỏng cứ hỏng. Ấy là chưa kể chuyện hôi hám, bẩn thỉu.


          Con trẻ ngộ độc thức ăn, rối loạn tiêu hóa, đau bụng khóc ngặt nghẽo không lo đưa đi trạm y tế, cứ tin cách chữa mẹo- mượn người nhổ bão, nhổ cục tóc trên đầu mẹ là khỏi- Làm thế thì có nhổ trọc đầu mẹ con cũng chẳng khỏi đâu.


          Nhiều nơi có cách chữa bệnh mất vệ sinh kinh hồn. Trẻ con hay trớ là do cách cho con ăn không đúng, hoặc con có vấn đề về đường hô hấp, chuyện đơn giản thế không lo đi gặp bác sĩ người ta bày cho, nghe người ta xui ra múc nước lòng đò cho con uống. Ôi thôi, làm thế con không chết cũng mắc bệnh truyền nhiễm, oặt oẹo suốt đời.


                        Cho nên đừng nói con cái sống chết có số, tại trời không cho nuôi, tại mình khù khờ đi tin mấy chuyện xàng bậy cả mà thôi.

Văn tế thi cử An Nam



Hỡi ôi! 


Thi cử An Nam ; lòng dân trời tỏ.


Mười  hai năm đèn sách, chưa chắc còn danh nổi tợ phao; một cuộc vượt vũ môn, tuy là rớt  tiếng vang như mõ.


Nhớ linh xưa:            


Cung cúc chấp hành; toan lo sở, Bộ.


Chưa quen nói thật, đâu biết làm ngay; chỉ biết khai man, biến không thành có.


Việc dối, việc gian, việc bơm, việc nịnh, tay vốn quen làm; tập liêm, tập chính, tập kiệm, tập cần, mắt chưa từng ngó.


Ôn tập tủ phập phồng hơn mươi tháng, trông tin quan như trời hạn trông mưa; mùi lộ đề vấy vá nửa trăm năm, ghét thi thật như nhà nông ghét cỏ.


Bữa thấy sở về thăm trường lớp, muốn tới xun xoe; ngày xem trát Bộ nhắn nhe, muốn ra bợ đỡ.


Một núi sách ôn đồ sộ, há để trên thua lỗ được a; hai tốt Bộ phán chói lòa, hay là để treo dê, bán chó.


Muốn giật cờ, bằng, phần thưởng, phen này xin ra sức báo công; chẳng thèm ôn tập luyện thi, chuyến này dốc ra tay quan hệ.



Khá thương thay:


Vốn chẳng phải học hàm, học vị, theo dòng mua tước bán danh; chẳng qua là dân ấp, dân lân, giỏi chạy chọt nên ông này bà nọ.


Thanh tra đoàn to toán nhỏ, cưỡi ngựa xem hoa; giám sát tốp dưới tổ trên , nghe hơi nồi chõ.


Ngoài cật có một manh áo vải, phải lo che cho hết phao thi; trong tay cầm một ngọn bút bi, cần giấu kín mobile, ipod


Phao thi nhét trong nịt ngực,  cố bôi cho hết sáu câu; công thức chép kín hai đùi, toan nuốt trọn mấy bài thi khó.


Chẳng quản thanh tra, giám sát, đạp rào lướt tới, có họ cũng như không; nào sợ bảo vệ, công an, xô cửa xông vào, liều mình như chẳng có.



Kẻ câu phao, người  người tin nhắn, làm cho giám thị thất kinh; bọn hè trước, lũ cửa sau, trối kệ  hội đồng nhăn nhó.



 

Ôi !


Những lăm đổi mới trường thi; đâu biết ngọn tre đơm đó.


Một giấc ủy viên rằng chữ hạnh, nào hay kiếm mướt mồ hôi; trăm năm phó thủ tướng ấy chữ quy, vận hạn xem chừng cũng khó.


Đoái trông tốt nghiệp thí sinh mấy vạn sầu giăng; nhìn chốn học đường, già trẻ hai hàng lụy nhỏ.



Chẳng phải học thật, dạy hay bốn cõi, mà chống bệnh thành tích cho cam tâm; vốn không tu nhân, tích đức lâu năm, mà hiệu lực bốn không cho đáng số.



Nhưng nghĩ rằng:


Đã thi thì phải đỗ, tài bồi trường, sở bằng khen; phết phẩy cho vài điểm thêm, mắc mớ chi ông cha nó.


Vì ai khiến thầy trò khó nhọc, tốn kém quà cáp phông bao; vì ai xui gửi gắm  cho nhau, mớm bài làm hộ.


Phải biết chi cho ban phúc khảo, thay bài thi thêm điểm dổm, mới gọi là khôn; Chớ nghe theo đám thật thà, không luồn dưới, chẳng đút trên, thế thì trượt cho chỏng vó.



Thà tốn mà được bằng tốt nghiệp, về theo tổ phụ cũng vinh; hơn còn mà chịu chữ hỏng thi, năm sau lại thi rất khổ.


Ôi thôi thôi !                         


Dột từ nóc, quanh năm hô khẩu hiệu, tấm lòng son vứt xó chẳng ai dùng; chuyện thi đua nói thế để mà chơi , chỉ tội nghiệp đám trung thần tưởng bở.



Đau đớn bấy, mẹ già ngồi khóc trẻ, tiền ôn thi ba sào lúa chưa xong; não nùng thay, vợ yếu chạy tìm chồng, bầy thi hỏng vật vờ trước ngõ.


 



Ôi !


 Hết  một mùa thi, vạn người kêu khổ.


 Trên dưới vẫn quen lề thói cũ, hèn chi bốn phía mây đen; ông cha ta nói lắm mỏi mồm, ai cứu đặng một phường con đỏ.


 Học mà dối, nhà rồi còn khổ, bà con buồn chúng bạn cười chê; thi mà gian,  nước sẽ u mê,  nền giáo dục muôn đời khốn khó.


 Học phải thật, thi càng phải thật, mới giúp cho đất nước chấn hưng, muôn kiếp nguyện giữ gìn xã tắc; sống vì dân, thác cũng vì dân, lời dụ dạy đã rành rành, chớ bán đứng sông này núi nọ.


Nước mắt trường thi lau chẳng ráo, thương vì hai chữ thi đua; bằng tốt nghiệp mực chưa khô, cám bởi một câu thành tích.


Hỡi ôi thương thay !


Có linh xin hưởng.


( Ảnh chôm từ blog Tú Trinh)

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2009

Dustin Diaz's Daily Dose

A number of people have pointed me to Dustin Diaz's 365 Project. And while this is certainly not the first of its kind to come down the pike, Dustin has inserted a couple of twists that make his project right up our alley.

Get your One-A-Day shot, inside.

__________


Light and Steady

First of all, Dustin is using much of his photo marathon to explore what he can do with flash. And while that sounds all laudable and romantic and stuff, I can tell you from experience that there is nothing like a long-term project to expose your "camera expertise" as nothing more than a bag of tricks -- and a shallow bag of tricks at that.

At least that's been my experience when doing long-term projects. Which is exactly why you do them, of course -- to grow, practice, discover your limits and then expand them out of sheer necessity.

But Dustin has added another Strobist-friendly aspect to his daily grind: Lighting diagrams for many of his photos. That's right, not only is he shooting a lit photo a day, but he is also spelling out his techniques for anyone following along.


If Only I Had that Kind of Time...

So, what kind of loser has enough free time on his hands to light, shoot, diagram and publish to the web non-stop? (aside from the obvious, of course.)

Well, if you are a Gmail user, you have Dustin to partially thank for it. Dustin was an engineer on that team at Google. As for myself, I am not sure how that Gmail tech stuff works. But you can get a basic idea with this video.

Dustin worked at Yahoo before that, and recently moved over to Twitter. In fact, he announced his resignation from Google with a tweet. The guy's got flair, I'll give him that much.

But suffice to say, he is a plenty busy guy to be tackling a significant project like this. And if you are interested in trying a 365 yourself, I got a chance to shoot some Q's at him about his year-long journey thus far. So I'll just shut up and let him do the talking.

(As always, click on any of the pix to get to the Flickr page, which in turn will point you to his lighting diagrams.)
__________


Dustin Diaz on the 365

Q: Talk a little about the framework for the project. Has this been harder than you expected, or has your lighting grown easier and more intuitive because of the repetitive nature of it?

Doing a "365 project" is of course, not uncommon among photographers. To give some brief history, I had already been taking pictures several months prior to even beginning the project. In regards to daily shooting, I have been a photographer for four years.

You know the old saying -- "you need a camera to take pictures". So I carried mine everywhere. However, moving into the 365, the point was not to see if I can push the shutter every 24 hours (that's easy) but rather to invoke the challenge of being a creative editor. Choosing just one image from a bunch is hard -- really hard. And then starting that process all over again the next day, well, that's just exhausting.

I have, however, found it easier over time in deciding what photo I want to take each day by simply focusing on single-themed photos. This is as opposed to going out and taking a variety of photos and then having to decide between having "too many" photos at the end of the night.

In regards to being "harder than I expected," it has been. But that's only because expectations continually change, and the level of expected quality grows and having an audience that gives constant feedback is terrifying! But once you have an audience, you can't stop. Or at least, I can't.

As far as "lighting" goes (since this is the Strobist blog, after all) it's a double-edged sword. It's easy to fall into the trap of taking the same photo using the same light settings, but in different locations. But part of the goal of the 365 is to try new things, make mistakes, and do things out of the ordinary.

For example I never thought I'd be running in the middle of traffic, leaving a tripoded camera in a windy suicide lane, clamping lights to people's garages, or paying homeless teenagers to trigger the shutter. But to quote a friend, it's like "taking crack, responsibly." Being a daily strobist is hard, yet addicting, but one must be responsible enough to put the gear down for a day, and then let your next idea wait another day.


Q: Speaking of that, has the project revealed the limitations of your bag of lighting tricks? Are hitting a wall, or are you growing as a result of those exposed boundaries?

Yes, there are limitations, but first, a quote from Michael Freeman from his book The Photographer's Eye:
"The important decisions in photography are those concerned with the image itself: the reasons for taking it, and the way it looks. The Technology, of course, is vital, but the best it can do is to help realize ideas and perception"

Thus, in one sense, to say one is only as good as their equipment is a bad outlook. I am, however, at a point in my photography career where I've set myself up to mostly "not worry" about gear. Between my wife Erin and I, we have six speedlights and six PocketWizards. Needless to say, I don't feel hard done by when it comes to lack of light. The only real limitation is my imagination (for lack of a cheesier expression). And no amount of gear is going to solve the problem of making a good photograph with meaning. So yes, this is difficult.

From an Engineers perspective, one would think there's only so many combinations of lighting setups before you're doing the same tricks over. And nobody wants to be a one-trick pony — at least I don't.

But to this point, there are only three things that have gotten easier:

1) leaving the house
2) setting up
3) tearing down


Therefore, the biggest stumbling block each day is the "what" and "where"-- and the occasional "how much time do I have before midnight," which has happened on several accounts.


Q: You famously swapped horses from Google to Twitter. At Google, there is a decent-sized community of photographers, and even a pretty tight group of guys into small-flash lighting. Is there a similar cadré at Twitter? If not, have you seen any interest from others due to your project?

Google is an Engineering company. They have a photography mailing list. Most of the subjects that popped into the list were related to pixel density, f/stops and lenses with an infrequent link to someone's personal photos requesting a critique.

None of these are bad things, as they represent the culture quite well. And as far as I remember, very few were into strobist photography. I had helped organically grow one small group within the Gmail team, and it became quite fun for a lot of us.

On the flipside of the coin, I am more interested in the art of photography. For example, learning the inverse square law was fun for a few days. But in the end, it's only a mean to an end. Taking photographs that actually evoke emotion is what I am after, and light plays a major factor into creating that feeling.

Nevertheless and to the point, Twitter is a much smaller company (in regards to employees). And there is no photography community. If anything, there is a strong coffee cadré, which I will happily embrace. The goal was to lead the Frontend Engineering team, not seek camera friends.


Q: What advice would you have to anyone considering a 365 project? I.e., in retrospect, would you deliberately choose a broad or narrow visual framework, and why?


For anyone crazy enough to do anything out of the ordinary for 365 days, you WILL get tired. But specifically for photographers, find inspiration in other places besides photo websites.

Watch an episode of LOST or Heroes, then perhaps go buy a comic book. (Hey, I'm not even into comics, but there is some good strobist inspiration in those things). Or better yet, just leave the house knowing you can't come back without taking at least ONE good photo that you're happy with.

And lastly, reflect often. Notice your own improvement and try to out-do yourself — not others. It does not take a 365 to do this. I mainly chose my custom 365 framework to bring forth challenges that were appropriate to what I wanted to get out of it. Therefore broad or narrow, whichever framework someone chooses, I believe self-challenges are always a great way to better oneself.
__________


Oh, and Speaking of Twitter

Back at Strobist International HQ, we know we have been extremely neglectful of late in the Twitter department. It started off on it last summer, with more enthusiasm than long-term strategy. Then the upstream conversation quickly got to take up far too much time in the workday. It was kinda like trying to take a sip out of a fire hose.

Right now, it is still dormant. But I am finally off of my travel merry-go-round and trying to work out a system that will be sustainable. If you want to be onboard for whatever ends up happening, you can click to follow here.

The only thing I can promise is that, for a little while at least, it'll basically be the sound of crickets chirping (tweeting?) in the distance. But when I decide how to light it up again, you'll be the first to know.
__________


Links:

:: Dustin's 365 Site ::
:: Dustin's Lighting Diagrams ::
:: Follow Dustin from the Heart of the Twitterverse ::

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2009

[OT] PSA: Careful With Those iPhones, People

I will be the first to admit that the iPhone is a great little device for photographers to carry around -- web, phone, portfolio, camera, etc. But they can bring with them a completely new set of dangers. You can be tempted to be shooting pictures when you probably should be concentrating on other things.

Regular readers of Chase Jarvis' blog already know this, but he was recently involved in a minor traffic incident while filming a promo for this Friday's talk at the Art Director's Club of Denver. It was even caught on tape:



As if that is not warning enough to be aware of your surroundings, now McNally is having attention-deficit-related problems, too:
__________



A word to the wise is sufficient: Let's be careful out there, people.

I you are in Denver, head over to the ADCD this Friday. And if you are anywhere else, check out Joe's completely redesigned new website.

Just make sure you look both ways before crossing the street.
__________

LINKS:

:: Chase Jarvis Blog ::
:: Joe's New Digs ::
:: Art Director's Club of Denver ::

Bạn văn 13






Mình quen Hữu Thỉnh năm 1980, hồi đó anh về học trường viết văn Nguyễn Du khoá I, ở khu tập thể Vân Hồ. Đọc thơ anh trước đó, bài nào cũng thích, đặc biệt bài Chuyến đò đêm giáp ranh, đọc lần thứ 2 là thuộc liền.

Năm 1978-1980 có hai trường ca mình thích mê man, cho đến bây giờ vẫn thích, đó là trường ca Những người đi tới biển của Thanh Thảo và Đường đến thành phố của Hữu Thỉnh. Mình học Bách Khoa năm cuối, đọc xong hai trường ca này thì mặc nhiên coi hai ông này là trời, suốt ngày mơ làm sao mình có được dăm câu thơ hay như thơ họ.

Hồi đó hầu như chiều nào mình, thằng Phong ( Nguyễn Thành Phong), thằng Hạnh ( Hà Đức Hạnh) cũng mò sang khu trại viết Vân Hồ, ngồi hóng chuyện Nguyễn Trọng Tạo, Chu Lai, Thái Bá Lợi , Xuân Đức v.v. rồi về bóc phét với tụi bạn Bách Khoa ông Tạo nói với tao thế này, ông Chu Lai nói với tao thế kia… Tụi nó nghe thế thì phục lắm, đã! He he… 

Qua lại nhiều lần nhưng sợ không dám vào phòng Hữu Thỉnh, cứ liệng qua liệng lại cửa. Một hôm anh nhóng cổ ra gọi Lập à, vào đây vào đây em, tiếng gọi thân thương trìu mến như anh trai gọi em, mình cảm động quá.

Sau thấy anh gọi thằng Phong, thằng Hạnh cũng thân thương trìu mến như thế, rồi anh cũng gọi mấy thằng sinh viên trường Tổng hợp ti toe làm thơ viết văn như tụi mình cũng trìu mến thân thương không kém gì, thì hơi bị thất vọng.

Hơi thất vọng tí thôi chứ mình vẫn đắm đuối Hữu Thỉnh. Có đứa nói Hữu Thỉnh giả lắm, đãi bôi có mùi, tiếp đón thì ân cần lắm, xong rồi quên béng chẳng nhớ thằng nào ra thằng nào. Mình nghĩ cái lũ con nít ranh như mình được anh ấy gọi như thế, tiếp đón như thế là tốt quá rồi. Người ta tha đuổi cổ ra khỏi phòng là may, còn đòi hỏi này nọ.

Lấy sợ sinh con


Phiếm đàm


Hôm nay sinh nhật May ơ, mình mua tặng nó cái mobile, chị thích lắm, lúi húi bấm bấm nháy nháy suốt buổi. May ơ là con út, khi mới có nghén hai vợ chồng lo thắt ruột, sợ đẻ ra một cu nữa, tam nam bất phú thì toi. Đến khi thấy cái hĩm của nó, mình sướng quá hét vang. Thằng Tuấn bác sĩ nói cái ông này thấy cái bướm mà mừng còn quá được thấy Ngọc Hoàng.


Mình có ba đứa con sinh ở ba tỉnh, cu Bi sinh ở Huế, cu Líp sinh ở Quảng bình, còn May ở sinh ở Quảng Trị, hì hì cứ y như vừa đi vừa đẻ dọc tỉnh Bình Trị Thiên.


Tự nhiên nhớ cái chuyện lấy vợ sinh con của mình, thấy cũng tức cười.


Trên ba chục tuổi rồi vẫn chưa vợ, thằng út là cu Vinh đã lấy vợ sinh con rồi mà mình vẫn chưa. Mạ mình thở vào thở ra, ngồi bếp một mình khóc ri rỉ khóc, thấy thế mà ái ngại quá. 


Chuyện đời lắm nẻo

Minh hoạ Đỗ Đức

Kí sự vỉa hè

1. Ngày trước còn đi làm mình rất thích ăn sáng tiết canh lòng lợn ở vỉa hè đầu phố gì quên mất tên, gần phố Nguyễn Du. Ăn lâu ngày quen, cứ thấy mình ra là bà chủ cắt hai miếng tiết to, một khúc dồi, một vốc lòng non, bữa nào cũng giống bữa nào.Khách ăn sáng quanh đi quẩn lại cũng vài chục anh, tuyệt nhiên không có đàn bà, lâu ngày rồi cũng quen mặt cả. Chẳng biết tên nhau nhưng gặp nhau là gật đầu cái, cười cái, một anh một bàn nhỏ một cái đòn một bát tiết một đĩa lòng một cút nhỏ rượu, vừa ăn vừa nói chuyện râm ran, chuyện gì cũng dễ dàng nhất trí, chưa khi nào cãi nhau.

Ngườì này nói tiên sư thằng Liverpoll đá ngu thế. Lập tức ngườì kia hùa theo, nói đúng rồi, đá ngu như bò. Người nọ nói đúng đúng, cái thằng Owen đá như bòi, tôi mất năm xập vì cái thằng đó, tức thế….cứ thế là râm ran.



Người này nói tối qua xem ti vi, sư bố cái thằng thứ trưởng nó nói thối inh, ngu thế. Lập tức người kia lên tiếng ngay, tối qua tôi cũng xem, mẹ cái thằng nhà quê. Người nọ nói ôi giời tôi lạ gì thẳng đó, nó trước kia làm ở sở..cứ thế là ồn ào.

Toàn nhất trí không, hay cực.

Có hai ngươì đàn ông chưa bao giờ ăn sáng nhưng luôn có mặt, cả hai đều mù, chừng bốn năm mươi tuổi.

Ngườì thứ nhất gọi là ông sáo mũi, ông thổi sáo mũi ăn xin, chuyên ngồi gốc cây thổi hết bài này sang bài khác. Thoạt nhìn cứ tưởng ông ngồi thổi sáo vi vu chơi vui, không quan tâm đến ai, nhưng hễ có người vào quán là ông rời gốc cây đi đến, rê cái sáo ngoáy hai vòng trước mặt khách rất điệu, người cho một ngàn, kẻ cho hai ngàn, xong ông lại về ngồi gốc cây.

Không hiểu sao ông biết ngay người mới đến, đi tới đúng chỗ người đó không hề mò mẫm, cứ y như người sáng.

Đụng khi mọi người ồn ào, tranh nhau nhất trí thì ông nhảy ra, rê cái sáo ngoáy hai vòng trước mặt mỗi người. Đang phấn khích chẳng ai tiếc một hai nghìn. Tính ra mỗi buổi sáng ông thu được năm bảy chục nghìn chứ không ít.

Người thứ hai gọi là ông biết rồi. Khác với ông sáo mũi, ông này đi đứng loạng quạng, cái gậy cầm trong tay cứ chấm hai ba chấm bước một bước. Hễ ông bước lệch sang chỗ nào đó, có người nói đi lối này ông ơi, ông nói át đi: biết rồi, cầm gậy chấm một hai ba chấm bước một bước, lại đi lệch, người khác nhắc đi sang bên này ông ơi, ông lại nói át đi: biết rồi, giọng như tự ái.

Mình rỉ tai anh ngồi cạnh, nói hai ông này ở đâu mà sáng nào cũng ra đây, anh ngồi cạnh nói trên gác, họ là anh em. Ngó lại thì thấy họ giống nhau như lột. Mình gật gù, nói hay hay, cũng là mù, người này không thấy gì, người kia như sáng. Anh ngồi cạnh cười sật sật, nói ông sáo mũi là ông mù, ông biết rồi là ông đui. Ông đui là anh, ông mù là em. Mình chả hiểu sao, chỉ nhăn răng cười.

Ông biết rồi không ăn gì, chỉ đứng hóng chuyện. Hễ ai nói, ông liền nghếch tai về người đó. Bất kì chuyện gì, người ta chưa dứt lời ông đã khua cái gậy cái, nói đúng rồi, tôi đã bảo rồi chứ.

Một người nói mẹ, thằng trọng tài ngu, việt vị đâu mà việt vị. Ông khua cái gậy, nói ừ đúng rồi, tôi đã bảo rồi chứ. Người này nói tôi thấy rõ ràng không việt vị, ông khua cái gậy, nói ừ đúng rồi, rõ ràng…. tôi đã bảo rồi chứ.

Một người nói cái thằng thứ trưởng, nó nói lấy dân làm gốc cứ leo lẻo, bố mẹ thì đối xử không ra cái gì, tôi ở gần nhà nó tôi biết. Ông biết rồi khua cái gậy, nói đúng rồi, tôi đã bảo rồi chứ, có ra cái gì đâu. Người này nói mẹ, tôi thấy rõ ràng nó vừa đứng đái vừa mắng bố nó, ông biết rồi lại khua cái gậy , nói ừ đúng rồi, rõ ràng… tôi đã bảo rồi chứ.

Mình rỉ tai anh ngồi cạnh, nói ông em thì đi kiếm tiền còn ông anh suốt ngày đứng hóng chuyện, anh ngồi cạnh cười sật sật, nói thì thằng đui chỉ đạo thằng mù chứ sao. Mình cười khịt khịt. Anh ngồi cạnh rỉ tai mình, nói họ có vợ chung đấy. Mình ngạc nhiên vô cùng.

Dần dà mới biết họ bị mù bẩm sinh, bố mẹ nuôi họ đến tuổi trưởng thành thì chết, hai anh em sống với nhau. Ông biết rồi đi đứng loạng quạng, tính lại lười, vỗ vai ông sáo mũi, nói tao trông nhà quét nhà dọn nhà chùi nhà bảo vệ nhà cửa, mày chỉ mỗi việc thổi sáo kiếm tiền thôi, quán triệt chưa. Ông sáo mũi gật gật, nói quán triệt.

Từ đó ông sáo mũi đi thổi sáo ăn xin, cũng chẳng đi đâu xa, chỉ quanh quẩn cái vỉa hè này thôi, thế mà cũng kiếm đủ ăn, còn mua được cái đài nghe tường thuật bóng đá.

Hễ có trận bóng đá là hai anh em hò hét như vỡ chợ. Ông sáo mũi nói rồi lên rồi, ông biết rồi nói ai lên ai lên, ông sáo mũi nói Hồng Sơn lên rồi, Hồng Sơn chuyền cho Đặng phương Nam, ông biết rồi hét Sơn ơi Sơn, đừng chuyền cho Đặng Phương Nam em ơi, nó đá ra ngoài đấy.

Ông sáo mũi nói bỏ mẹ, mất bóng rồi, thằng Kiatisac có bóng rồi, bỏ mẹ rồi, ông biết rồi hét vang Đức Thắng đâu, Đức Thắng đâu, chặn nó lại em ơi, đạp phát dập mẹ xương bánh chè nó đi cho anh, ông sáo mũi cũng gào lên, búng phát văng dái thằng Kiatisac cho anh, Đức Thắng ơi!

Tóm lại Thái Lan vẫn thắng. Ông biết rồi cầm gậy đập phát vỡ tan cái ấm, nói mẹ, lại thua bố nó rồi, ông sáo mũi đá vèo cái ghế, nói sư bố nó chứ, toàn thua thôi, đá gì mà ngu thế. Ông biết rồi lại cầm cái gậy đập phát móp luôn cái soong, nói đuổi mẹ thằng Riedl cho tao, ông sáo mũi lại đá vèo cái ghế, hét đuổi bố thằng Riedl đi.

Nhiều khi người qua đường cứ tưởng hai anh em đang đánh nhau, không, họ chẳng bao giờ đánh nhau, cãi nhau, cho tới một hôm…

Một đêm mất điện, trời nóng quá, ông biết rồi lò dò xuống vỉa hè, đứng tựa gốc cây hóng gió. Bỗng có tiếng đàn bà, nói anh ơi lại đây, ông nói biết rồi, cầm cái gậy khua khua dò xem người đàn bà đứng ở đâu.

Người đàn bà là cô điếm già, cầm cái gậy kéo ông lại, nói em đây lày anh, ông nói biết rồi, luờ quờ mò tới. Cô điếm già cầm tay ông đặt lên ngực, nói em có cái lày, ông nói biết rồi, bóp xoa bóp xoa, cười hi hí, nói hay nhể hay nhể. Cô điếm già cầm tay ông đặt vào háng, nói em có cái lày lữa, ông nói biết rồi, bóp xoa bóp xoa, cười hi hí, nói hay nhể hay nhể.

Ông biết rồi ôm chặt cứng cô điếm già, nói anh làm phát được không, cô điếm già đẩy ông ra, nói tiền đâu, ông nói biết rồi, đéo có, rồi bỏ đi. Cô điếm già nói một hai chục ngàn cũng không có à, ông biết rồi nói đéo có, cầm gậy cứ chấm một hai chấm bước một bước, túc tắc về nhà.

Cô điếm già chạy theo kéo áo ông biết rồi, nói nếu anh nuôi được em thì em về ở với anh, ông nói biết rồi, cô muốn làm vợ tôi à, cô điếm già nói vâng, ông biết rồi cười cái hậc, nói o ke… vợ thì vợ.

Ông biết rồi dắt cô điếm già về nhà, vừa lúc có điện, cô điếm già nói bật đèn lên, ông biết rồi nói đèn để làm gì, rồi ẩn cô điếm già xuống sàn, nói làm phát mau, không mất điện nóng chết.

Ông sáo mũi tỉnh giấc, vùng dậy hỏi ai đấy, ông biết rồi nói vợ tao. Ông sáo mũi ngơ ngác, nói vợ là sao? Ông biết rồi cười cái hậc, nói đ. mẹ thằng này hỏi khó thế.



2. Ông biết rồi kẹp cô điếm già suốt đêm, ông sáo mũi không ngủ được, đi vô đi ra, ngồi ban công thổi sáo hết chục bài, lại ra vỉa hè thổi thêm chục bài nữa trời vẫn chưa sáng, bực mình đá cái ghế, hét to anh tôi theo bướm bỏ em rồi. Ông biết rồi nhả vú hất mặt lên, nói cả thiên hạ ai không theo bướm, mày nói tao nghe.

Ông sáo mũi đứng giữa nhà khóc, khóc chán đứng thổi sáo, thổi sáo chán thì đá cái ghế cái, lại hét to anh tôi theo bướm bỏ em rồi. Ông biết rồi nhả bướm nhổm đít lên, nói thằng ngu, gì mà hét lên thế, vua còn đem đất đổi bướm, mình tao à.

Cô điếm già cười rích rích, bóp ông biết rồi cái, nói nhà mình không ngăn vách, cứ thông thống. Ông biết rồi vỗ cô điếm già cái bép, cười khé khe khe, nói nhà này toàn đui mù ngăn vách làm gì.

Cô điếm già lại cười rích rích, bóp ông biết rồi cái, nói dưng mà ló cứ đi qua đi lại, xí hổ chết. Ông biết rồi vỗ cô điếm già cái bép, cười khé khe khe, nó sư bố cái này mà biết xấu hổ, bọn đui mù sáng mắt hết rồi.

Cô điếm già cười rích rích, nói mau ôi mau, ông biết rồi cười khé khe khe, nói hay nhể hay nhể, cô điếm già cười rích, nói mau mau ôi mau mau, ông biết rồi cười khé khe khe, nói hay nhể hay nhể. Ông sáo mũi đứng ban công thổi đau cả mũi trong nhà vẫn chưa xong, ông rút sáo thở hồng hộc, nói nhà này loạn rồi.

Ông biết rồi đi ra ban công, nói mày không ngủ, còn đứng đó nói năng bậy bạ. Ông sáo mũi nói anh chị cứ bem bép thế bố ai mà ngủ được. Ông biết rồi nói biết rồi, ngày xưa bố mẹ bem bép mày không thắc mắc, tao mới bem bép chút xíu mày đã thắc mắc là sao.

Cô điếm già kéo ông biết rồi vào, nói quần chúng chuyên đề thắc mắc, anh quan tâm làm gì. Ông biết rồi cười khé khe khe, nói phải phải, nhà này anh tổ trưởng, em tổ phó, nó quần chúng. Cô điếm già túm tóc ông biết rối dúi mặt ông vài háng, cười rích rích, nói cái lày tổ trưởng chứ, ông biết rồi cười khé khe, nói biết rồi, phải phải.

Cô điếm già cười rích rích, nói mau ôi mau, ông biết rồi cười khé khe khe, nói hay nhể hay nhể, cô điếm già cười rích rích, nói mau mau ôi mau mau, ông biết rồi cười khé khe khe, nói hay nhể hay nhể. Ông sáo mũi đá cái ghế, nói tôi ỉa vào ở nhà này nữa, tôi đi đây, rồi bỏ ra khỏi nhà.

Ông biết rồi nhả vú, hất mặt lên, nói mày đi đâu. Cô điếm già vít cổ ông biết rồi xuống, nói để chú ấy đi, chú ấy có tự do thì tụi mình mới tự do bem bép chứ, ông biết rồi cười khé khe khe, nói biết rồi, phải phải.

Cô điếm già cười rích rích, hất lên, nói tự do lày, từ do lày, ối mau mau. Ông biết rồi cười khé khe khe, nói biết rồi biết rồi, tự do tự do, hay nhể hay nhể.

Được ba ngày tiền hết, gạo hết. Ông biết rồi vuốt vuốt cô điếm già, nói anh trông nhà quét nhà dọn nhà chùi nhà bảo vệ nhà cửa, em chỉ mỗi việc ra phố kiếm tiền thôi, quán triệt chưa. Cô điếm già nói lày, đừng có phát ngôn sai quan điểm, ông biết rồi nói biết rồi, nhưng sao, cô điếm già nói đó là việc đàn bà, ai lại để đàn ông gánh vác.

Ông biết rồi nói biết rồi, nhưng ai đi kiếm tiền đây, cô điếm già nói đàn ông không kiếm được tiền, ai kiếm. Ông biết rồi nói biết rồi, nhưng anh quen chỉ đạo chú em kiếm tiền thôi, cô điếm già nói thế thì phải đi tìm chú ấy về.

Ông biết rồi vỗ cô điếm già cái bép, cười khé khe khe, nói biết rồi, em kiến nghị cực hay, em ra ngay phố kiếm chú ấy về. Cô điếm già nói phố lào, cả trăm ngàn phố, em biết phố lào ra phố lào. Ông biết rồi nói biết rồi, anh chỉ đề ra phương hướng thế thôi, phố nào thì em phải linh động sáng tạo chứ.

Cô điếm già tức, kéo tai ông biết rồi, nói tôi có hai mồm, mồm lào cũng thông suốt cả mà lói không lổi ông, đi, cùng nhau ra phố. Họ đi ra phố, tìm một ngày ròng rã không thấy, đói, không tiền, họ đóng vai con gái dắt bố mù đi ăn xin.

Ông biết rồi vịn vai cô điếm già, hát những đồi hoa sim ôi những đồi hoa sim, tím chiều hoang biền biệt… mấy ngàn rồi. Cô điếm già hát một chiều hành quân được tin em gái mất, chiếc thuyền như vỡ đôi…hai ngàn. Ông biết rồi hát phút cuối không được nghe nhau nói… mẹ, kiếm tiền mà khó nhỉ. Cô điếm già hát không nhìn được một lần, dù một lần đơn sơ… lói ngu, tiền kiếm dễ tôi lấy ông à…

Họ tính choảng nhau, nhưng đói quá không choảng nhau được, ngồi tựa lưng nhau thở vào thở ra. Ông biết rồi nói may, nhờ đói kém mà vợ chồng mình đoàn kết, rồi ôm mặt khóc hu hu, nói phen này anh phải hy sinh nửa cái bướm cho chú em rồi. Vừa lúc họ nghe tiếng sáo ông sáo mũi, lập tức họ mò đến liền.

Cô điếm già dập đầu, nói chú về với chúng tôi, từ nay chúng tôi chủ trương miếng ngon chia đôi, sách hay chung đọc. Ông biết rồi dập đầu, nói em về với anh, từ nay anh chị chủ trương không bem bép. Ông sáo mũi nói có chắc không bem bép nữa không, cả hai dập đầu nói không không, kiên quyết không bem bép.

Họ làm cuộc rượu đoàn viên. Ông biết rồi tu cạn cốc, vỗ vai ông sáo mũi, nói từ nay anh hy sinh chân tổ trưởng cho chú mày, ông sáo mũi nói thèm vào. Cô điếm già nói để tôi nhường chân tổ phó cho chú, ông sáo mũi nói thèm vào. Cô điếm già cầm tay ông biết rồi vỗ háng cái bép, nói cái này tổ trưởng, quán triệt không. Ông biết rồi nói biết rồi, đành quán triệt chứ sao. Cô điếm già cầm tay ông sáo mũi vỗ háng cái bép, nói cái này tổ trưởng, quán triệt không.Ông sáo mũi nói thế có loạn luân không. Ông biết rồi nói biết rồi, loạn nước còn chả lo, loạn luân là cái đinh. Ông sáo mũi gật đầu lia lịa, nói thế thì o ke o ke, quán triệt quán triệt

 



3.Quán tiết canh lòng lợn hôm đó bỗng vắng cả ông sáo mũi lẫn ông biết rồi. Mình vỗ nhẹ vai ông ngồi cạnh, nói này, hai ông mù đâu không thấy, ông này nói biết được, có khi tranh nhau make love suốt đêm, giờ chưa dậy.

Anh thanh niên bàn bên nói đâu có, họ phân công lao động rất rành mạch, không có chuyện tranh gianh nhau đâu. Mình hỏi phân công sao, anh thanh niên nói vợ ngày là của ông biết rồi, vợ đêm là của ông sáo mũi. Thế là cả hội khách tiết canh lòng lợn bỗng tranh nhau nói, bàn tán râm ran.

Người nói make love mà lao động à, người nói chứ sao, bằng bố lao động ấy chứ, mọi người cười ha ha ha, nói chưa có lao động nào lại tranh nhau quyền được lao động như Make love.

Người nói ông sáo mũi ban ngày lo đi làm, đêm được hưởng phúc, phân công lao động thế là hợp lý quá. Người nói ngộ nhỡ ông sáo mũi nhảy về nhà làm phát thì sao nhỉ, người nói ừ nhẩy, lỡ ông biết rồi nửa đêm mò sang làm choác thì sao nhẩy.

Mọi người cười ha ha ha, nói đúng rồi đúng rồi, cha chung thì không ai khóc chứ vợ chung thì như Mỹ với I Răc tranh nhau cái mỏ dầu.

Mọi người cười ha ha ha, nói đúng rồi đúng rồi, cái mỏ dầu ấy ghê nhẩy, khoan mãi không hết dầu.

Mọi người cười ha ha ha, nói đếch phải đếch phải, có khi khô mẹ nó dầu rồi, chúng nó mù không biết cứ tranh nhau khoan.

Mọi người cười ha ha ha, nói đúng rồi đúng rồi, đàn bà mà khô dầu mỡ coi như vứt vào thùng rác lịch sử, chỉ có bọn đui mù mới đủ can đảm moi ra xào lại thôi.

Một người nói xào khô à. Mọi người cười ha ha ha, nói xào khô xào khô, mốt bây giờ là xào khô.

Một ông mặc đồ bộ kẻ ca rô trông béo tốt, cái kính trắng đeo trễ trông trí thức, dây chuyên vàng đeo cổ có một hạt ngọc trông giàu có, từ đầu chí cuối cắm cúi ăn, bây giờ mới thông thả ngẩng lên lấy giẩy ăn chùi một vòng quanh mép, lại thong thả lấy giấy ăn khác chùi một vòng nữa quanh mép, hắng giọng cái, nói mấy ông hết chuyện rồi sao, đang ăn uống cứ phun hết tục tĩu. Nói xong thì chống gối đứng dậy, phủi đít quần mấy phủi, thong thả bỏ đi.

Một người định cãi lại. Một người ngăn lại, nói mấy đứa nói đúng nên tránh xa, cãi nhau với chúng nó mình thua.

Một người nói mẹ, đến cơ quan toàn nghe nói đúng, về nhà vợ còn không tha, nói đúng suốt buổi, đi ăn sáng lại gặp thằng nói đúng, điên thế.

Một người nói thằng cha nào mà oách thế. Một người nói thằng này ở phố Hàm Long, nghe nói làm giám đốc giám đeo gì a, một người nói đâu có, giáo sư đấy. Một người nói không phải, chuyên viên trên bộ đó.

Một người nói không có đâu, thằng đó buôn heo thôi, mấy năm nay bỏ nghề, suốt ngày đánh cờ tướng bên phố Bà Triệu. Một người nói buôn heo đâu mà buôn heo, nó làm đầu nậu sách, nợ đầm đìa, bỏ Hải Phòng lên đây trốn nợ. Một người nói a nhớ rồi, thằng này nhà phê bình.

Bỗng trên gác có tiếng hét cô điếm già, rồi soong nồi bát đĩa văng ra từ cửa sổ. Ông biết rồi hét, đ, mẹ mày. Ông sáo mũi hét mẹ tôi cũng là mẹ anh. Cô điếm già hét ôi giời ơi, các anh phải đoàn kết thương yêu nhau chứ.

Ông sáo mũi hét mẹ, anh chủ trương như cứt. Ông biết rồi hét sư bố mày thực hiện như đom. Cô điếm già hét không đánh nhau, không đánh nhau.

Mọi ngườì lại bàn tán tán râm ran, nói rồi rồi Mỹ choảng IRăc rồi.

Một người nói biết ngay mà, ông sáo mũi mò về làm phát bị ông biết rồi bắt được. Một người nói đếch phải, đêm qua ông biết rồi lấn sân bị ông sáo mũi bắt được.

Mọi người ha ha ha, nói ôi giời mỗi mỏ dầu thối mà anh em choảng nhau, huynh đệ tương tàn.

Dần dần mới biết trăm sự tại cái mỏ dầu thối ấy thật.

Ngày. Ông biết rồi ôm cô điếm già, nói anh được không, cô điếm già hôn ông biết rồi cái chụt, nói trên cả tuyệt vời. Ông biết rồi cười khé khe khe, nói anh có hơn em không. Cô điếm già vuốt vuốt ông biết rồi, nói ôi giời, ông em của anh thì lói làm gì, chỉ tổ mất công tụt quần. Ông biết rồi cười khé khe khe…Cô điếm già rỉ tai ông biết rồi nói như vầy như vầy, ông biết rồi nói thế à thế à… mẹ, thẳng đểu.

Đêm. Ông sáo mũi ôm cô điếm già, nói anh được không, cô điếm già hôn ông sáo mũi đánh chụt, nói trên cả tuyệt vời. Ông sáo mũi cười hé he he, nói ông anh của anh thế nào, cô điếm già vuốt vuốt ông sáo mũi, nói ông anh của anh thì lói làm gì, chỉ tổ mất công tụt quần.Ông sáo mũi cười hé he he…Cô điếm già rỉ tai ông sáo mũi nói như vầy như vầy, ông biết rồi nói thế à thế à…tiên sư thằng cha già ác thế.

Đang đêm ông sáo mũi tỉnh dậy, nghe bem bép, bèn mò cái ghế con giáng xuống đầu ông biết rồi, nói mẹ, anh đề ra chủ trương lại chơi lậu, ăn gian. Ông biết rồi ôm đầu máu, đạp phát trúng bụng ông sáo mũi, nói tại mày thực hiện như đom, tao phải đứng ra gánh vác.

Ông sáo mũi nói lậu lậu gian gian, anh ăn gian trắng trợn. Ông biết rồi nói thằng đểu, viện cớ đánh anh mày, tao giết. Họ xông vào nhau đấm đấm đá

Cô điếm già lấy cây gậy gõ phát lên đâù ông sáo mũi nói thôi, không đánh nhau, lại gõ phát lên đầu ông biết rồi nói ôi giời ơi, các anh phải đoàn kết thương yêu nhau chứ.

Ông biết rồi nói đ.mẹ mày, rồi đạp một phát vào ông sáo mũi, trượt, cô điếm già đạp bồi ngay vào bụng ông sáo mũi. Ông sáo mũi tức, vùng dậy nói mẹ tôi cũng là mẹ anh, rồi cầm ghế phang vào đầu ông biết rồi, trượt, cô điếm già phang bồi cái ghế vào đầu ông biết rồi.

Cô điếm già lấy gậy gõ phát lên đầu ông sáo mũi, nói em mà đánh anh ác thế, vỡ mẹ sọ chết thì sao, lại gõ phát lên đầu ông biết rồi, nói anh đi đạp đểu em thế, dập mẹ nó dái thì sao.

Ông sáo mũi và ông biết rồi lại xông vào đấm đá, cô điếm già hét vang ối giời ơi, anh em phải đoàn kết thương yêu nhau chứ…Điếc tai nhức óc cả khu phố.

Mấy hôm liền sáng nào quán tiết canh lòng lợn cũng chuyên bàn chuyện ba vợ chồng ông mù. Người nói con điếm đểu, nó làm hai anh em đánh nhau để mưu lấy cái nhà. Người nói con kia sao gan to thế được, phải có kẻ xui nó mới dám làm thế.

Ông mặc đồ bộ kẻ ca rô từ đầu chí cuối cắm cúi ăn, bây giờ mới thông thả ngẩng lên lấy giấy ăn chùi một vòng quanh mép, lại thong thả lấy giấy ăn khác chùi một vòng nữa quanh mép, hắng giọng cái, nói mấy ông hết chuyện rồi sao, chuyện nhà người ta cứ xía vào. Nói xong thì chống gối đứng dậy, phủi đít quần mấy phủi, thong thả bỏ đi.

Một người nói mẹ, bọn nói đúng nhiều như ruồi, giết mãi không hết. Một người nói nói đúng không chắc đã lưu manh, nhưng lưu manh thì cầm chắc suốt ngày nói đúng

Người nói tổ sư cái thằng buôn lậu nói năng như cha bố. Người nói buôn lậu cái gì, nó là giáo sư đấy, vừa mất dạy. Người nói giáo sư đếch đâu, nó là nhà nghiên cứu củ c. gì đó, ăn cắp cái laptop của viện trưởng, bị đuổi cổ ra khỏi viện rồi. Người nói các ông nghe đâu đấy, nó là thằng chuyên viên của bộ, bộ trưởng trúc nó cũng trúc theo. Người nói đếch phải đếch phải, nó chỉ là thằng đầu nậu sách thôi.

Bỗng trên gác có tiếng hét cô điếm già, rồi soong nồi bát đĩa văng ra từ cửa sổ. Ông biết rồi hét, đ. mẹ mày thực hiện như đom. Ông sáo mũi hét tiên sư anh chủ trương như cứt. Cô điếm già hét ôi giời ơi, các anh phải đoàn kết thương yêu nhau chứ.

Mọi người lại ồ lên, nói rồi rồi Mỹ lại choảng IRăc rồi…



4. Năm đó cơ quan mình làm ăn được, xếp cho đi Nha Trang, Đà Lạt, Sài Gòn ăn chơi nhảy múa gần ba tuần mới về. Mình tới quán tiết canh lòng lợn thì ông đồ bộ ca rô đã chùi mép xong, đứng dậy ra về. Mình đá đá chân người ngồi cạnh, hất hàm về phía ông đồ bộ ca rô, nói tình hình sao rồi, anh cười khì khì, nói ôi chà hay lắm hay lắm.Vừa lúc ông sáo mũi đi tới, rê cái sáo ngoáy hai vòng trước mặt mình, mình đưa hai nghìn, ông không cảm ơn như mọi khi, bỗng rút cái sáo vung lên, nhảy nhảy, nói Tiền tài như phấn thổ, nghĩa trọng tợ thiên kim, con le le mấy thuở chết chìm, người bạc tình bạc nghĩa kiếm tìm làm chi… rồi chìa tay khua khua, nói hai nghìn hai nghìn… Mình trố mắt ngạc nhiên, người ngồi cạnh cười khì khì, nói ôi chà hay lắm hay lắm.

Ông biết rồi chống gậy loạng quạng đi ra, vung cái gậy, hét to đồng bào chú ý đồng bào chú ý… máy bay địch cách thành phố năm mươi ki lô mếch… rồi chìa tay khua khua, nói hai nghìn hai nghìn…

Mình đập đập tay người ngồi cạnh, nói điên à, anh cười khì khì, nói ừ điên điên, mình nói điên cả hai à, anh lại cười khì khì, nói ừ điên cả hai, thế mới tài. Mình nói sao lại điên được, anh nói con điếm nó nhè đầu phang cho suốt ngày, không vỡ sọ là may…

Chị tiết canh lòng lợn chạy đến dúi cho hai ông mù mỗi ông mấy nghìn, nói thôi thôi các anh lên gác cho em nhờ, cứ văn nghệ văn gừng thế này chẳng ai dám vào hàng em.

Ông sáo mũi nhăn răng cười, nhảy nhảy, vung cái sáo, hát Anh tỉ phận anh/ thà ở lều tranh như thầy Tăng, thầy Lộ/ chớ không ham mộ của Vương Khải, Thạch Sùng/ đạo người anh giữ vẹn, bần cùng sá bao..

Ông biết rồi chĩa cái gậy lên trời bắn tằng tằng tằng, nói đền nợ nước, trả thù nhà, các đồng chí nhằm thẳng quân thù mà bắn… tằng tằng tằng.

Cô điếm già vội vã chạy xuống, kéo tay hai ông mù, nói về mau về mau. Ông sáo mũi hôn cô điếm già cái chụt, hát Ước gì bướm được gần hoa, ông biết rồi hôn cô điếm già cái chụt, hát Ước gì mình sánh với ta hỡi mình. Rồi họ múa may, vờn quanh cô điếm già. Ông sáo mũi nhún nhún, hát Ước gì tính sánh với tình, ông biết rồi nhảy nhảy hát Ước gì nhánh bích cành quỳnh thành đôi…

Mình rỉ tai người ngồi cạnh, nói họ hết đánh nhau rồi à, sao đoàn kết thế? anh cười khì khì, nói ừ, tỉnh táo thì đánh nhau như chó mèo, chờ đến nổi điên mới đoàn kết thương yêu nhau, hay thế!

Ông sáo mũi lại hôn cô điếm già cái chụt, hát Ước gì lan huệ đâm chồi, ông biết rồi hôn cô điếm già cái chụt, hat Ước gì quân tử sánh người thuyền quyên. Chị tiết canh lòng lợn chạy tới chắp tay vái hai ông mù, nói em lạy hai bác, dẹp văn nghệ văn gừng đi, thối hết lòng lợn của em rồi.

Ông đồ bộ ca rô thủng thẳng đi tới, đứng trước hai ông mù, bóp miệng huýt còi, nói các thủ trưởng, hai ông mù lập tức rập chân ưỡn ngực, nói có. Ông đồ bộ ca rô nói theo tôi về sở chỉ huy, hai ông mù nói rõ. Hai ông mù vịn vai cô điếm già và ông đồ bộ ca rô rập chân đi đều, vửa đi vừa hát Vừng đông đã hừng sáng, núi non xanh ngàn trùng xa…

Mọi người cười ha ha, nói hay hay, ông đồ bộ ca rô thế mà hay, văn nghệ văn gừng cứ xón cho chút hư danh là sướng liền, chấp hành liền. Một người nói hay gì, thằng đểu lắm đấy. Mình hỏi sao, người này cười nhạt nói đợi đó mà xem.

Mình hỏi cuối cùng ông đồ bộ ca rô lẻn vào nhà đó làm tổ trưởng à, người này nói nó làm mưu sĩ thôi, hư danh cho ba ông đầu rau hưởng. Mọi người ồ lên, nói phải phải, xui nguyên dục bị bao giờ cũng đắc lợi.

Mình hỏi thế sao cả hai ông mù bị điên một lúc, người này nói thì đánh nhau sứt đầu mẻ trán, nằm bẹp, nó tiêm cho một ông một phát là xong thôi.

Mọi người ồ lên, nói phải phải, thằng bộ đồ ca rô giỏi giỏi, phen này thế nào nó cũng đưa hai ông mù đi Trâu Quì, cái nhà nó được hưởng, hưởng luôn cái mỏ dầu, nó khoan đã đời nhé…

Mọi người cười ha ha ha, nói cả Mỹ cả I Răc đều thua đồng chí đồ bộ ca rô nhé. Chị tiết canh lòng lợn ngước lên nguýt cái, xì cái.

Mọi người không để ý, cứ cười cười nói nói. Người cười hi hi, nói hay hay, mẹo hay. Người cười he he he, nói giỏi giỏi, thằng giỏi. Chị tiết canh lòng lợn ngước lên nguýt cái, xì cái, nói các bác ơi, các bác ăn mau cho em lấy chỗ đón khách…

Mọi người rụt cổ thầm thầm thì thì. Người nói cẩn thận đấy, khéo không bà này người nhà của ông đồ bộ ca rô. Người nói phải phải, có khi nó dắt mối cho thằng đó. Người nói đúng đúng, chúng nó cùng hội cùng thuyền cả đấy.

Hoá ra không phải, trật lấc hết.

Tuần sau ông đồ bộ ca rô và cô điếm già đưa hai ông mù nhập trại Trâu Quì, xong, ông đồ bộ ca rô nói với cô điếm già cô đi đâu thì đi, để tôi khoá cửa giữ nhà cho người ta. Cô điếm già trợn mắt há mồm, nói nhà tôi đây còn đi đâu, ông đồ bộ ca rô nói nhà này là của hai ông mù, cô điếm già nói tôi là vợ của họ, ông đồ bộ ca rô nói cô đừng có nhận xằng, cả phố này ai không biết cô là điếm đứng đường.

Cô điếm già tức, nhảy chồm chồm, nói ối bà con ơi, thằng lày ló lừa tôi, ló xui tôi làm nhà lày tan lát để ló lấy không cái nhà. Ông bộ đồ ca rô tát cô điếm già một tát, nói con điếm già mồm, cút ngay.

Cô điếm già nhảy chồm, nói cha tiên nhân mày nhứ, mày xui tao sao mày xui tao sao, cha tiên nhân mày nhứ.

Ông đồ bộ ca rô cho thêm một tát, nói cô nói thêm câu nữa tôi báo người ta bắt liền, tội cô làm hai ông mù hoá điên tôi còn chưa tính. Cô điếm già khóc lóc, nói ôi giời ơi l. mình còn chưa tởm bằng mồm thằng lày. Nói xong thì bỏ đi.

Ông đồ bộ ca rô bước ra phố, chị tiết canh lòng lợn gọi lại, nói này anh kia, đưa chìa khoá nhà hai ông mù đây. Ông đồ bộ ca rô nói tôi có trách nhiệm giữ nhà cho người ta. Chị tiết canh lòng lợn nói này, tôi lạ đéo gì mấy ông, thấy chỗ nào ăn cướp được thì ôm trách nhiệm vào mau lắm, đưa chìa khoá đây mau lên.

Ông đồ bộ ca rô cười nhạt, nói thế bà là ai mà dám đòi chìa khoá, đừng có nhận xằng. Chị tiết canh lòng lợn nói xằng là xằng thế nào, nhà tôi ở đây, hàng họ tôi đây cả phố ai không biết, tôi không giữ nhà cho hàng xóm của tôi thì ai giữ.

Ông đồ bộ ca rô nói bà đừng có lắm mồm, luớ quớ tôi gọi người ta bắt liền, tội bà bán tiết canh lòng lợn gây ô nhiễm môi trường, lấn chiếm vỉa hè tôi còn chưa tính. Chị tiết canh lòng lợn nói này, thằng lưu manh, mày doạ được con điếm già chứ không doạ được tao đâu.

Nói rồi chị xông đến bóp vày vò hạ bộ ông đồ bộ ca rô, nói mày có đem chìa khoá không, tao bóp phát nát bét hai hòn cho ra thằng thái giám thật luôn, khỏi phải giả danh.

Cả khu phố ùa đến, người nói thằng lừa đảo đưa mau đưa mau, người nói thằng lưu manh đưa mau đưa mau. Ông đồ bộ ca rô rút chìa khoá ra đưa cho chị tiết canh lòng lợn, cười cười, nói gì mà ầm lên thế, tôi thử tinh thần cảnh giác bà con chút thôi mà… công nhận tinh thần cảnh giác của bà con khu phố mình rất cao.

Chị tiết canh lòng lợn bê rổ lòng tới, nói ông khen bà con khu phố à, vậy thì bà con khu phố khen tặng ông một rổ lòng, rồi úp cả rổ lòng lên đầu ông đồ bộ ca rô.

Đám thực khách khen chị tiết canh lòng lợn giỏi giỏi. Người nói đáng lẽ chị phải tương lên đầu nó rổ lòng thối, mọi người cười ha ha, nói phải phải.

Người nói đáng lẽ chị phải kẹp cái mặt nó vào háng cho chết mẹ nó đi, mọi người cười ha ha ha, nói đúng đúng.

Người nói đáng lẽ chị chà bướm vào mặt nó, mọi người cười ha ha ha, nói hay hay.

Chị tiết canh lòng lợn ngước lên nguýt cái, xì cái, nói thôi, em xin các bác, các bác chỉ chua cáy chua con là giỏi, xếch mé người ta là tài, làm được cái đéo gì đâu.

Mọi người ngồi im, mặt đực như ngỗng ỉa. Mình cũng mặt đực như ngỗng ỉa.

The end he he.